Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Tiếng Vọng Đêm Khuya (Đợi Người Không Bao Giờ Đến)


Sữa chữa và tu bổ: 26 tháng 5, 2014 – Khăm Đi
Tôi không có ý viết một bài biên khảo, tham luận vì tôi không có thì giờ và phương tiện để làm chuyện đó. Tôi chỉ đưa lên đây những sự kiện rõ ràng mà ai cũng biết, nhưng không chịu suy nghĩ, chỉ ưa ùa nhau chưởi rủa một cách mù quáng, thù hận, đã 37 năm rồi trôi qua!
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, nếu ông ta còn làm được một điều gì cho đất nước thì ông ta đã không từ chức ngày 21 tháng 4 năm 1975. Vì khi làm Tổng Thống, ông còn muốn sữa đổi Hiến Pháp để làm Tổng Thống thêm vài năm nữa. Khi ông từ chức, ông đã tuyên bố: Mất một Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, quân đội còn Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, đồng bào còn một chiến sĩ Nguyễn Văn Thiệu. Tôi nguyện sẽ chiến đấu kế bên anh em chiến sĩ. Nhưng vì một lý do nào đó, mà quý vị và tôi sau này cũng đã biết, nên ông đã phải ra đi.
Trước khi ông đi, ông cũng trao quyền lại cho một người xứng đáng với chức vụ và sự tín nhiệm của nhân dân và Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà, Phó Tổng Thống Trần Văn Hương - Cụ Trần Văn Hương rất xứng đáng với chức vụ Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa trong giai đoạn khó khăn, lịch sử này. Nhưng nếu Tổng Thống Trần Văn Hương có thể làm được điều gì tốt đËp cho miŠn nam Việt Nam lúc bấy giờ, thì ông đã làm, và sẽ không từ chức. Khi ông từ chức, ông cũng đã có một lý do và một sự lựa chọn chính đáng rồi!
Sau cuộc triệt thoái Cao Nguyên, Quân đoàn II gần như tan rã. Sau cuộc triệt thoái Quân đoàn I và các đơn vị hùng hậu cho Quân Đoàn, Quân đoàn I cũng đã tan rã. Một số Tướng Lãnh chỉ huy Quân Đoàn I đã bị Mỹ cô lập, theo kế hoạch của họ. Quân nhân các cấp hoang mang, nao núng, lo tìm vợ, tìm con, tìm bạn bè, chiến hửu. Họ không còn niềm tin, và ý chí để chiến đấu nữa. Dân chúng cũng hốt hoảng, chạy ngược chạy xuôi tìm chồng, tìm con...
Tôi không muốn kê khai lòng vòng chuyện quân trang, quân dụng, vũ khí thiếu hụt, hư hỏng, và một số còn để lại ngoài chiến trường cho giặc khi di tản chiến thuật. Trong một bài lên mạng gần đây, người phụ trách xăng dầu cho Miền Nam Việt Nam đã nói rõ là xăng tiếp liệu cho Không Quân chỉ đủ để bay trong vòng một tuần vào những ngày cuối tháng Tư 75.
Trước khi ông Thiệu ra đi, một số quân nhân Không Quân, Hải Quân, nhân viên làm việc cho Mỹ và một số nhân viên cao cấp của chính quyền Miền Nam VN cũng đã ra đi...và có người đã bị bắt trở lại.
Sau khi ông Thiệu ra đi, Trung Tướng Vĩnh Lộc, tân Tham Mưu Trưởng Quân Đội cũng tuyên bố lếu láo rồi cũng ra đi, Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ cũng lên giọng huynh hoang rồi cũng khăn gói ra đi.
Trong những ngày cuối tháng Tư 75, hầu như Không Quân, Hải Quân đã đi Phú Quốc, hay Hạm Đội Mỹ cả rồi. Một số Dân Biểu, Nghị Sĩ, Tổng Bộ Trưởng mới cuả chính phủ Nguyễn Bá Cẩn cũng đã ra đi trước ngày 30 tháng Tư 75. Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn ra đi ngày 28 tháng 4, 75.
