Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm lý. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm lý. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2024

GIÀ...

.


Có một kiểu người sẽ không bao giờ già đi...

Có một kiểu người cả đời chẳng hề già đi, năm tháng dường như đã lãng quên họ. Cái già đi chỉ là tuổi tác, còn khí chất và thần thái là không hề thay đổi. Tất cả là bởi họ mang trên mình những điều rất đặc biệt này.

1. Một tâm hồn chất phác ngây thơ
Thật khó khi kinh qua trường đời mà vẫn giữ được một tâm hồn chất phác ngây thơ. Đó không phải là kiểu “hồn nhiên như cô tiên” mà là sau những cay đắng của cuộc đời vẫn tin tưởng vào điều tốt đẹp. Đó là một tâm hồn trong sáng, không đánh mất sự hồn nhiên hiếu kỳ đối với vạn vật. Người như vậy thường hạnh phúc và tươi trẻ.

2. Coi trọng dáng vẻ hàng ngày
Ăn mặc tươm tất, chú trọng vẻ ngoài cũng là một điều quan trọng. Người già chúng ta không nên “tuổi chưa cao mà hồn đã lão”, tâm trí lúc nào cũng đặt trong cảnh tương lai mờ mịt, quá khứ u buồn, cảm thấy chăm chút bản thân là việc của giới trẻ.
Người trẻ tuổi có sự hấp dẫn tự nhiên nên không cần phải để tâm vào việc ăn mặc. Còn người có tuổi, bất luận ở nhà hay ra ngoài đều nên tùy thời phục sức, tao nhã đúng mức, mang lại niềm vui cho bản thân và mọi người. Khi bạn ăn mặc trang nhã, hiển lộ tinh thần sung mãn, thì tự nhiên cũng tự tin hơn, nhìn vào thấy trẻ ra cả chục tuổi.

3. Kiên trì đọc sách học tập, du lịch
Những người nhìn vào trẻ trung phần lớn đều kiên trì với phương châm “không ngừng tinh tiến, không ngừng học hỏi”. Trong bụng đã có một bồ sách, một kho thi thư thì ắt tâm hồn phong phú, dung mạo phong lưu.

Đọc sách giúp mở rộng nhân sinh quan, thế giới quan, du lịch giúp mở mang tầm mắt. Người ham thích đọc sách và du lịch, đối với bất cứ sự việc gì đều tự có kiến giải, không phải kiểu người bảo sao hay vậy, tự nhiên thần thái ung dung, tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân.

4. Tấm lòng lương thiện
Những người nhìn vào trẻ trung, thường là thuần phác, thiện lương. Quá trình tu tâm dưỡng tính của họ thăng hoa thể hiện thành thần thái, tướng mạo bên ngoài. Cũng bởi tướng tùy tâm sinh, nên người có tâm từ bi, có lòng nhân ái, luôn luôn phát ra một loại hào quang. Với người khoan dung, hơn nửa gương mặt là có phúc tướng. Với người mà tính tình dịu dàng thì tướng mặt đã toát lên sự thân thiện.

5. Có mục tiêu theo đuổi
Người mà nhìn vào trẻ trung sẽ luôn trong trạng thái tinh thần phấn chấn và tràn trề sức sống. Dù là đã nghỉ hưu rồi, trong cuộc sống nên đặt những mục tiêu mới. Trong phạm vi mà khả năng cho phép, hãy tích cực tham gia các loại hoạt động như ca hát, chụp ảnh, khiêu vũ… Như vậy, cuộc sống bày ra trước mắt bạn sẽ có sức sống hơn, cũng sẽ khiến bạn không bao giờ thấy mình già đi vậy.

6. Biết cảm mến cuộc đời
Đam mê cuộc sống vẫn chưa đủ, nếu như có thể có chút lòng cảm mến với nó thì sẽ hoàn mỹ hơn. Không hưởng thụ những ưu việt mà đồng tiền mang lại, nguyện ý bỏ tâm tư trồng mấy chậu cây cảnh hay bắt tay chế tác mấy món đồ chơi, có những đam mê sở thích khác. Người như vậy, thời gian làm sao nhẫn tâm để bạn già đi đây?

7. Kiên trì vận động
Thân thể khỏe mạnh mới là nền tảng duy trì sự trẻ trung. Người mà trông không có vẻ già đi nhất định đều kiên trì vận động, khiến bản thân từ trong đến ngoài đều tỏa ra sức sống.

8. Tâm thái trẻ trung
Người có tâm thái trẻ trung sẽ tích cực trải nghiệm những điều mới mẻ, luôn hiếu kỳ khám phá những điều mới lạ. Trên người họ, bạn có lẽ cũng có thể nhìn thấy nếp nhăn nơi khóe mắt chân mày. Nhưng điều khiến bạn nhìn không chớp mắt là gương mặt với thần thái ung dung và tâm trạng yêu đời của họ.
Nhà văn Murakami Haruki đã từng nói: “Con người ta không phải là dần dần trở nên già đi, mà là trở nên già đi chỉ trong nháy mắt“. Con người trở nên già đi, không phải bắt đầu từ nếp nhăn đầu tiên, hay cọng tóc bạc đầu tiên, mà là bắt đầu từ ngay cái thời khắc buông bỏ chính mình. Chỉ có những ai không từ bỏ chính mình, mới có thể sống thành người không sợ già, và cũng sẽ không thấy mình già đi.

LeVanQuy

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2023

Nắng hạn gặp mưa rào??


(Tự sự của một người vợ nhân ngày sinh nhật chồng)

Vậy là hôm nay đã đến ngày sinh nhật Lão Mèo già. 

Cầm tinh con Mèo, Lão hơn mình 7 tuổi, nhưng trông già…khú, gọi vậy nhưng lão chẳng giận.

Hồi mình đồng ý lấy lão, hai đứa ra phường đăng ký kết hôn. Với người Việt,  đám cưới dù ko phải là thủ tục pháp lý thì rất linh đình, nhưng với đăng ký kết hôn, lắm khi chỉ có cô dâu, chú rể.

Đăng ký xong, lão đèo mình về gian phòng tập thể nơi lão ở rồi nhanh chóng…cài cửa lại.

- Giờ mình là vợ chồng hợp pháp rồi, anh…xin phép nhé. Vừa nói, lão vừa làm tới…

Ai ngờ lần đó cũng là thời điểm làm mình bị ngừng cái... chu kỳ. 

Về sau nhớ lại, Lão bảo:

- Em đúng là cái đồ… ruộng hạn lâu ngày.

- Còn anh thì khác gì cơn mưa rào sa mạc? - mình cũng đấu lại, chẳng ngán!

Rồi hai đứa lại ôm nhau, cười như hai đứa trẻ…nhiều năm tuổi.

Được cái, Lão đọc nhiều, nên cũng biết nhiều. Cái gì không biết, mình lại hỏi Lão. Tuy nhiên, Lão lười làm việc nhà nên khi cáu lên, mình mắng Lão: “Anh chỉ được cái chém gió là tài”. Nói cho đúng thì cũng có lúc lão xung phong rửa bát, lau nhà. Nhưng thấy lão làm vừa chậm, vừa không…sạch, nên mình bảo, thôi để em làm cho nhanh, rồi sau chẳng thèm nhờ nữa.