Tôi là một quân nhân Biệt Động Quân, sau khi bị Việt Cộng bắt lúc 7 giờ sáng ngày 10 tháng 3 năm 1975, may mắn thoát được; nhưng vẫn phải phải lẩn quẩn trong thành phố Ban Mê, vì VC đã tràn ngập vào thành phố này rồi. Đại Tá Nguyễn Trọng Luật, Tỉnh Trưởng Ban Mê Thuột và Đại Tá Vũ Thế Quang Tư Lệnh Phó Sư Đoàn 23 BB, kiêm Tư Lệnh Chiến Trường Ban Mê Thuột cũng bị VC bắt sau đó. Ngày 19 tháng 3/ 75, nhân vụ Không Quân VNCH dội bom vào Bộ Tư Lệnh Sư đoàn 23 BB sau khi nơi này đã bị VC chiếm. Việt Cộng rút ra rừng phòng thủ. Tôi và 2 quân nhân BĐQ cùng đơn vị cũng băng rừng, lội suối vượt Trường Sơn... Ra Nha Trang, Nha Trang đã mất, chúng tôi đi Cam Ranh, Cam Ranh cũng đã mất. Nhân bắt được đài BBC nói Hạm Đội 7 của Mỹ từ Nhật Bản trên đường đến VN, dự trù sẽ di tản khoảng 50 mươi ngàn người có liên hệ với Mỹ, đi Mỹ ( chính sách của Mỹ đã hé lộ ). Tôi thầm nghĩ cơ hội đã đến! mặc dù tôi không có liên hệ gì trực tiếp với người Mỹ cả. Chúng tôi cố gắng, thầy trò lại khăn gói quả mướp đi đảo Bình Ba, ở đây VC cũng đã tràn ngập rồi. Chúng tôi lại tìm cách đi ghe cá về Vũng Tàu, thì cũng vừa đúng lúc Chuẩn Tướng Phạm Duy Tất nguyên Chỉ Huy Trưởng BĐQ Quân Đoàn II, Quân Khu II và cũng là Vị Chỉ Huy trực tiếp cuộc triệt thoái cuả Quân Đoàn II , vừa đem quân về đây. Tôi và Chuẩn Tướng Tất chúc nhau sức khoẻ, may mắn! Chuẩn Tướng Tất đưa Quân về Biên Hòa, tôi đi Sài Gòn.
Về Sài Gòn, vui vẻ với gia đình vài hôm, tôi tìm cách xuất ngoại. Mẹ tôi khuyên nếu phải ra đi, con nên tìm phương tiện máy bay, đừng đi tàu thủy nguy hiểm lắm; vì mẹ đã có kinh nghiệm khi vượt thoát từ Qui Nhơn vào Sài Gòn bằng đường thủy rồi. Tôi có mấy người cháu là phi công, rủ nhau đi Phú Quốc vào những ngày cuối tháng Tư. Tôi cũng mong đi lắm, nhưng có lý do gì để được đi theo mấy cháu đâu.
Sáng 28 tháng Tư 75, một người cháu khác Đại Uý phi công Trực Thăng, nói chú ơi bọn F, Khu Trục, Vận Tải đi Phú Quốc, Hạm Đội cả rồi. Tôi vội vàng nhờ cháu chở qua nhà bà Trung Tá Hạnh Nhơn, Chỉ Huy Trưởng Nữ Quân Nhân Không Quân, vì trước khi đáo nhậm đơn vị BĐQ tôi là y sĩ giải phẩu tăng phái cho Trung Tâm Y Khoa KQ ở Tân Sơn Nhứt nên cũng có chút thân tình với bà. Trung Tá Hạnh Nhơn đưa tôi vào Trung Tâm Y
Khoa KQ sáng 28 tháng Tư 75. Ở đây, tôi gặp lại mấy y tá quen cũ, chúng hỏi: sao BS không lên bộ tư lệnh lập danh sách đi Phú Quốc.
Tôi lò mò lên khối Y Khoa KQ, gặp Y Sĩ Thiếu Tá Cơ, tôi xin làm danh sách, ông ta nói trể quá và danh sách đã gởi đi rồi. Ông hỏi tôi đang ở đâu, tôi trả lời Trung Tâm Y Khoa KQ. Ông dặn tôi cứ ở đó, đừng về nhà, khi nào KQ dulu thì theo luôn. Chút thoáng buồn trôi qua, tôi gọi Đại Uý Ngô Ngọc Châu, tôi và ông ta thân nhau qua chuyện tôi chửa bệnh sưng khớp xương đầu gối cho ổng. Ông ta là pilot C130, Đại Uý Châu nói: ông cứ ở yên bên Trung Tâm Y khoa KQ, khi nào bọn tôi có lệnh dulu tôi sẽ đón ông.
Chiều 28 tháng Tư Đen, Tân Sơn Nhứt bị thả bom, pháo kích tơi bời, bệnh nhân không có BS chữa trị, vì ai dại gì vào đây lúc này. Tuy tôi không còn là BS của Không Quân nữa, tôi vẫn làm việc bình thường vì các y tá ở đây đã quen với lối sống và cách làm việc của tôi. Chúng tôi vui vẻ, hăng say làm việc với nhau, tôi làm được gì thì làm, những quân nhân bị thương qúa nặng tôi chuyển đi bệnh viện Cộng Hòa. Phi trường Tân Sơn Nhứt bị pháo kích suốt đêm, tôi là chiến sỉ từ tiền tuyến về đây nên chẳng nao núng gì hết, vẫn làm việc, vẫn đợi chờ... Nhưng đêm đã khuya, tôi vẫn còn nghe tiếng động cơ C130 rầm rì bay chuyến này sau chuyến khác, lần lượt chở mấy ông lớn, bà lớn và gia đình của họ đi Phú Quốc mà bồi hồi.
Ngày 29 tháng Tư 75, khoảng 9.30 sáng, Không Quân dulu Utapao - Thái Lan, tôi và Đại Úy Ngô Ngọc Châu cũng thoát đi trên một chuyến C130. Khi được thông báo là phi cơ đã rời kỏi không phận VN, tôi xúc động viết được lời cho ca khúc Nỗi Buồn Khôn Nguôi:
Không gì buồn bằng nỗi buồn ngày tôi xa quê,
Con tàu nhạt nhoà hình bóng thân yêu
Xóm làng còn nhớ mãi khôn nguôi!
Không gì buồn bằng nỗi buồn người dân lưu vong
Mong ngày trở về xây đắp quê Hương,
Thoả lòng mong ước nhớ thương…
Đăng Phương. (Huyền Thoại Một Chiều Mưa-Thanh Lan 2, 1984)
Đến khoảng 2 giờ chiều cùng ngày, nghe tin tức, Tân Sơn Nhứt, không còn một chiếc máy bay nào còn xử dụng được, mà không bay đi Utapao. Ngược lại ở phi trường Utapao thì có hàng trăm phi cơ đủ loại của Không Quân VNCH. Tại đây, cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH và phù hiệu KQ trên cánh và thân máy bay được xóa bỏ bằng sơn trắng. Đó là dấu hiệu cho thấy Quân L ực VNCH không còn nữa!
Sở dỉ tôi nói vòng vo tam quốc như vậy, vì Đại Tướng Dương Văn Minh đầu hàng Cộng Sản khoảng trưa ngày 30 tháng tư 75 khi Quân đội miền Nam VN không còn gì nữa để chiến đấu. Thủ Tướng VNCH kiêm Tổng Trưởng Quốc Phòng, Đại Tướng Trần Thiện Khiêm và phu nhân, một Dân Biểu Quốc Hội VNCH, đã đi rồi, ngày 25 tháng 4, 75.