Thương nhất cái khoản Lão trông già trước tuổi. Một hôm mình bảo lão đến trường đón con gái sớm (lớp 2) để về quê. Lúc về nhà lão điên lắm. Hỏi ra thì lão bảo, cô giáo gọi con gái ra cửa bảo “có ông đón về”. Lão bảo cô giáo cấp một rất trẻ mà sao mắt mũi lại kèm nhèm thế!

Lần khác, mình cùng Lão đi bộ quanh nhà. Đang đến đoạn nhà N11B thì có một con bé đi xe máy dừng lại, hỏi Lão, “ông ơi nhà N11B ở đâu vậy ạ?”. Lão điên tiết, bảo đi thẳng đến đầu ngõ rồi hỏi tiếp nhé. Mình bảo con bé, “chính là nhà này em ơi”. Nó rối rít, “em cảm ơn chị ạ”. Lúc đó mình thấy Lão rảo bước rất nhanh, bỏ mặc mình phía sau.

Tối về, Lão trách mình sao lại “bóc mẽ” chồng. Ý Lão là con bé mắt mũi kém thì phải chỉ sai đường cho nó sáng mắt ra. Mình bảo lâu nay mọi người bảo anh già em không tin, nhưng hôm nay thì em thấy rất đúng. Lão giận luôn cả mình, xách gối ra sofa nằm. 

Sau 3 đêm, thấy cũng tồi tội, mình ra nhận lỗi “hôm nọ em hơi quá lời, thực ra anh có già đâu, chẳng qua anh hay đùa. Thôi vào giường ngủ với em đi”. Mình vừa dứt lời, Lão bảo nói thế còn “nghe được”, rồi nhanh chân cắp gối vào giường. Mình là mình đi guốc trong bụng Lão. Lão cũng muốn vào lắm, nhưng sĩ diện, nên khi mình vừa gợi ý phát là lão ok liền (!).

Tối hôm sinh nhật năm ngoái, khi mình đang đứng cửa sổ phòng ngủ xem trời sao thế nào, thì lão bảo, hôm nay mây nhiều (!), chắc chắn có mưa (!) em ạ. Ngó làm gì, vào giường đi…

Tuy hơi ít đọc, mình cũng hiểu ngay ý lão, nhảy tót lên giường.

Nhân ngày sinh nhật năm nay, chúc Lão khỏe mạnh, chăm tập thể dục, chịu khó cạo râu và mặc áo quần màu sáng để trông trẻ ra đôi chút, đỡ gặp phải những người mắt kèm nhèm hoặc đục thủy tinh thể (!) sẽ rất phức tạp. Rồi Lão bảo gì mình sẽ nghe nấy, không cần xem thời tiết mưa, nắng ra sao nữa…

ThanhHuy Trinh

Thứ Hai, 21 tháng 8, 2023

Phong tục và hủ tục! *



Cái nào ông bà mình đã bỏ thì nó là hủ tục!

Phân biệt rõ giữa phong tục và hủ tục:
風俗 phong tục là thói quen từ lâu.
腐俗 hủ tục là thói quen lâu đời nhưng có tánh không tiến bộ.

Thí dụ như nhìn tấm hình một ông cai tổng ở Gò Công 1920 để móng tay trái dài thòng… Tay để móng vậy thì làm sao làm việc, rồi còn mất vệ sinh, chuyện đơn giản là đi... ị... cũng bó tay!

Thành ra thời hiện đại cắt sạch móng tay, ai để móng tay dài cỡ ông cai tổng này là quái dị.

Ông bà mình xưa búi tóc, sau cũng tự cắt tóc ngắn vì tóc ngắn cơ động, sạch sẽ, nhìn nó lanh lợi hơn búi tóc củ tỏi.

Cái câu "cái râu cái tóc là gốc con người" đã lỗi thời, tóc cắt ngắn thì râu cũng phải cạo.

Ngày nay ai để tóc búi tó, móng tay dài, râu dài rậm rạp là theo hủ tục.

Có vô số hủ tục đã bị ông bà mình bỏ.

Bên Trung Quốc xưa, những nam nữ thanh niên chưa kết hôn không may chết sớm thì cha mẹ bắt buộc phải tổ chức âm hôn cho họ. Minh hôn là đám cưới giữa một người đã mất hoặc vừa mất với một người vẫn còn sống. Ngày nay họ cũng đã bỏ.

Theo hôn nhơn truyền thống ở nước ta từ xưa, tục cưới hỏi phải trải qua 6 lễ:

- Lễ nạp thái.
- Lễ vấn danh.
- Lễ nạp cát.
- Lễ nạp chánh, còn gọi là lễ nạp tệ.
- Lễ thỉnh kì, tức là lễ xin cưới.
- Lễ thân nghinh.

Còn có vụ thách cưới và trả giá…

Xưa, trong lễ nạp tệ nhà gái có quyền đòi hỏi yêu cầu nhiều thứ, từ các đồ quí về trang sức như: vòng, xuyến, hoa tai, xà tích… tới quần áo, bạc trắng, tiền giấy, gạo, lợn, rượu…

Đã gọi là “thách” thì nhà gái thường có những yêu cầu rất cao về các đồ sính lễ. Nhà trai cò kè bớt một thêm hai.

Ngày nay đã bỏ cảnh trả giá, cưới chỉ còn hai tới ba lễ kiểu rút gọn. Nhà gái nào đòi 6 lễ thì… khỏi gả con gái, đem dú ép làm mắm ăn luôn đi. 😊 

Xưa đám ma Nam Kỳ rất phức tạp. Trước khi tẩm liệm, người ta phải trét quan tài cho kỹ ở bên trong. Xưa dùng ổ mối đâm nhuyễn ra trộn với nếp nấu. Dân Nam Kỳ thì xài dầu chai là thứ hay trét ghe mà ém cho kỹ.

Đám tang nhà khá giả để rất lâu, có khi hai tuần, một tháng, thì chuyện bịt quan tài cho kín càng quan trọng. Nếu lỡ có xì hơi người chết ra ngoài rồi lúc di quan hơi nó phụt mạnh làm văng nắp quan tài gọi là bứt néo. Đám nào bị bứt néo rất khổ con cháu, vừa hôi hám dơ dáy vừa bị mang tiếng là con cháu bất hiếu, ông bà không vừa lòng nên động đậy làm hòm bứt néo.

Tuy nhiên do để quá lâu, xác phân hủy sanh ra hơi độc, hòm lại là gỗ không tốt, hoặc trét còn hỡ đâu đó nên nó xì hơi ra, có chổ bị chảy nước. Mùi hôi nồng nặc xông ra…

Gặp vậy thì chủ tang, tức nhiên là thằng trưởng nam – ở Nam Kỳ là anh hai – sẽ phải đi vòng quanh quan tài tìm cho ra cái lổ mọt xì nước đó rồi... cúi xuống lè lưỡi ra liếm lấy dòng nước đó. Và người xưa nói rằng trưởng nam liếm một cái sẽ ngừng xì nước và hết mùi hôi do lòng hiếu thảo của con cháu làm động lòng vong linh người chết nên họ ngừng xì.