Không Quân không còn tàu bay, pilot, xăng để bay, không có bom để thả, không còn đạn để bắn, những tàu bay bị hư, không đủ parts để sửa. Không Quân theo tàu bay đã rời khỏi không phận VN rồi, đến Utapao Thái Lan trưa ngày 29 tháng 4, 1975.
Hải Quân theo tàu thuỷ cũng đã rời khỏi hải phận VN. Những chiếc 502, 503 vv... nếu còn chạy được thì cũng đã ra hạm đội cuả Mỹ cả rồi.
Bộ Binh , nay là một quân đội ô hợp, Tướng,Tá, Cấp Chỉ Huy không còn nửa, quân đội như rắn không đầu. Binh lính hoang mang, hốt hoảng, không còn tinh thần chiến đấu. Không đủ súng đạn, lương thực, quân số, tiếp vận, phương tiện ... thì có cách nào khác hơn là đầu hàng , để giử được sự bình an, bớt máu đổ, thịt rơi cho quần chúng. Và còn giử được nhà cửa cho dân, đường sá, cầu cống, trường học, chợ búa, nhà thờ, chùa chiền... nguyên vẹn cho mai sau.
Những Tướng Lãnh bỏ chạy trước ngày 30 tháng 4, 1975
Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu: Tổng Thống VNCH, Tổng Tư Lệnh QLVNCH từ chức ngày 21 tháng Tư, 1975. Rời VN trên 1 chuyến bay do Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ Tổ Chức, ngày 25 tháng 4, 1975. Đại Tướng Trần Thiện Khiêm: Thủ Tướng Kiêm Tổng Trưởng Quốc Phòng QLVNCH từ chức thượng tuần tháng Tư, 1975. Rời Việt Nam với Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu ngày 25 tháng Tư, 1975. Đại Tướng Cao Văn Viên: Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH. Trung Tướng Đặng Văn Quang: Phụ Tá An Ninh Quốc Gia, Phủ Tổng Thống. Trung Tướng Lê Nguyên Khang: Phụ Tá Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH. Trug Tướng Đồng Văn Khuyên: Tham Mưu Trưởng Bộ Tổng Tham Mưu, kiêm Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Tiếp Vận. Trung Tướng Trần Văn Trung: Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị. Trung Tướng Phan Trọng Chinh: Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Quân Huấn. Trung Tướng Ngô Quang Trưởng: Tư Lệnh Quân Đoàn I, Quân Khu I. Trung Tướng Nguyễn Văn Toàn: Tư Lệnh Quân Đoàn 3, Quân Khu 3. Trung Tướng Nguyễn Văn Minh: Tư Lệnh Biệt Khu Thủ Đô. Trung Tướng Trần Văn Minh: Tư Lệnh Không Quân. Trung Tướng Chung Tấn Cang: Tư Lệnh Hải Quân. Thiếu Tướng Lê Quang Lưởng: Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù Thiếu Tướng Bùi Thế Lân: Tư Lệnh Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình: Tư Lệnh Cảnh Sát kiêm Đặc Ủy Trưởng Tình Báo Trung Ương. Chuẩn Tướng Đổ Kiến Nhiểu: Đô Trưởng Sài Gòn. Đại Tá Lê Khắc LỶ: Tham Mưu Trưởng Quân Đoàn II, QK 2. Và …..
Khi qua Mỹ, sau một thời gian ngắn, tôi đọc báo có thấy tin một ông Thiếu Tá chỉ huy một đơn vị 81 Biệt Cách Nhảy Dù (BCND, BCD) trước kia, chưởi bới om sòm về vụ Tướng Dương Văn Minh đầu hàng Cộng Sản -Tướng hèn, làm nhục cho Quân Đội. Không lấy trứng chọi đá được, ông ta giận hờn cáu kỉnh, buông lời nhục mạ...Nhưng nếu Đại Tướng Dương Văn Minh không đầu hàng Cộng Sản ngày 30 tháng Tư 75, liệu có còn ông Thiếu Tá BCD và gia đình ông ta bình yên, sống tự do trên đất Mỹ này không?
Chính phủ Mỹ cắt viện trợ, bó tay ông Thiệu, và cái kinh nghiệm thất thủ đau thương khi rút bỏ vùng II, vùng I, làm tan rả Quân Đội, nhân tâm xao xuyến, ông ta đã thấy rồi! Khi ông Thiệu, biết không làm được gì nữa, đã từ chức. Tổng Thống Trần Văn Hương và Nội Các mới cuả Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn cũng thấy không làm được gì nữa khi chính phủ Mỹ đã quyết định dứt khoát, đành đoạn bỏ rơi VN, nên Cụ Trần Văn Hương cũng từ chức và tìm người thay thế Ông. Tướng Dương Văn Minh là người thích hợp cho vai trò này, và trong giai đoạn này nhất. Không lẽ ông Hương mời một Trung Sỉ, một Đại Úy, một Trung Tá, một Đại Tá, một Tướng lãnh Sư Đoàn, Quân Đoàn nào, hay một Chính Khách nào đó, đã trốn chạy, xa bay về làm Tổng Thống thay thế ông ta, để đầu hàng Cộng Sản ư ?
Có nhiều quân nhân, và một số trí thức, giáo sư, luật sư vv... hỏi tại sao ông Minh không rút về vùng IV, để phòng thủ, đánh Cộng Sản mà phải đầu hàng; vì họ nghĩ rằng vùng IV còn nguyên vẹn, và an toàn. Cái nguyên vẹn bên ngoài, nhưng bên trong VC cũng đã xâm nhập, đục khoét nhiều rồi. Quân nhân các cấp của các quân, binh chủng và những vị Đại Tá giữ những chức vụ quan trọng cuả Quân Đoàn IV cũng đã tẩu thoát cả rồi. Các quân nhân, và những vị trí thức nói trên giống như mấy con ngựa bị che mắt chỉ thấy con đường trước mặt mà lầm lủi bước đi. Họ không có cái đầu và đôi mắt mở rộng để thấy rõ sự bế tắc của Chính Quyền Miền Nam Việt Nam, sự chênh lệch lực lượng, quân số, vũ khí đôi bên trong giai đoạn này. Họ cũng không biết về sự tháo chạy có sửa soạn, chuẩn bị kỹ càng của đồng minh Hoa Kỳ sau hòa đàm Ba Lê, để quân đội và chính quyền Miền Nam VN phải rơi vào cái thế chẳng đặng đừng- đầu hàng quân giặc.
Rút Quân Đoàn I, Quân Đòan II đã thất bại thê thảm rồi! rút cả QLVNCH về Vùng IV còn thê thảm biết bao nhiêu? Và sẽ còn biết bao nhiêu người sẽ phải chết trên con đường máu di tản này: Thủ Đô Sài Gòn - Vùng IV Chiến Thuật. Giá mà vất cái mũ để NGŨ được như ai đã nghĩ thì dân miền Nam VN còn thê thảm biết bao nhiêu nữa??? Mà cũng còn ai nữa để lo chuyện rút Quân, trang bị lại Quân Lực VNCH v.v... Như đã ghi ở trên, Tướng-Tá đã cao chạy xa bay cả rồi. Hay Ông Dương Văn Minh một mình lại phải nằm ngữa để kéo xe, súng đạn, và binh lính như bài nhạc Chuột Cắp Trứng mà Nhạc Sĩ Lê Cao Phan đã viết năm 1949.
Con chuột cắp trứng đi, không biết làm sao kéo đi
Liền gọi chú khác vô, chú kia bày mưu tức thì
Anh nằm ngửa bốn chân, anh lo ghì ôm trứng đi
Tôi thì kéo cái đuôi, kéo anh về hang tức thì.
Oh, vất cái mũ nằm NGŨ!!! (êm) qúa đi thôi!