"Trai trưởng nam le lưỡi rà hòm,
Gái tiểu nhi than khóc từ chòm cỏ may."

Còn câu “Gái tiểu nhi than khóc từ chòm cỏ may” là mấy cô con gái trong nhà phải rũ rượi xõa tóc lăn xuống đất khóc than khi quan tài đi qua, đầu bẹp xuống đất ngang với cây cỏ may thì mới là con gái hiếu thảo.

Hủ tục này nay cũng không còn vì quá ghê!

Sau 1874, Nam Kỳ là thuộc địa của Pháp nên Nam Kỳ đã theo cái mới, bỏ những những cái cũ không cần thiết.

Chúng ta xài chữ Quốc Ngữ, bỏ bớt những cái luộm thuộm kiểu Tàu xưa, thí dụ viết văn, ăn nói bỏ bớt điển tịch kiểu Tàu, bớt ông Khổng nói, ông Tử khuyên, rồi kiểu thư pháp, viết câu đối chữ Tàu treo đầy nhà cũng bỏ.

Ngày nay thấy nhiều bạn viết liễn đối treo đầy nhà, gần WC cũng treo, rồi bày bàn thờ đầy nhà nhìn cứ như cái chùa, cái cốc của bà bóng.

Rồi các bạn trẻ làm phong trào mặc áo dài xưa, miệng lảm nhảm những câu không ai hiểu.

Họ lôi hủ tục cho sống dậy trong cưới và tang.

Nhiều bạn để râu tóc dài thườn thượt quất nguyên bộ bà ba nhìn ớn da gà. Rồi lập bàn thờ tứ hướng, nhang khói mù mịt, đụng đâu lạy đó, rồi làm gì cũng bói, cũng coi ngày giờ tốt xấu.

Chuyện cần nói cứ nói ngắn gọn, đằng này không làm, bưng khay rượu trịnh trọng “thưa trình".

Đó ko phải là lễ, đó là “diễn” kiểu cải lương, kiểu hát đình hát miễu, kiểu đầu môi chót lưỡi, đạo đức giả.

Cái lễ ngày nay là sự tộn trọng nhau tối thiểu trong học thức, trong ứng xử, chứ không phải lễ kiểu màu mè, cải lương.

Đó không phải là cách sống của dân Nam Kỳ!

Theo Nguyễn Gia Việt
(Tựa do “Sài Gòn trong tim tôi” đặt lại, bài gốc không có tựa.)

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2023

PHÂN LOẠI RA MÀ CƯ XỬ



1. Cư xử với người già thì nên lễ phép

2. Cư xử với trẻ nhỏ thì nên vui vẻ nhưng cũng cần nghiêm khắc

3. Cư xử với cha mẹ thì nên hiếu thuận, đừng có c.ãi cha mẹ chem chẻm cái miệng ra mà lại ngọt ngào nhẹ nhàng với người ngoài.

4. Cư xử với người mình không thích, vẫn cứ giữ những chuẩn mực. Mình không khoái người ta không có nghĩa là mình phải ch.ử.i bới hay xông vào đ.ấ.m đ.á liên hồi. Như thế, mình lại thành kẻ vô văn hóa.

5. Cư xử với người l.ợ.i d.ụng mình, tốt nhất là nên từ chối rõ ràng. Để người ta l.ợi d.ụng 1 lần là lỗi của họ, để họ l.ợi d.ụng lần thứ 2 thì đó là lỗi của bạn.

6. Cư xử với với người l.ừa d.ối mình thì tuân thủ nguyên tắc "nước sông không phạm nước giếng". Ok, tôi có thể rất yêu quý anh, rất thương anh, dành hết những điều tốt đẹp cho anh, nhưng, một khi anh l.ừa d.ối thì chúng ta tạm biệt nhau mãi mãi.

7. Cư xử với người tọc mạch, tò mò thì hãy dành cho họ một nụ cười hoa hậu thân thiện. Im lặng không hé môi nửa lời, càng kể người ta càng dễ thêu dệt câu chuyện của ta.

8. Cư xử với người mình thương hết lòng nhưng không thương mình, tôi khuyên bạn nên search Google, tìm định nghĩa của từ "buông". Buông không xong thì chỉ mình bạn nhận đau khổ thôi!

9. Cư xử lúc c.áu giận thì đừng có dồ lên rồi ch.ử.i b.ới tầm b.ậ.y tầm b.ạ. Đó không phải cách giải quyết của người khôn ngoan. Nóng giận thì tốt nhất ngậm miệng lại, chứ nóng giận mà tổn thương người khác thì việc còn hỏng bét hơn.

Nguồn: Mỗi ngày một bài học

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2023

NỮ KÊ TÁC QUÁI.


Có 2 ông Chồng thì sướng thật, muốn lúc nào cũng được.

NGƯỜI ĐÀN BÀ VIỆT NAM SỐNG VỚI HAI ÔNG CHỒNG TẠI ĐỨC - GERMANY

Chị Mùi cùng 2 Ông chồng đang ngồi trò chuyện tại phòng khách,
Trước khi đọc đoạn phỏng vấn, tôi kể sơ qua về „dung nhan“ chị Mùi :

- Chị này tướng người „phốp pháp“, có da có thịt, đẫy đà, gương mặt dễ coi, không đẹp, không tiện hỏi tuổi đàn bà con gái nhưng tôi độ chừng chưa quá 40. Một Ông chồng gầy, chưa đến 50, một Ông trẻ hơn khoảng hơn 30 một chút.

Phóng viên (PV):

- Chị Mùi ở tỉnh nào vậy?

Chị Mùi:

- Gia đình tôi định cư tại tỉnh Krefeld, Tiểu Bang NRW. 

PV :

- Gia đình Chị có bao nhiêu người?

Chị Mùi:

- 9 người tất cả, 2 ông Chồng và 6 đứa Con với tôi nữa.

Chị nói 2 ông Chồng mà mặt tỉnh bơ, không ngượng ngùng gì cả !

PV:

- Chị làm sao đem cả 2 Ông sang bên này?

Chị Mùi:

- Tôi và Ông thứ 2 vượt biển cùng 2 đứa Con được tàu Cap Anamur vớt ngoài biển Đông.

Đến Đức tôi làm hồ sơ bảo lãnh ông Chồng thứ 1 và 4 đứa Con còn lại. Khoảng 1 năm sau thì Ông ấy và 4 đứa Con bay qua bên này .Dĩ nhiên là về nơi tôi đang ở, như vậy một Gia đình 9 người nên tôi nhờ Sở xã hội thuê cho 2 căn nhà Wohnung - Appartement liền nhau, rồi Chủ nhà đã giúp đỡ đập tường làm 1 cái cửa thông 2 căn.

PV:

- Chị vượt biên với 2 đứa Con là con ông thứ 2 hả? Chị Mùi:

- Làm sao biết con Ông nào? Đâu có thử ADN mà biết, nhưng thử để làm gì?

 Ông nào cũng vui vẻ nhận tất cả là Con, đều yêu mến chúng, hàng xóm ở Việt Nam cũng “Xì xào” nhưng thây kệ, còn ở Đức chẳng ai để ý chuyện “Vua bếp”, chung quanh đều là người Đức, họ sống rất vô tư.

Đến đây tôi muốn hỏi chị về chuyện Phòng the và không muốn 2 ông Chồng nghe nên đã mời Chị vào căn phòng trống bên cạnh.

PV:

- Chị lấy ông Chồng 2 khi nào?

Chị Mùi:

- VC vào Saigon , Anh ấy đang là Sinh Vên, học chưa xong, Ai cũng chật vật, Anh ấy cũng thế, ra chợ chạy mánh mung kiếm tiền nuôi Mẹ và các Em, gặp tôi, 2 bên dựa vào nhau, tôi hơn tuổi Anh ấy, bày cho Anh ấy đủ kiểu làm cho Anh ta mê mẩn.

PV:

- Chị nói bày cho Anh ấy đủ kiểu“ là lúc 2 người làm Tình hả?

Chị Mùi:

- Đúng rồi, trai mới lớn mà, tôi ra chợ buôn bán thì Ông chồng 1 phải ở nhà lo cơm nước, trông coi 3 đứa con nhỏ, được hơn một năm thì tôi có bầu đứa thứ 4.

PV:

- Con anh Thắng? Thắng là tên ông chồng thứ 2.

Chị Mùi:

- Ai mà biết được, tôi vẫn thường xuyên ngủ với cả hai Ông.

PV:

- Chị ngủ 2 Ông nằm 2 bên?

Chị Mùi:

- Không, mỗi lần một người thôi, Ông thứ 2 còn trẻ nên hăng lắm, đòi mỗi ngày, may là tôi có sức mới chiều nổi, còn ông Lâm lớn tuổi rồi, chỉ một tuần đôi ba lần, như thế đẻ Con ra biết là con Ông nào?

Nghe chị Mùi trả lời chẳng e dè gì cả, tôi càng khai thác thêm, ông Lâm là tên Ông chồng thứ 1.
PV:

- Chị thấy Ông nào làm Tình có bài bản hơn?

Chị Mùi:

- Tôi hỏi anh, các Ông chán cơm thì thèm phở, còn đàn bà chán cơm đâu có thể dễ dàng đi ăn phở được, chi bằng ta có nồi phở tại nhà muốn ăn lúc nào cũng có.

PV:

- Hai ông Chồng của Chị có ghen nhau không?

Chị Mùi:

- Không bao giờ, 2 Ông ngoan lắm luôn nhường nhịn nhau.

PV :

- Kể cả chuyện chăn gối?

Chị Mùi:

- Chuyện ấy là chính mà.

PV:
- Khai sinh các Cháu, tên Cha là ai?

Chị Mùi:

- Tên ông Chồng thứ 1 vì có hôn thú. Nhờ có hôn thú tôi mới bảo lãnh Ông ấy đấy.

PV:

- Chị có đọc chuyện Tàu không? Chị biết bà Từ Hi Thái Hậu, cuối đời nhà Thanh đã trên 60 mà còn nuôi 2 thanh niên mới 18 tuổi để phục vụ chuyện gối chăn đó, chắc Chị cũng biết điều này?

Chị Mùi:
- Tôi đâu biết chuyện Tàu ra sao, nhưng có 2 ông Chồng thì sướng thật, muốn lúc nào cũng được. Tôi thấy xã hội còn bất công, đàn ông lấy 2,3 Vợ thì không sao, đàn bà có 2 Chồng thì lên án, đàm tiếu, nói này nói nọ, nghe nhức cả đầu. Đám con do tôi sanh ra không bao giờ ganh tỵ hoặc tranh chấp, tài sản, của cải, còn Con của 2 Bà thì Bà nào cũng dạy con mình phải dành phần hơn về mình khiến cho Gia đạo bất hoà, làm trò cười cho thiên hạ, Anh có thấy Con của 2 Bà, không lúc nào hoà thuận với nhau vì 2 bà Mẹ đều ích kỷ . Còn như tôi, đâu biết đứa nào là Con ai mà xúi biểu Chúng nó tranh chấp.

PV:

- Chị nói có phần đúng, một Ông hai Bà hầu hết đều có bất hoà nhất là mấy đứa Con của 2 Bà, nếu có của ăn của để thì càng dữ tợn hơn
nữa, tôi biết một câu chuyện ở Đức, có Ông võ sư kia đem đám học trò vượt biển trong đó có một Nữ đệ tử, bà Vợ ông võ sư còn ở Việt Nam để chăm sóc Cha Mẹ chồng tức Cha Mẹ đẻ của Ông võ sư. Đến Đức, lâu ngày chầy tháng, Ông võ sư yêu Cô học trò sanh ra 3 cô Con gái, đến lúc này bà Vợ qua đoàn tụ gia đình mới ngã ngửa việc phòng nhì của Ông võ sư, điều tôi muốn nói là khi làm khai sanh phải có hôn thú mới khai được tên Cha tên Mẹ, trường hợp này chắc Ông võ sư đã dùng giấy hôn thú của bà Vợ, nhưng khi 3 đứa Con gái lớn lên thấy tên Mẹ không phải Mẹ mình, Người đã sanh ra mình, Chúng sẽ nghĩ như thế nào?

Tất cả các Ông có 2,3 Vợ đều làm những việc oan nghiệt mà không biết :

- Đời Cha ăn mặn, đời Con khát nước.

Đó là luật Nhân Quả ngàn đời không thay đổi.

Chị Mùi:

- Những Ông có 2 Bà là Vua nói sạo, lại còn chôm đồ nhà Bà lớn đem sang Bà nhỏ, không nói láo, nói dối thì làm sao có 2 Bà được.

Tôi rất thành thật khi gặp Ông chồng 2, rủ rê, rù quyến là cả một nghệ thuật, khi Ông ấy đã mê mệt thì nói sao cũng nghe.

Ông chồng 1 đã bị tôi bỏ bùa mê lâu lắm rồi nên  không có việc ghen tuông gì cả, Ông ấy xem Ông chồng 2 như Em út trong nhà.

PV:

- Cám ơn chị Mùi đã có cuộc trò chuyện hết sức cởi mở này.
                               ****************

Chau Nguyen  sưu tầm

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2021

THƯ GỬI TUỔI GIÀ.


Các bạn thân mến, có một bài hát : "Ngày mai sẽ tốt đẹp hơn" đã tiếp cho chúng ta lòng tin và sự cổ vũ. Thật ra trong cuộc sống hiện thực này, ngày mai liệu có tốt hơn hay không thì chưa biết nhưng ngày mai sẽ già đi là sự thật.

Năm tháng trôi đi người ta  mới biết được sự khốc liệt của thời gian. Đến một độ tuổi nào đó chúng ta không thể không thừa nhận sức hút mãnh liệt của trái đất. Con người khi chết đi sẽ quay trở về với lòng đất. Các cơ quan nội tạng tuy vẫn còn chỉ là bị yếu đi cho nên mọi thứ đều suy yếu trong khi chỉ có huyết áp là ngày một tăng cao.

Sau khi già cơ thể thay đổi rất nhanh, táo biến thành lê, ngồi thì ngủ gật, nằm thì lại không ngủ được. Muốn nhớ thì không nhớ được, muốn quên thì lại không quên được. Khổ hơn là khi khóc thì lại không có nước mắt mà lúc cười thì lại cứ phải lau nước mắt. Trên đầu thì tóc trắng mọc không ngừng, nó cứ mặc sức mọc trong gió xuân. Kiểu tóc của các ông giờ cứ chải hai bên vào giữa để che đi phần bị thưa. Trí nhớ cũng kém đi thấy rõ, đi từ phòng này sang phòng khác mà không nhớ ra là đi sang để làm gì. Quên mất là mình vừa mới nói những gì rồi cứ luôn sắp xếp lại những mảnh vụn của ký ức. Một ông cụ thậm chí còn nói rằng : có một lần đang cười mà quên mất vì sao mình lại cười.

Về già, hai vợ chồng sẽ làm gì ? Có người hình dung là ăn cùng nhau mà không có vị. Không sửa được thói xấu của nhau nữa rồi. Có những đôi vợ chồng cãi nhau vì bất cứ chuyện gì ! Không thể nào hòa hợp được. Nghĩ đến trước khi kết hôn từng nói ngon nói ngọt, cưới rồi trở thành : " Có gì từ từ nói..." 

Mỗi sinh mệnh đến với thế gian này cũng giống như "gửi tiền tiết kiệm" vậy. Dần dần ra đi. Tuổi trẻ khỏe mạnh, năng động chỉ vừa mới đó, chớp mắt một cái đã bước vào tuổi trung niên thâm trầm sâu lắng. 

Còn có người cười các cụ già tri thức thoái hóa, cơ thể lão hóa, tư tưởng thì cương hóa. Tức là đầu óc thì kém đi, cơ thể  yếu đi nhưng mà tư tưởng lại trở nên cứng nhắc, bảo thủ hơn. Vì vậy xây dựng tâm lý phải dựa vào chính mình, Người già mà tâm không già. Nếp nhăn trên mặt chứ không phải trong tâm. Thái độ sống cũng phải điều chỉnh. Trước kia dùng sức khỏe để đổi lấy tiền, nay dùng tiền để đổi lấy sức khỏe.

Có một thứ gọi là 3 trải nghiệm trong đời : lúc trẻ thì gắng sức học tập, trung niên thì nhiều trải nghiệm. Tuổi già thì chú ý đến bệnh tật. 

Dù có ra sao, chúc các bạn thân mến nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui. Tâm luôn trẻ trung, miệng luôn mỉm cười. Tùy duyên mà bước đi, biết hài lòng với những gì mình có được.

Tùy duyên mà bước đi chính là thuận theo tự nhiên. Trong đời người không chỉ có thiện duyên mà còn có cả nghiệt duyên. Dù cho là thiện duyên hay nghiệt duyên thì đều là cơ hội để chúng ta học hỏi. Trong cuộc sống không chỉ có niềm vui mà chắc hẳn sẽ còn có cả những khốn khó. Nếu luôn giữ cho lòng hướng thiện thì dù bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng là nơi người ta tu tâm dưỡng tính

Tùy duyên không phải là hoàn toàn phó mặc cho số phận mà là biết từ bỏ trước những việc không thể thay đổi được

Sống tùy duyên, biết hài lòng với những gì mình đang có cũng như con sông không ngừng chảy trôi. Bất kể con đường có bao nhiêu khúc rẻ thì vẫn một lòng hướng ra biển rộng.

Hãy biết quý trọng những ai có duyên gặp gỡ còn những ai không có duyên muốn rời xa thì cứ bình thản mà buông tay.

Đời người như 4 mùa, những người ngoài 50 đã hiểu rõ cuộc đời khi bước váo độ tuổi thu vàng... Ở độ tuổi này người ta thật ra cũng chẳng cần phải che giấu bản thân mình nữa, cũng chẳng phải tiếp tục xu nịnh bất cứ ai. Chỉ cần sống chân thật với mình là đủ. Dù cho bạn có khiêm tốn như thế nào thì cũng có người luôn nói bạn tốt và cũng có người cho rằng bạn không tốt nhưng chỉ cần trong lòng bạn không có gì khuất tất thì chẳng cần đến sự đánh giá của họ

Không cần phải để ý đến cách nhìn của người khác cũng hà tất phải lấy lòng ai cả bởi cứ như vậy sẽ khiến bản thân sống rất mệt mỏi

Tâm an chính là trạng thái đẹp nhất của đời người. Nếu có người nói xấu về bạn. Cứ xem như là một cơn gió thổi qua không đáng phiền não về nó bởi vì những lời nói đó không thể thay đổi được sự thật mà chỉ có thể làm lòng bạn rối loạn. Tâm không phiền thì sự thật rồi sẽ được phơi bày.

Tôi thường khuyên bạn bè vài câu rằng : Vào tuổi 50 hãy ở cùng người mà bạn cảm thấy thoải mái nhất. Thay vì lấy lòng người khác chi bằng hãy cứ bình thản nhìn về phía trước.

Tu tâm ấy chính là phải luyện tập cho tâm hồn thản nhiên tự tại. Đời người không cần phải giàu có, thuận theo tự nhiên  là được. Không cần đuổi theo hạnh phúc. Tâm an tự nhiên sẽ vui vẻ. Bạn bè cũng không cần phải có quá nhiều chỉ cần một hai người tri kỷ là đủ

Một người tâm không tĩnh thì rất khó suy nghĩ cặn kẻ về một vấn đề gì đó. Xã hội hiện đại là một thời đại rối ren. Con người sống và làm việc cũng rất kiêu căng và xốc nổi. Chỉ có người nào tĩnh tâm thì mới có thể cẩn thận quan sát thời thế, suy xét một cách sâu sắc để có thể tìm cách giải quyết vấn đề hoặc hiểu được con người một cách chính xác. Chỉ có người nào lòng yên tĩnh như nước mới có thể nhận ra hạnh phúc, cái đẹp trong cuộc sống. Những ai nóng nảy hay làm việc lỗ mảng sẽ dễ dàng vuột mất rất nhiều những khoảng thời gian tươi đẹp. 

Trời có những ngày mưa gió. Người có phúc có họa nhưng trong đời người ngoài sinh tử ra thì không có bao nhiêu chuyện lớn cả. Nếu như có thể tĩnh tâm, giữ thái độ xử thế hòa nhã thản nhiên thì đương nhiên sẽ có thể giữ gìn nội tâm bình yên trước những khó khăn trong đời. Khó khăn vặt vảnh sẽ không thể làm phiền lòng bạn

Cảm ơn các bạn đã đọc status này...

TRẦN PHONG VŨ sưu tầm

5/10/2021

Kim Cang ( Trần Kim Nô  mất ngày 3/10/21)





Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2019

Ai là người Việt Nam đầu tiên biết đến và truyền bá thuyết đa trí tuệ?

Trong bối cảnh giáo dục trường học ở Việt Nam gặp khủng hoảng và cả giáo viên và phụ huynh bị cuốn vào cơn sóng thần bằng cấp và thành tích, thuyết đa trí tuệ (nhiều trí thông minh) có nguồn gốc từ phương Tây đã được quan tâm và lan truyền ở Việt Nam.
Trên wiki tiếng Việt có hẳn một mục viết về “thuyết đa trí tuệ”. Ở đó wiki viết “Thuyết đa trí tuệ là một lý thuyết về trí thông minh của con người được nhìn nhận bằng nhiều cách, mang tính đa dạng, được nghiên cứu và công bố bởi tiến sĩ Howard Gardner. Theo Gardner, trí thông minh (intelligence) được ông quan niệm như sau ‘là khả năng giải quyết các vấn đề hoặc tạo ra các sản phẩm mà các giải pháp hay sản phẩm này có giá trị trong một hay nhiều môi trường văn hóa’ và trí thông minh cũng không thể chỉ được đo lường duy nhất qua chỉ số IQ”.
Cũng theo thông tin ở trang tham khảo mở này thì năm 1983, H. Gardner xuất bản “cuốn Frames of Mind (tạm dịch Cơ cấu của trí tuệ), trong đó ông công bố các nghiên cứu và lý thuyết của mình về sự đa dạng của trí thông minh (Theory of Multiple Intelligences)”.
Đọc ở đây, có vẻ như người ta có hàm ý nhấn mạnh rằng Gadner là ông tổ của thuyết đa trí tuệ và người Việt chỉ biết đến ông này.
Nhiều cuốn sách về lý thuyết này của H. Gadner, Amstrong… cũng được dịch ở Việt Nam và gây được ảnh hưởng nhất định.
Rất nhiều người ở Việt Nam có thể kể ra các loại hình trí thông minh được đề cập trong các cuốn sách trên như:
  • Trí thông minh ngôn ngữ
  • Trí thông minh logic toán họcTrí thông minh hình ảnh không gian
  • Trí thông minh âm nhạc
  • Trí thông minh vận động thể chất
  • Trí thông minh tương tác cá nhân
Tuy nhiên, có phải thực sự người Việt chỉ biết đến học thuyết về đa trí tuệ này trong khoảng 10-20 năm trở lại đây không?
Nếu bạn nghĩ như vậy thì bạn đã lầm to! Người Việt thực ra đã biết đến và truyền bá học thuyết này trước cả H. Gadner!
Ai? Khi nào? Chứng cứ đâu?
Người đó là Nguyễn Triệu Luật (1903-1946), bút hiệu: Dật Lang, Phất Văn Nữ Sĩ. Một nhân vật có cuộc đời sống động với cái kết buồn. Ông vừa là nhà giáo, nhà văn, nhà báo và cũng là một nhà chính trị.
Ông là một trong số những người hiếm hoi ở Việt Nam dùng sở học của mình (Tây học) để quan tâm tới tâm lý.
Ai là người Việt Nam đầu tiên biết đến và truyền bá thuyết đa trí tuệ?
Ông là người đã viết, biên dịch khá nhiều về tâm lý và đề cập đến những khái niệm-nội dung tâm lý học vẫn còn mới cả với rất nhiều sinh viên Việt Nam hiện nay. Thậm chí đọc tài liệu ông viết, dịch chúng ta có cảm giác nó còn sâu hơn, dễ hiểu hơn cả giáo trình tâm lý học-giáo dục học đang dùng cho sinh viên hiện nay. Chẳng hạn từ năm 1924-1926, trên tạp chí Nam Phong ông đã giới thiệu về:
  • Tính chất các hiện tượng về tâm lý
  • Thân thể và tinh thần
  • Thuyết Maudsley và Huxley
  • Đời tiềm thức
  • Chú ý
  • Nhân tính(quan niệm về bản nghã, nguyên tố cái bản ngã)
  • Phân loại các hiện tượng tâm lý và các tính người
  • Thế nào là tình tự
  • Khổ lạc tình
  • Cảm động tình
  • Duy tha hoạc vong kỷ khuynh hướng
  • Thế nào là trí?
  • Tri giác
  • Tưởng tượng…
Đặc biệt nhất, ông đã giới thiệu bằng cách biên dịch về thuyết đa trí tuệ. Xin trích nguyên văn:
Tính đa trí (hoặc gọi là tính thông minh)
Thông minh cũng có nhiều cách. Nhà tâm lý học xét theo máy cái óc người ta thì sành mà thường không hiểu nổi cái máy xe đạp, không cầm nổi ván tổ tôm. Nhà bác học tìm được định lệ phiền phức của vũ trụ mà đến việc tiền nong tính toán thì không hiểu gì. Bởi thế chớ có cho rằng người cờ cao là cầm quân giỏi.
Trong bọn học trò trong trường mà nói rằng có người giỏi khoa học, có người giỏi văn chương thì thật là sai lầm. Có người học trò, làm được cái tính thường ra ở lớp – người đó tức là người giỏi tính – mà nếu cho học môn số học cao thì không sao hiểu được. Có người, ông giáo cho là giỏi văn vì bài làm ít sai ít “phốt”, dịch “tem” Latin giỏi, nhưng vị tất óc người ấy đã đủ cái mềm mại, cái tưởng tượng, cái tư chất văn chương.
….
Mỗi cái thông minh xét ngoại vật một khác…
…Tính thông minh nhiều vô cùng, không sao kể cho hết được.
Có cái thông minh “rộng rãi” (étendu); có cái thông minh có giới hạn, hoặc gọi là thông minh “chuyên môn” (spécialisé); có cái “sâu sắc” (pénétrant); có cái “phù phiếm” (superficiel); có cái “sáng khởi” (inventif); có cái “thụ cảm” (réceptif), nghĩa là chỉ biết bắt chước; có cái “đúng mực” (juste), có cái “sai lầm” (faux); có cái “sáng suốt” (clair); có cái “mập mờ” (confus); có cái “quan sát” (observateur); có cái “trừu tượng” (abstrait), v.v..
Ai là người Việt Nam đầu tiên biết đến và truyền bá thuyết đa trí tuệ?
Nhà văn Nguyễn Triệu Luật với các nam sinh tại Vinh
Ông viết (biên dịch) những nội dung trên và cho đăng trên Nam Phong tháng 11/1924-8/1926 (Phụ lục “tâm lý hoc toàn đồ”, phần nội dung tôi chép lại ở trên lấy từ Nguyễn Triệu Luật, Tác phẩm đăng báo, Nguyễn Triệu Căn sưu tầm, NXB Tri thức, 2014(bạn đọc có thể tra cứu trên Nam Phong).
Như vậy, chúng ta thấy Nguyễn Triệu Luật ít nhất đã đi trước người bây giờ cả gần thế kỷ!

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2018

CHA - CON TRAI

Người cha ngoài 40 tuổi sống tại Việt Nam, có cậu con trai 16 tuổi đang ở Mỹ. Con anh sang Mỹ năm 2008, đi cùng người mẹ theo diện kết hôn, tuy nhiên, hai cha con vẫn nói chuyện với nhau mỗi ngày qua các phương tiện liên lạc cá nhân. Anh chứng kiến mỗi ngày con lớn và vừa mừng vừa lo khi biết con trai anh tự lập một cách ngoài sức tưởng tượng của anh. Cậu bé làm tất cả mọi việc cá nhân, tự chọn điều mình thích, tự chịu trách nhiệm với cái mình chọn.

Nhiều lần anh tâm sự với bạn bè, việc con đi cùng mẹ đến một quốc gia mới là điều may mắn lớn nhất đời anh. Bởi anh chứng kiến ở Việt Nam, chưa biết đứa trẻ đã phải chịu những va đập của xã hội đến đâu, nhưng cha mẹ chúng là những người tổn thương trước. Từ môi trường sống bị ô nhiễm, đến môi trường giáo dục chứa đựng nhiều thứ phản giáo dục, đến môi trường đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng mang đến những thói quen tệ hại dễ tiêm nhiễm vào đứa trẻ... Dĩ nhiên, nói như vậy không có nghĩa nước Mỹ là thiên đường nhưng ít ra nơi đó, đứa trẻ còn được bảo vệ và tôn trọng như một con người đúng nghĩa.

Và việc của anh, từ trong ý thức là làm ra tài sản, để lại cho con anh thừa hưởng.

Kỷ niệm 10 năm hai cha con sống xa nhau, anh xin con một cuộc nói chuyện thật dài để cả 2 nói hết điều mình nghĩ. Ừ, thì 10 năm, một đứa trẻ 6 tuổi thành một cậu bé 16 tuổi, sống ở một môi trường khác sẽ có một cách nghĩ khác.
Và một người đàn ông ngoài 30 tuổi năm ấy, giờ đã hơn 40 tuổi, cũng có nhiều tâm sự chất chứa muốn chia sẻ với con mình. Câu chuyện hôm đó, anh dành cho con nói trước.
Tuy nhiên, người con nói: "Bố, 10 năm qua bố dạy con hãy giữ nề nếp người Việt, kính trọng cha mẹ và những người lớn tuổi hơn, nên con sẽ nhường bố nói câu chuyện của mình trước. Sau đó, con sẽ nói những điều con nghĩ từ câu chuyện của bố"

Ông bố tâm sự: "Đến lúc này bố biết mình bắt đầu già. Sức khoẻ của bố cũng dần đi xuống và bố không biết được bố sẽ đồng hành với con đến lúc nào. Thì dù có thế nào, con cũng phải sống cho tốt. Bố sẽ luôn nghĩ về con cho đến phút cuối"

"16 năm qua từ ngày có con, với bất cứ một quyết định nào trong cuộc đời của bố, bố cũng đều nghĩ cho con và vì con. Bố nghĩ đó là việc bố phải làm. Kể cả đến lúc này, bố lao động để làm ra của cải vật chất, tích góp lại để con có một khối tài sản ổn định về sau. Trên đường đời, nhỡ con gặp điều gì không may mắn thì con cũng có những chỗ dựa để không phải chông chênh".

"Con hãy hiểu và tôn trọng tinh thần Việt, bố muốn con sau này quay trở về Việt Nam, tiếp nối bố để tiếp tục xây dựng những cơ ngơi mà bố đã để lại đây. Nếu sau này bố qua đời, con nhớ hỏa táng bố, rải hết tro cốt xuống biển và không làm giỗ, không để lại bất cứ điều gì liên quan đến bố trong cõi đời. Để bố được thanh thản".

Và đây là suy nghĩ của người con:

"Con cảm ơn bố đã sống cả cuộc đời vì con và cho con. Nhưng ngày hôm nay, con cũng sẽ nói với bố rằng bố sống cho con và vì con như vậy đã đủ rồi. Bố hãy yên tâm một điều con đã là bạn của bố, đang là bạn của bố và mãi mãi là bạn của bố. Con yêu bố như một người bạn thân nhất trong cuộc đời con và con nghĩ con phải cư xử đúng với tình yêu ấy"

"Con nói cho bố một điều là bố đã vì quá yêu con đến mức tình yêu đó biến thành sở hữu. Ở Mỹ, những đứa trẻ như con rất sợ điều đó. Nhiều ông bố bà mẹ châu Á đã phải đi tù chỉ vì thương con quá mức cần thiết và muốn sở hữu con. Bố ạ, con thì khác, con là người Việt, nên dù có thế nào con cũng không làm tổn thương bố. Chỉ có điều, bố nên tôn trọng điều con nghĩ và điều con muốn"

"Đơn giản thôi, bố hãy để con tự quyết định cuộc đời mình. Con sẽ tự lớn lên, tự kiếm việc để làm, tự trưởng thành và bố chỉ cần tin con không làm việc xấu là được. Bố có con thì bố hãy vui mà sống. Bố có nhà thì bố cứ ở trong căn nhà bố. Bố lao động thì bố cứ lao động, có tài sản nếu xã hội cần, bố cứ tặng cho những người bất hạnh. Không sao cả, con chấp nhận và vui vì điều đó hơn là vì con mà bố cứ phải è cổ ra làm việc chỉ mong để lại tài sản cho con"

"Tại sao bố không sống vì bố mà bố cứ phải vì con? Lúc này đây bố hãy vì bố đi. Bố làm việc ít lại, đi du lịch nhiều hơn. Đi kiểm tra sức khoẻ và hãy nghĩ rằng, nếu vì con thì bố phải khỏe để làm bạn với con được nhiều hơn thay vì không lo cho mình và cứ phải chết vì lý do hy sinh cho con. Bố làm vậy con đâu có vui được?"

"Những gì của bố là của bố. Những gì của con ở phía trước, con không ngoảnh lại để trông chờ sở hữu cả cuộc đời của bố để lại đó cho con hưởng thụ. Nếu bố xem con là tài sản lớn nhất thì bố cứ vui sống với tài sản đó thay vì bố cứ phải vất vả khổ sở vì cái tài sản đó. Bố thì khổ, con thì buồn. Đâu nhất thiết. Không lẽ giờ con sẽ nói với bố là con sẽ không muốn thừa kế bất cứ điều gì từ bố mặc dù con biết con sẽ phải nói điều này. Không phải vì con hay vì bố mà vì chúng ta cần được vui vẻ để sống cùng nhau"

"Cuối cùng con chỉ nói với bố, việc về hay ở tùy thuộc vào tương lai. Có thể con về, cũng có thể con ở lại miễn là sống ở đâu con thấy vui. Đừng vì ngày đó để tiếp tục bố lại phải quên bản thân bố vì con. Tại sao bố cứ lấy lý do sống vì con để làm phương châm cho cuộc sống của bố vậy? Bố con mình từng tranh cãi câu chuyện cái mặt nạ trên máy bay, rằng khi nó rơi xuống thì người cha hay người mẹ phải đeo vào cho mình trước cơ mà? Bố phải vui phải khỏe thì mới sống lâu với con được chứ? Con muốn vui sống với bố được lâu dài và chúng ta sẽ nói những câu chuyện vui ở những ngày tiếp theo".

Người cha không nghĩ rằng con mình có thể nói những điều như thế và cũng không nghĩ rằng, mọi thứ hoàn toàn không theo lập trình của ông cho cuộc sống của mình và cho tương lai con theo cách mà ông nghĩ.

Chỉ biết rằng sau đó, người đàn ông trung niên bắt đầu làm việc ít lại, tập thể dục nhiều hơn, đi du lịch nhiều hơn, cũng như ông rời xa những bon chen công việc mà ông sẽ phải thắng bằng mọi cách như trước kia.
(St)

Chia sẻ từ fb Le Yuen và Dang Danh chia sẻ




Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2018

CẢM NHẬN

1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ…”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao…”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.

2. Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi… Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.

3. Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là… chúng tôi.

Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người giản đơn, nhưng mãnh liệt. Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu,nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất… Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian…

Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai…

Bạn có nhận ra không, điều mà Con Người cần nhất chính là “Con Người”…

Nguồn: ST
FB Phạm Hương chia sẻ



Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

NÊN CỨU AI ?

Má và vợ té xuống sông cùng một lúc, nếu cứu má thì vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì má sẽ chết. Vậy nên cứu má hay cứu vợ hoặc là không cứu cả hai ?

MẠNH TỬ:
Bố chết từ khi còn nhỏ, má nuôi nấng, dạy dỗ ta rất khó nhọc. Má phải ba lần dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu, dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho ta mặc, tất cả là để cho ta có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Má và vợ cùng ngã xuống sông, tất nhiên ta phải cứu má rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ chết thì lấy vợ khác, má chết làm gì có má nữa!
Trên thế gian này chỉ có Má là tốt nhất. Không có má, con trẻ như cỏ cây, biết bấu víu vào đâu? Má! Con sẽ cứu má! Mạnh tử nhảy ùm xuống sông.

CHU U VƯƠNG:
Vợ và má cùng té xuống sông, tất nhiên là phải cứu vợ trước. Nghĩ lại ngày trước ta đùa giỡn với nàng, nhìn nàng cười, đến cả giang sơn lẫn sinh mạng nhỏ bé của ta cũng chẳng nghĩa lý gì, huống hồ là má! Khi lập Thái tử, bà ấy còn định bỏ ta làm ta suýt mất cả ngôi báu.

"Tình cảm đằm thắm, ta yêu nàng rất nhiều, ta sẽ cứu nàng!" Chu U vương cũng nhảy ùm xuống sông.

LƯU BỊ:
Anh em như chân tay, vợ con như áo mặc; áo rách có thể vá, chân tay gãy không thể lành. Chỉ cần Nhị đệ và Tam đệ của ta không ngã xuống sông là được, những kẻ khác ta không thèm để ý.

"Má ơi! Nàng ơi! Các người chết thật thê thảm!" Lưu Bị đứng trên bờ sông khóc lớn.

TÀO THÁO:
Thà rằng ta phụ người chứ không để người phụ ta, má ta hay vợ ta cũng thế thôi, chỉ cần ta không ngã xuống sông là được rồi.

"Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương." Tào Tháo vừa ngâm thơ vừa chầm chậm bước đi.

KHUẤT NGUYÊN:
Thế gian này u ám quá,triều đại này thật hủ bại! Sống cũng chẳng còn có ý nghĩa gì, chi bằng chết cho trong sạch. Song anh có thể rửa mặt và rửa chân cho ta.
Khoảng trời hiện tại là khoảng trời u ám, chẳng còn có thể nhìn tinh tú trên trời. Má ơi! Nàng ơi! Ta cùng nhau chết ở nơi đây!" Khuất Nguyên vừa hát vừa từ từ nhảy xuống sông.

TRANG TỬ:
Sinh về đâu và chết sẽ về đâu? Má và vợ ta chết cứ chết, chẳng qua chỉ là từ trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô hình, có gì phải đau đớn, có gì phải xót thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang tử ngồi xuống, tay nắm một mảnh sành vừa gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn má và vợ chìm đần xuống sông, nét mặt mãn nguyện.

HÒA THÂN :
Ai té xuống sông thì cứ té, cái ta yêu là tiền bạc. Tiền bạc là má ta, là vợ ta. Sao trước khi té, các người không mặc ít quần áo thôi, điều đáng tiếc nữa là trâm vàng, khuyên bạc còn ở trên đầu các người.

"Có tiền là có tất cả!" Hoà Thân đứng trên bờ vừa nhìn má và vợ dần dần chìm xuống sông vừa thở dài.

VƯƠNG BỘT:
Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt. Vợ là người ta yêu nhất, má là người thân thiết nhất. Vậy phải làm thế nào đây? Thôi cứ nhảy xuống sông, thấy ai ở gần thì cứu. Vương Bột vội nhảy ùm xuống sông.

"Chết rồi! Ta quên mất là ta cũng không biết bơi!" Vương Bột vẫy vùng một cách tuyệt vọng rồi từ từ chìm xuống sông.

LÃNG TỬ: Cứu mẹ. Lên bờ gọi điện thoại " Em ơi, vợ anh rớt xuống sông rồi ..." (Trọng Thạnh)

LỜI BÀN :

1. Mạnh Tử: Thương má hơn vợ thì chắc là lai………VIỆT NAM (Vietnamese)

2. Chu U Vương: Yêu vợ nồng nàn nên chắc lai….PHÁP (French)

3. Lưu Bị: Lo cho anh em đồng chí hơn gia đình là lai………...NGA SÔ (tinh thần quốc tế vô sản Rusian)

4.Tào Tháo: Thấy chết không cứu phớt tỉnh……….ĂNG LÊ (England)

5. Khuất Nguyên: Tự sát chết theo là tinh thần võ sĩ đạo NHẬT BẢN(Japanese)

6. Trang Tử: Giống Tào Tháo lai ... ANH CÁT LỢI... ÚC ĐẠI LỢI (Australian)

7. Hòa Thân: Thực tế kiểu…………….MỸ (American)

8. Vương Bột: Không biết trời cao đất rộng nhắm mắt liều mạng thì là chính gốc………Tàu…lao (Chinese)

9. Lảng tử : giống Mạnh Tử thương má hơn thương vợ. Còn biết gọi điện cho bồ.. Chính hiệu dân xứ Vịt mà là Vịt... Saigon

Sưu tầm internet
2015

Ảnh iamsera instagram + instamask


Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

TUY XA MÀ GẦN

Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
“Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau?”

Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời:
“Bởi vì người ta mất bình tĩnh, mất tự chủ!”

Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo:
“Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?”

Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng.

Sau cùng ông bảo:
“Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”

Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
“Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”

Rồi ngài lại tiếp tục:
“Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ.
Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..”

Ngài kết luận:
“Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau…
Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !”

Fb phạm xen