Hết rồi, đi hết rồi ! Quân Đội VNCH chỉ còn những vị anh hùng như Tướng Hưng, Tướng Nam, Tướng Vỹ, Tướng Hai, Tướng Phú... tuẩn tiết để giử tiếng thơm muôn đời cho hậu thế. Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn vị chỉ huy tài ba, một chiến sĩ xuất sắc cuả Chương Thiện cũng đã bị Việt Cộng sát hại.
Nhân dân VN Cộng Hòa, có nhiều người còn thù hận Tướng Dương Văn Minh vì nghĩ rằng ông là thành phần Phật Giáo, làm Cách Mạng để lật đổ và giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu - để sau này, ngày 30 tháng Tư 75 - đất nước điêu linh. Nhiều người cũng nghĩ rằng ông ta có người em ruột là một tướng Cộng Sản miền Bắc, và vì ông tin tưởng vào thành phần thứ ba, nên đầu hàng Cộng Sản.
Biết nói gì đây ? khi hai đường đời ngăn chia mình rồi! (nhạc Huỳnh Anh)
Cho đến bây giờ nhiều người còn đưa lên mạng chuyện Đại Tướng Dương Văn Minh là thủ phạm giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu để tránh tiếng cho người còn sống!
Nhớ lại Cách Mạng ngày 1 tháng 11 năm 1963…, Người mà Tổng Thống Ngô Đình Diệm tin cậy nhất, mong đợi nhất trong giờ phút quan trọng lịch sữ nhất ngày 2 tháng 11 năm 1963 để có thể cứu Ông ta là Thiếu Tướng Trần Thiện Khiêm, người mà đã cứu Tổng Thống Ngô Đình Diệm năm 1960 khi ông ta là Đại Tá Tư Lệnh Sư Đoàn 21 BB. Sau đó, Đại Tá Trần Thiện Khiêm được Tổng Thống Ngô Đình Diêm đặc biệt tin cẩn và vinh thăng Thiếu Tướng, bổ nhiệm làm Tham Mưu Trưởng Liên Quân, Quân Lực VNCH, nơi mà sau này là cơ quan đầu não của Cách Mạng 1-11-1963. On ne fait pas d’omelette sans casser les ỵufs ~ Lucien Emile Conein, trùm CIA ở VN vào giai đoạn đó, ông ta ngồi nhắc tuồng ở đằng sau văn phòng của Đại Tướng Khiêm trong Bộ Tổng Tham Mưu, trong lúc Cách Mạng đang xảy ra. Theo Ông Nguyễn Văn Ngân: Chính Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã khẳng định rằng Đại Tướng Trần Thiện Khiêm là nhân viên (agent) CIA.Tướng Khiêm chỉ huy cuộc đảo chánh 1 tháng 11 năm1963 (Đợi Người Không Bao Giờ Đến), Đại Tá Nguyễn Văn Thiệu đưa SĐ 5 về thực hiện cuộc đảo chánhẨSau này họ là Thủ Tướng, Tổng Thống VNCH đào ngũ, bỏ chạy ngày 25 tháng Tư, 1975.
Chiều ngày 28 tháng 4 năm 1975, Lễ bàn giao giữa Tổng Thống Trần Văn Hương và Đại Tướng Dương Văn Minh, được tổ chức nghiêm trang và trọng thể tại Dinh Độc Lập.
Lời của Tổng Thống Trần Văn Hương :
Làm thế nào cho dân được sống yên, làm thế nào cho máu đừng đổ, thịt đừng rơi thì công của Đại Tướng đối với hậu thế sẽ lưu lại đời đời. Dầu thế nào, tôi thiết nghĩ đất nước này không bao giờ quên công lao đó của Đại Tướng.
Đọc lâu mỏi mắt, kính mời quý vị vào YouTube : Giã Từ Biển Khơi-Đăng Phương để nghe nhạc, có hình tác giả bên con tàu mắc cạn thời Pháp thuộc.
Khăm Đi.
Ngày 10 tháng Sáu, 2012.



Không có nhận xét nào: