Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2020
ĐIẾU VĂN CHO CỤ LÊ ĐÌNH KÌNH
ĐIẾU VĂN CHO CỤ LÊ ĐÌNH KÌNH
Mây đen bao phủ Iraq, Iran
Nhưng mặt trời luôn tỏa sáng ở Đồng Tâm, Mỹ Đức
4 giờ sáng mặt trời nóng rực
1000 quân trang bị vũ khí từ dế đến răng tiêu diệt một cụ già
Cụ, họ tên Lê Đình Kình, 84 tuổi, tóc và râu lồng lộng trước phong ba
Sẵn sàng bẻ nạng chống trời bằng đôi chân Giao Chỉ
Đôi chân cắm sào nơi nào tại quê hương là nơi đó thành chiến lũy
Chiến lũy trước khi có những thuật ngữ “sân bay Miếu Môn, thương vụ Viettel, đất bạc đất vàng”
Cụ chưa xem phim MÁU THẮM ĐỒNG NỌC NẠN bao giờ nhưng cụ biết máu của sài lang
Máu của bọn lang sói thời Pháp hay thời này đều coi dân như thù địch
Chúng có thể đầu độc nước sông Đuống, sông Đà mà vẫn tại vị bình yên cười khiêu khích
Chúng có thể ảo thuật công ty Gang thép Thái Nguyên thành đống rác ngoại bang mà chỉ bị “cảnh cáo” nhẹ hều
Chúng còn lâu mới nghe tiếng dân kêu
Bởi vậy cụ phải chết để động lòng trời đất
4 giờ sáng cụ Lê Đình Kình hóa thân thành tượng đài của nhân dân, tượng đài được xây bằng nước mắt
Và mây đen bao phủ Đồng Tâm để kết liễu mặt trời …
11-1-2020
BCV
Thứ Hai, 8 tháng 10, 2018
NỖI LO CỦA ĐẢNG: TÍNH CHÍNH DANH
NV: Trần Trung Đạo
Trong một phần tư thế kỷ qua, Mỹ có bốn tổng thống, hai ông Cộng Hòa và hai ông Dân Chủ. Cả bốn ông đều gây nhiều tranh luận. Tuy nhiên, không một ai có thể nói bất cứ ông nào trong số bốn ông đó không phải là tổng thống Mỹ. Cả bốn ông đều lãnh đạo quốc gia trên cơ sở chính danh do hiến pháp 1789 cộng với 27 Tu Chính Án quy định.
Chính danh là điều kiện tối cần thiết để một chính quyền xứng đáng lãnh đạo quốc gia. Đất nước như một con tàu, không phải bao giờ cũng gặp sóng êm biển lặng nhưng tính chính danh giúp cho con tàu vượt qua những giai đoạn sóng to gió lớn.
Kết quả thăm dò của Pew Research Center, một trung tâm thống kê quốc tế và thường được các nhà nghiên cứu hay phân tích sử dụng, cho biết năm 2017 chỉ còn 13 quốc gia, trong đó có Việt Nam, đang sống trong chế độ độc tài chuyên chế, tức một chế độ tuyệt đối không có tính chính danh. (Democracy Has Grown Across The World Over The Past Four Decades, Pew Research Center, December 4, 2017)
Theo thống kê của Economist Intelligence Unit năm 2017, Việt Nam, Bắc Hàn, Trung Cộng là ba chế độ có chỉ số chính danh thể hiện qua bầu cử là 0.00, tức đảng CSVN hoàn toàn không có chính danh để lãnh đạo Việt Nam. Việt Nam đứng tận cùng bảng số, thấp hơn cả Lào 0.83 và Cuba 1.33. (The Democracy Index compiled by the UK-based company the Economist Intelligence Unit)
Bắc Hàn không quan tâm đến tính chính danh vì không có một lực lượng đối lập hay phản kháng nào đáng kể nhưng Trung Cộng và CSVN rất sợ tính chính danh.
Sau 43 năm cai trị Việt Nam bằng khủng bố và tẩy não, Cộng Sản Việt Nam ngày nay như một người mang gần hết các bịnh nan y. Không cần phải là một bác sĩ giỏi mới kê toa thuốc đúng, đơn giản vì bịnh gì cũng đúng và bịnh gì cũng làm đảng sợ.
Dưới đây là vài căn bịnh tiêu biểu và nổi bật.
Bịnh tham nhũng. Dưới chế độ CS tham nhũng có tính đảng. Sự tồn tại của tham nhũng gắn liền với sự tồn tại của đảng CS. Trước đây tại Liên Xô, Gorbachev biết điều đó và đã cố gắng để trong sạch hóa xã hội qua hai chính sách cải tổ kinh tế (perestroika) và cởi mở văn hóa chính trị (glasnost). Một câu hỏi đặt ra cho Gorbachev là làm thế nào để vừa thay đổi xã hội một cách căn bản nhưng cùng lúc có thể duy trì chế độ độc đảng? Gorbachev không thể trả lời được và kết quả Liên Sô sụp đổ.
Bịnh nghiện rượu. Như người viết đã trình bày trong bài “Bệnh Nghiện Rượu Dưới Chế Độ Cộng Sản”, các nghiên cứu cho thấy cơ chế chính trị CS là nguyên nhân tiềm ẩn sâu xa của bệnh nghiện rượu. Giấu cơn giận trong men cay, ngăn nỗi buồn nơi đáy cốc là thái độ tìm quên tiêu cực nhưng rất phổ biến của người dân thường trước những bất công đang đè lên số phận của họ.
Bịnh ung thư. Mỗi năm Việt Nam có thêm 150 ngàn người mắc bịnh ung thư và dự phóng năm 2020 Việt Nam sẽ có 200,000 người mắc ung thư và trong số đó 94,000 phải chết. Theo tỉ lệ dân số, Việt Nam trở thành một trong những quốc gia hàng đầu thế giới về tỉ lệ mắc và chết vì ung thư.
Nhưng căn bịnh sẽ dẫn đến sự sụp đổ chế độ không sớm thì muộn đó không phải vì tham nhũng, ung thư hay rượu chè mà là thiếu tính chính danh. Tính chính danh như máu trong cơ thể con người. Thiếu dòng máu luân lưu trái tim sẽ ngừng đập và óc sẽ ngừng hoạt động.
Đặng Tiểu Bình khi còn sống cũng đã ý thức cây cột duy nhất có thể giữ chế độ CS khỏi sụp đổ là bảo vệ cho được tính chính danh lãnh đạo của đảng CS.
Để nuôi dưỡng tính chính danh của đảng CSTQ sau khi phong trào CS châu Âu tan rã và nhất là sau biến cố Thiên An Môn, giới cầm quyền Trung Cộng áp dụng hàng loạt chính sách, bao gồm (1) ngu dân bằng cách ngăn chận mọi nguồn thông tin từ thế giới bên ngoài, (2) đun sôi lò lửa ái quốc cực đoan Đại Hán, đồng thời, (3) cố gắng cải thiện mức sống của người dân. Họ Đặng biết, một khi người dân đói khổ hay nhận thức nâng cao họ sẽ dễ dàng nhận ra những lãnh đạo đảng thực chất là những tên ăn cướp.
Việt Nam cũng thế. Thiếu tính chính danh lãnh đạo là mối lo lớn nhất của đảng. Trong chiến tranh, đảng CS lừa bịp người dân bằng chiêu bài “chống Mỹ cứu nước”. Khi chủ nghĩa CS trên phạm vi thế giới chưa sụp đổ, đảng lừa bịp người dân bằng lý luận “ba dòng thác cách mạng”, bằng khẩu hiệu “giai cấp tiên phong”.
Tuy nhiên, khuôn mặt văn minh thế giới đã đổi thay và chủ nghĩa CS đã bị nhân loại ném vào sọt rác. Ngày nay chế độ CSVN chỉ còn dựa vào nhà tù, khủng bố và đám nịnh thần để điều hành bộ máy nhà nước. Những bản án nặng nề và bất nhân đảng CS dành cho hàng loạt các bạn trẻ đã lên tiếng phản đối Formosa và luật đặc khu bán nước vừa rồi là một bằng chứng quá rõ ràng.
Ai bầu ông Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch nước? Ai bầu ông Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng chính phủ? Ai bầu bà Nguyễn Thị Kim Ngân làm chủ tịch quốc hội?
Ngoài những kẻ tận cùng ngu dốt vì bị tẩy não hay bán rẻ lương tri để làm bồi bút cho đảng, không một người dân có kiến thức chính trị tối thiểu nào có thể đồng ý rằng giới cầm quyền CS hiện nay có đủ chính danh để lãnh đạo Việt Nam.
Đảng CS là một đảng cướp, cướp máu xương của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh và cướp mồ hôi nước mắt của nhân dân Việt Nam trong hòa bình.
Tương tự các băng cướp ngân hàng chỉ nghĩ đến chia chác sau mỗi vụ trộm, giới chóp bu CS đang cai trị Việt Nam không hề nghĩ tới tương lai dân tộc. Họ có mắt như mù, có tai như điếc, có miệng nhưng chỉ để ăn. Đất nước đang đứng bên vực thẳm diệt vong không làm sáng mắt họ. Tiếng gầm thét của các chiến đấu cơ Trung Cộng trên các đảo nhân tạo ở Biển Đông không làm thức tỉnh họ.
Điều kiện văn hóa phương đông, các ngộ nhận lịch sử, nhận thức chính trị của người dân còn thấp đã giúp cho CS Trung Hoa và CS Việt Nam các lý do kéo dài quyền cai trị. Thế nhưng, trong lịch sử nhân loại không có một đảng cướp nào cầm quyền được lâu dài. Một đám mây đen dù lớn, dù dày bao nhiêu cũng không thể che mãi mãi ánh sáng mặt trời sự thật.
Mối lo âu hàng đầu của đảng CS là tính chính danh. Do đó, tấn công đảng CSVN dựa vào các tệ nạn tham nhũng, suy đồi đạo đức, giáo dục lạc hậu v.v.. có thể nhất thời làm cho đảng khó khăn nhưng không sụp đổ. Đảng CSVN chỉ sụp đổ nếu bị tấn công thẳng vào tính chính danh.
Trần Trung Đạo
(Ảnh sưu tầm: bầu cử tại Nam Phi 1994)
From fb Liên Trà
Chủ Nhật, 14 tháng 1, 2018
ĐẤT NƯỚC TÔI.
.
Đất nước tôi
Thưa hẳn giọt đàn bầu
Bao điệu dân ca
Đang chầm chậm rơi vào quên lặng
Nơi kẻ xưng Vương âm thanh là một tên bố nhắng
Tìm tụng xưng của đám trẻ thất thần
Đói khát thanh âm
Ngập tràn nhiễu loạn.
.
Đất nước tôi
Đàn cháu nhỏ không còn theo bắt nắng
Qủa bóng lá xanh ngần, đuổi bắt những buổi trưa…
.
Bê tông, tôn sắt sáng ngời
Đồng ruộng dần thưa
Công nghiệp hóa.
Đất nước tôi
Đã đến thủa không ai nằm nôi
Tuổi ấu thơ đã ép vào khuôn nhựa
Khóc cũng thế và hát càng như thế
Vòng tay mẹ ầu ơ thay bởi nhà trẻ cuối phường
.
Mẹ cất vội tình thương
Gửi con xong, chạy ào vào xưởng
Nơi mẹ cũng như con, được đánh số rõ ràng
.
Đất nước tôi
Thay đổi từ trường làng
Thày giáo thôi không còn là cha nữa
Những áng hùng văn được truyền bằng lửa
Cũng thưa rồi
*
Đất nước tôi…
Các em học tác dụng bao cao su
Và đánh bạn nhừ đòn khi truyền hình trực tiếp.
Dù chúng không ngu!.
.
Mỗi ngày ba buổi học suốt hè –thu
Con cháu trở thành đàn phu chữ
Thả sức nhét nhồi cho đến ngày mệt lử
Buổi trửa về, gặp mẹ, chỉ máy môi
Đất nước tôi
Những khoảng cách xa xôi
Được tạo nên ngay trên bàn nhậu.
*
Nơi bên này hai người thầm thì về gió bão
Và vụ sau coi thiếu giống, thiều người
Thì bên kia tràn ngập tiếng cười
Chứng minh cái văn minh của khách sạn nhiều sao
Và xe hơi nhiều chấm
Đến từ khi bốc được dự án Bê ô Tê…
.
Đất nước tôi
Như một chú lính chì
Cái hào sảng phải thêm vào từ bao nhiêu lời kể
Về bao nhiêu chiến công, mấy lần dâu bể
Cái đúng, cái sai lẫn lộn tùng phèo
*
Chú lính chì mím miệng, mắt nheo
Hoài nghi cả người đang ngợi ca mình ban nãy
Đâu bom đạn điên cuồng, đâu quân thù múa nhảy
Mấy lần đau kể cả lúc thời bình?.
*
Cái thời hết lửa binh
Rồng rắn một hàng tên bao tướng lãnh
Bước lên đài nhận lon, chưa một bận siết cò
Ai xin
Và ai cho?
.
Đất nước tôi
Thong thả những quê làng
Thong thả những lời ru mình bằng bao nhiêu thành tích
Đo đếm quê cha bằng bao nhiêu chiều kích
Làng nhỏ êm đềm xưa
Nay ba bốn chục con nghiện hêrôin
Nơi hai chữ “niềm tin”
Thấp thoáng chìm dần khỏi trang từ điển Việt.
.
Đất nước tôi khát khao mong ước
Tường minh
Công chính
An bình.
.
Lũ mới qua rồi, xóm nhỏ điêu linh
Chờ mỏi mòn chuyến hàng cứu trợ
Từ bên kia đại dương nay còn xếp xó
Chờ chia phần cho lá lành trước lúc xuất kho.
.
Đất nước tôi
Ai cũng xin.
Ai cũng cho.
Đôi trăm triệu một xuất làm thư lại.
Khi người bán lộn tùng phèo không ai trả lại.
Người mua đành chày cối mấy chục năm
Kéo cày cho đến lúc về hưu với hơn triệu bạc
Mỏng tang phận tép nửa đời người.
.
Đất nước tôi, nhìn thoáng những quê làng
Yên ả đấy nhưng máy đo môi trường lóe đỏ
Lượng oxi thưa dần, nay hòa trong gió
Độ đậm than, chì, lưu huỳnh, kẽm, xyanua…
.
Đất nước tôi có người bán, kẻ mua
Sự bất an cho cả từng giấc ngủ.
.
Đất nước biến bao trái tim kẻ sỹ
Chỉ còn mong một lần để được đôi giầy
Dưới chân mình phải, trái thẳng ngay
Mà thấy khó.
.
Tôi hôm nay mất còn cũng dần dần minh tỏ
Chẳng con gì cho em.
.
Chỉ còn những năm tháng nhọc nhằn
Học cách nhìn xuyên thấu đêm
Tìm Đức tin trong chiều dài thời gian đang cạn kiệt!
Tìm niềm vui trong trang sử Việt
Sau thời mười hai sứ quân.
* * *
.
Stt ghi trong những ngày kháng BOT.
Nguyễn Huy Cường
Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017
VẾT THƯƠNG
Để phai mờ theo năm tháng thời gian.
Khi trái gió trở trời
Hoặc có ai vô tình mà gợi lại
Khiến lòng ta đau đớn hoang mang
Thế hệ lớn lên sau này
Không đi qua cửa chiến tranh
Ai thấu được trái tim người cầm súng
Ai biết được đằng sau những chiến công hào nhoáng
Là những ưu tư về thân phận của con người
Không được khắc tên trên bia đá cho đời trầm trồ ca ngợi săm soi
Cũng không được lưu danh trong tàng thư tội ác
Người thương binh già
Lang thang trên hè phố như những bóng ma
của quá khứ u buồn nhòa nhạt
Bên những cốc rượu tủi hờn
Những cơn say gạ gật
Chiến tranh mà
Đâu đơn giản một cuộc chơi
Có từng đi qua
Mới thấu được lẽ đời
Mới thấm thía
Vì sao
Trịnh Công Sơn thở những bài ca phản chiến
bị khép tội làm nản lòng người
làm hao mòn cục diện..
Chiến tranh mà
Đâu đơn giản một cuộc chơi
TRẦN PHONG VŨ
7/7/2017
Có những người lính trở về
-----
Nguyễn Duy An là người Á châu đầu tiên đảm nhận chức vụ Senior Vice President National Geographic tổ chức văn hóa khoa học lớn nhất thế giới.
* * *
Tôi rất ngạc nhiên khi bà thư ký dẫn vị sĩ quan an ninh của Sở vào văn phòng với nét mặt hoảng hốt, rụt rè lên tiếng:
- Duy à... Có chuyện rồi! Ðại uý Morrow cần gặp riêng Duy.
Bà ta vội vã quay lưng, với tay đóng cửa và buớc nhanh ra ngoài. Tôi vừa bắt tay Morrow vừa hỏi:
- Mời đại uý ngồi. Anh tìm tôi có việc gì quan trọng?
- Xin lỗi anh Duy nhé. Ở dưới nhà có 3 người 'homeless' cứ nằng nặc đòi gặp anh bằng duợc. Nhân viên an ninh đã giữ họ lại và báo cáo tôi tìm gặp ông để thảo luận. Những nguời này có vẻ không đàng hoàng... nhưng có một người tên Norman khai rằng anh là bạn của hắn ta.
- Ồ... Ðó là anh chàng thỉnh thoảng vẫn thổi kèn Saxophone kiếm tiền ở trạm xe điện ngầm Farragut West đó mà. Anh ta đàng hoàng lắm. Không sao đâu. Ðể tôi xuống gặp họ.
- Anh chờ chút. Chúng tôi muốn sắp xếp để canh chừng vì hai anh chàng kia trông có vẻ 'ngầu' lắm. Mấy tay này cứ luôn miệng chửi thề và 'càm ràm' với giọng điệu rất hung hăng về cuộc chiến Việt Nam. Tôi đoán chắc họ thuộc nhóm cựu chiến binh Việt Nam mắc bệnh tâm thần... Anh tính sao?
- Tôi nghĩ không cần thiết lắm đâu. Tôi biết tôi không thể dẫn họ lên văn phòng, nhung có thể mời họ vào 'cafeteria' uống ly nuớc, chắc không sao chứ?
- Cũng được, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Ðể tôi bảo nhân viên để ý trông chừng trong lúc anh gặp họ ở 'cafeteria'. Anh không ngại chứ?
- Cám ơn các anh, nhưng đừng lộ liễu quá, họ tủi thân.
Trong lúc theo Morrow xuống nhà gặp 'khách', tôi nghĩ về kỷ niệm quen biết Norman từ gần 10 năm trước.
Hồi đó, tôi mới về làm cho National Geographic, vì chưa quen đường sá Hoa Thịnh Ðốn nên thuờng đi làm bằng 'Metro'. Một buổi sáng thứ Sáu, tôi đi trễ hơn bình thuờng vì phải ghé qua truờng học để ký một số giấy tờ cho các con truớc ngày tựu truờng. Vừa ra khỏi xe điện ngầm ở trạm Farragut West, tôi nghe vọng lại tiếng kèn Saxophone rất điêu luyện đang 'rên rỉ' bài Hạ Trắng:
Gọi nắng... trên vai em gầy đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn, lòng hoa buớm say
Lối em đi về... trời không có mây
Ðuờng đi suốt mùa nắng lên thắp đầy...
Lên khỏi cầu thang trạm xe điện, tôi sững sờ thấy một nguời Mỹ 'homeless' đang 'ngất nguởng' thả hồn vào cõi xa xăm vô định, miệt mài thổi Saxophone. Bản nhạc vừa dứt, đám đông vây quanh vừa vỗ tay tán thuởng, vừa bỏ vài đồng lẻ vào cái mũ vải bên cạnh... Tôi đến gần hơn, móc ví lấy tờ $10 bỏ vào mũ biếu anh ta, một người Mỹ, có lẽ là cựu chiến binh Việt Nam, vì anh ta đang mặc chiếc áo khoác quân nhân, với bảng tên Norman Walker trên túi áo và bên cạnh còn lủng lẳng mấy huy chương. Tôi chưa kịp bỏ tiền vào mũ, anh ta đã hỏi bằng tiếng Việt:
- Mày Việt Nam hả? Biết bài hát vừa rồi không?
- Ðương nhiên rồi. Ông thổi kèn rất hay và có hồn. Ông nói tiếng Việt cũng giỏi.
- Ðại khái thôi. Kêu mày tao được rồi. Tao đã từng đấm đá gần 8 năm trời trên quê hương mày, nhung khi trở về, bị quê hương tao ruồng bỏ. Nản bỏ mẹ. Tao nhớ Việt Nam nên tập thổi nhạc Trịnh, thỉnh thoảng ra đây biểu diễn kiếm thêm ít đồng cơm cháo qua ngày với đám bạn không nhà không cửa trở về từ cuộc chiến.
- Ông...
- Lại ông nữa. Mày tao cho thân tình. Không phải nguời Việt tụi mày vẫn nói thế sao?
- Tôi không quen gọi nguời lạ như thế. Hay gọi nhau là 'anh tôi' được không?
- Tùy mày. Tiếng Việt tụi mày rắc rối lắm. Mày có cần phải đi làm chưa? Tao phải tiếp tục thổi thêm vài tiếng nữa mới đủ sở hụi. Tao nghỉ lúc 11giờ, mày có thể tới nói chuyện. Nếu bận thì thôi. Thứ Sáu nào tao cũng làm ăn tại đây. Nếu không chê, mày có thể trở lại.
- Tôi sẽ trở lại truớc 11 giờ. Văn phòng tôi làm việc cũng chỉ cách đây một quãng đường ngắn.
-Mày không sợ hả?
-Sợ gì?
-Tụi tao là loại nguời bị ruồng bỏ, khinh chê.
- Không có đâu. Tôi sẽ trở lại.
- Ði đi. Hẹn gặp lại.
Tôi trở lại gặp Norman và mời anh ta cùng ăn trưa hôm đó. Anh rất cảm động, và chúng tôi trở thành 'bạn' từ dạo dó. Tôi thắc mắc tự hỏi không hiểu tại sao hôm nay Norman không điện thoại cho tôi mà lại dẫn theo hai nguời bạn tới văn phòng tìm tôi, gây xáo trộn cho thêm rắc rối.
Tôi chỉ sợ Norman và bạn của anh ấy sẽ buồn và mất cảm tình với National Geographic cũng như cá nhân tôi, vì bị những nhân viên an ninh của Sở 'hạch hỏi'. Ðã từ lâu lắm rồi, tôi cảm nhận được nội tâm đơn thuần và tính tình chân thật của những cựu chiến binh không nhà không cửa, lang thang khắp đường phố Hoa Thịnh Ðốn. Có những nguời đã từ bỏ tất cả để sống kiếp lang thang tại vùng thủ đô để thỉnh thoảng có dịp ghé thăm và tưởng nhớ đồng đội đã hy sinh trong cuộc chiến được khắc tên trên bức tuờng cẩm thạch mầu đen ở Đài tưởng niệm binh sĩ Hoa Kỳ trong cuộc chiến Việt Nam (Vietnam Veterans Memorial).
Những cựu chiến binh râu ria xồm xoàm, quần áo rách nát và bẩn thỉu, thân thể xăm đầy những hình ngổ ngáo hay những dòng chữ ngang tàng để che dấu một nội tâm lúc nào cũng khắc khoải trong đau thương tủi nhục và nhức nhối từng đêm vì những ám ảnh từ cuộc chiến Việt Nam. Tôi cảm thương với hoàn cảnh của họ và trân quý những hy sinh họ đã dành cho quê hương yêu dấu Việt Nam của chúng ta.
Vừa gặp mặt, Norman siết chặt tay tôi cuời lớn, rồi lên giọng:
- Gặp mày còn khó hơn gặp sĩ quan cao cấp ngoài mặt trận nữa. Hôm nay nói tiếng Anh nhé. Bạn tao không biết tiếng Việt và tao cũng không muốn đám 'cớm dổm' ở đây nghi ngờ, gây thêm phiền phức cho thằng bạn nguời Việt rất thân của tao.
Norman đổi giọng, nói tiếng Anh:
- Ðây là thằng Duy rất thân của tao. Nó là nguời Việt tỵ nạn nhưng đang làm lớn ở đây. Chắc nó giúp được tụi mình. Còn đây là Bernie và Bob, hai thằng bạn thân 'homeless' của tao.
Norman vẫn không buông tay nên tôi đành bắt tay trái với Bernie và Bob, rồi lên tiếng mời:
- Mời các bạn xuống 'cafeteria' uống nuớc và nói chuyện.
- Có tiện không? Hay tụi tao chờ mày ở ngoài kia, lúc nào rảnh ra nói chuyện.
- Không sao đâu. Tuy nhiên, Norman đừng đòi cà phê sữa đá, ở đây không có đâu. Norman cuời ha hả, trả lời bằng tiếng Việt:
- Biết rồi! Khổ lắm, nói mãi! Ðúng không? Rất đúng. Nghe giống hệt 'một ông già Bắc kỳ' thứ thiệt.
Chúng tôi vui vẻ buớc vào gọi cà phê, cùng tiến về một bàn trống phía trong cùng truớc bao nhiêu con mắt kinh ngạc của những nguời đang có mặt trong 'cafeteria' sáng hôm đó. Vừa ngồi xuống bàn, Norman vội vàng lên tiếng:
- Ðể khỏi mất thì giờ của mày, tao vào đề ngay nhé. Hôm qua Bernie đọc thấy ở đâu đó nói tuần này National Geographic sẽ 'preview' bộ phim 'Inside the Vietnam War' truớc khi trình chiếu vào dịp kỷ niệm 40 năm biến cố Tết Mậu Thân. Ðúng không?
-Ðúng rồi. Chúng tôi sẽ bắt đầu chiếu trên đài National Geographic từ ngày 18 tháng 2 này.
- Ðài của tụi mày chỉ có trên 'Cable' và 'Direct-TV'. Dân 'homeless' tụi tao làm sao xem được. Tao biết họ vẫn mời mày 2 vé 'preview' mỗi khi có phim mới. Mày kiếm thêm vé cho 3 đứa tao đi xem với. Ðược không?
- Chắc được. Mấy lần truớc tôi đưa vé cho bạn, nhưng có bao giờ xuất hiện đâu!
- Lần này khác... vì họ nói về tụi tao và những bạn bè từng đấm đá trên quê hương mày.
Ðể giữ sĩ diện cho tôi, cả 3 nguời 'bạn' cựu chiến binh đều quần áo tươm tất, đầu tóc gọn gàng, đứng chờ ngoài hành lang 'Explorer Hall' cả giờ đồng hồ truớc khi tôi xuống dẫn vào xem phim trong hội truờng chính của National Geographic. Sau khi cầm trong tay 4 tấm vé 'Một câu chuyện cảm động.
Nguyễn Duy An là người Á Châu đầu tiên đảm nhận chức vụ Senior Vice President National Geographic tổ chức văn hóa khoa học lớn nhất thế giới.
* * *
Tôi rất ngạc nhiên khi bà thư ký dẫn vị sĩ quan an ninh của Sở vào văn phòng với nét mặt hoảng hốt và rụt rè lên tiếng:
- Duy à... Có chuyện rồi! Ðại uý Morrow cần gặp riêng Duy. Bà ta vội vã quay lưng, với tay đóng cửa và buớc nhanh ra ngoài. Tôi vừa bắt tay đại uý Morrow vừa hỏi:
- Mời đại uý ngồi. Anh tìm tôi có việc gì quan trọng?
- Xin lỗi anh Duy nhé. Ở dưới nhà có 3 nguời 'homeless' cứ nằng nặc đòi gặp anh cho bằng duợc. Nhân viên an ninh đã giữ họ lại và báo cáo cho tôi tìm gặp ông để thảo luận. Những nguời này có vẻ không đàng hoàng... nhưng có một nguời tên Norman khai rằng anh là bạn của hắn ta.
- Ồ... Ðó là anh chàng thỉnh thoảng vẫn thổi kèn Saxophone kiếm tiền ở trạm xe điện ngầm Farragut West dó mà. Anh ta đàng hoàng lắm. Không sao đâu. Ðể tôi xuống gặp họ.
- Anh chờ chút. Chúng tôi muốn sắp xếp để canh chừng vì hai anh chàng kia trông có vẻ 'ngầu' lắm. Mấy tay này cứ luôn miệng chửi thề và 'càm ràm' với giọng điệu rất hung hăng về cuộc chiến Việt Nam. Tôi đoán chắc họ thuộc nhóm cựu chiến binh Việt Nam mắc bệnh tâm thần... Anh tính sao?
- Tôi nghĩ không cần thiết lắm đâu. Tôi biết tôi không thể dẫn họ lên văn phòng, nhung có thể mời họ vào 'cafeteria' uống ly nuớc, chắc không sao chứ?
- Cũng được, nhung cẩn thận vẫn hơn. Ðể tôi bảo nhân viên để ý trông chừng trong lúc anh gặp họ ở 'cafeteria'. Anh không ngại chứ?
- Cám ơn các anh, nhung đừng lộ liễu quá, họ tủi thân.
Trong lúc theo với đại uý Morrow xuống nhà gặp 'khách', tôi nghĩ về kỷ niệm quen biết Norman từ gần 10 năm trước.
Hồi đó, tôi mới về làm cho National Geographic, vì chưa quen đường sá ở thủ đô Hoa Thịnh Ðốn nên thuờng đi làm bằng xe 'Metro'. Một buổi sáng Thứ Sáu, tôi đi trễ hơn bình thuờng vì phải ghé qua truờng học dể ký một số giấy tờ cho các con truớc ngày tựu truờng. Vừa ra khỏi xe điện ngầm ở trạm Farragut West, tôi nghe vọng lại tiếng kèn Saxophone rất điêu luyện đang 'rên rỉ' bài Hạ Trắng:
Gọi nắng... trên vai em gầy đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn, lòng hoa buớm say
Lối em đi về... trời không có mây
Ðuờng đi suốt mùa nắng lên thắp dầy...
Lên khỏi cầu thang ở trạm xe điện, tôi sững sờ khi trông thấy một nguời Mỹ 'homeless' đang 'ngất nguởng' thả hồn vào một cõi xa xăm vô định, miệt mài thổi Saxophone. Bài hát vừa dứt, đám đông vây quanh vừa vỗ tay tán thuởng, vừa bỏ một vài đồng bạc lẻ vào cái mũ vải bên cạnh... Tôi tiến đến gần hơn, móc ví lấy tờ giấy bạc $10 bỏ vào mũ biếu anh ta, một người Mỹ có lẽ là cựu chiến binh Việt Nam vì anh ta đang mặc chiếc áo khoác quân nhân, với bảng tên Norman Walker trên túi áo và bên cạnh còn treo lủng lẳng một số huy chương. Tôi chưa kịp bỏ tiền vào mũ, anh ta đã hỏi bằng tiếng Việt:
- Mày Việt Nam hả? Biết bài hát vừa rồi không?
- Ðương nhiên rồi. Ông thổi kèn rất hay và có hồn. Ông nói tiếng Việt cũng giỏi.
- Ðại khái thôi. Kêu mày tao được rồi. Tao dã từng đấm đá gần 8 năm trời trên quê hương của mày, nhung khi trở về bị quê hương tao ruồng bỏ. Nản bỏ mẹ. Tao nhớ Việt Nam nên tập thổi nhạc Trịnh, thỉnh thoảng ra đây biểu diễn kiếm thêm ít đồng mua cơm mua cháo sống qua ngày với đám bạn không nhà không cửa trở về từ cuộc chiến.
- Ông...
- Lại ông nữa. Mày tao cho thân tình. Không phải nguời Việt tụi mày vẫn nói thế sao?
- Tôi không quen gọi nguời lạ như thế. Hay gọi nhau là 'anh tôi' được không?
- Tùy mày. Tiếng Việt tụi mày rắc rối lắm. Mày có cần phải đi làm chưa?
Tao phải tiếp tục thổi thêm vài tiếng nữa mới đủ sở hụi. Tao nghỉ lúc 11giờ, mày có thể tới nói chuyện. Nếu bận thì thôi. Thứ Sáu nào tao cũng làm ăn tại đây. Nếu không chê, mày có thể trở lại.
- Tôi sẽ trở lại truớc 11 giờ. Văn phòng tôi làm việc cũng chỉ cách đây một quãng đường ngắn.
-Mày không sợ hả?
-Sợ gì?
-Tụi tao là loại nguời bị ruồng bỏ và khinh chê.
- Không có đâu. Tôi sẽ trở lại.
- Ði đi. Hẹn gặp lại.
Tôi dã trở lại gặp Norman và mời anh ta cùng ăn trưa hôm đó. Anh ta rất cảm động, và chúng tôi trở thành 'bạn' từ dạo dó. Tôi thắc mắc tự hỏi không hiểu tại sao hôm nay Norman không gọi điện thoại cho tôi mà lại dẫn theo hai nguời bạn tới văn phòng tìm tôi, gây xáo trộn cho thêm rắc rối.
Tôi chỉ sợ Norman và bạn của anh ta sẽ buồn và mất cảm tình với National Geographic cũng như cá nhân tôi vì bị những nhân viên an ninh của sở 'hạch hỏi'. Ðã từ lâu lắm rồi, tôi cảm nhận được nội tâm đơn thuần và tính tình chân thật của những cựu chiến binh không nhà không cửa lang thang khắp đường phố thủ đô Hoa Thịnh Ðốn. Có những nguời đã từ bỏ tất cả để sống kiếp lang thang tại vùng thủ đô để thỉnh thoảng có dịp ghé thăm và tưởng nhớ những đồng đội đã hy sinh trong cuộc chiến được khắc tên trên bức tuờng cẩm thạch mầu đen ở đài tưởng niệm Binh Sĩ Hoa Kỳ Trong Cuộc Chiến Việt Nam (Vietnam Veterans Memorial).
Những cựu chiến binh râu ria xồm xoàm, quần áo rách nát và bẩn thỉu, thân thể xâm đầy những bức hình ngổ ngáo hay những dòng chữ ngang tàng để che dấu một nội tâm lúc nào cũng khắc khoải trong đau thương tủi nhục và nhức nhối từng đêm vì những ám ảnh từ cuộc chiến Việt Nam. Tôi cảm thương với hoàn cảnh của họ và trân quý những hy sinh họ đã dành cho Quê Hương Yêu Dấu Việt Nam của chúng ta.
Vừa gặp mặt, Norman siết chặt tay tôi cuời lớn, rồi lên giọng:
- Gặp mày còn khó hơn gặp sĩ quan cao cấp ngoài mặt trận nữa. Hôm nay nói tiếng Anh nhé. Bạn tao không biết tiếng Việt và tao cũng không muốn đám 'cớm dổm' ở đây nghi ngờ, gây thêm phiền phức cho thằng bạn nguời Việt rất thân của tao.
Norman đổi giọng, nói tiếng Anh:
- Ðây là thằng Duy rất thân của tao. Nó là nguời Việt tỵ nạn nhưng đang làm lớn ở đây. Chắc nó giúp được tụi mình. Còn đây là Bernie và Bob, hai thằng bạn thân 'homeless' của tao.
Norman vẫn không buông tay nên tôi đành bắt tay trái với Bernie và Bob, rồi lên tiếng mời:
- Mời các bạn xuống 'cafeteria' uống nuớc và nói chuyện.
- Có tiện không? Hay tụi tao chờ mày ở ngoài kia, lúc nào rảnh ra nói chuyện.
- Không sao đâu. Tuy nhiên, Norman đừng đòi cà phê sữa đá, ở đây không có đâu. Norman cuời ha hả trả lời bằng tiếng Việt:
- Biết rồi! Khổ lắm, nói mãi! Ðúng không?Rất đúng. Nghe giống hệt 'một ông già Bắc kỳ' thứ thiệt.
Chúng tôi vui vẻ buớc vào gọi cà phê, cùng tiến về một bàn trống phía trong cùng truớc bao nhiêu con mắt kinh ngạc của những nguời đang có mặt trong 'cafeteria' sáng hôm dó. Vừa ngồi xuống bàn, Norman vội vàng lên tiếng:
- Ðể khỏi mất thì giờ của mày, tao vào đề ngay nhé. Hôm qua Bernie đọc thấy ở đâu đó nói tuần này National Geographic sẽ có 'preview' cuộn phim 'Inside the Vietnam War' truớc khi trình chiếu vào dịp kỷ niệm 40 năm biến cố Tết Mậu Thân. Ðúng không?
-Ðúng rồi. Chúng tôi sẽ bắt đầu chiếu trên đài National Geographic từ ngày 18 tháng 2 này.
- Ðài của tụi mày chỉ có trên 'Cable' và 'Direct-TV'. Dân 'homeless' tụi tao làm sao xem được. Tao biết họ vẫn mời mày 2 vé 'preview' mỗi khi có phim mới. Mày kiếm thêm vé cho 3 đứa tao đi xem với. Ðược không?
- Chắc được. Mấy lần truớc tôi đưa vé cho bạn nhưng có bao giờ xuất hiện đâu!
- Lần này khác... vì họ nói về tụi tao và những bạn bè từng đấm đá trên Quê Hương của mày.
Ðể giữ sĩ diện cho tôi, cả 3 nguời 'bạn' cựu chiến binh đều ăn mặc quần áo tươm tất, đầu tóc chải gọn gàng đứng chờ ngoài hành lang 'Explorer Hall' cả giờ đồng hồ truớc khi tôi xuống dẫn vào xem phim trong hội truờng chính của National Geographic. Sau khi cầm trong tay 4 tấm vé 'preview', tôi đã liên lạc nhờ mấy nguời trong nhóm 'Audio & Video' của Sở sắp xếp để chúng tôi ngồi trong góc cuối của hội truờng, tránh xa những vị 'tai to mặt lớn' trong Sở cũng như những vị khách từ Bộ Quốc phòng, Bộ Cựu chiến binh, Quốc hội, và viên chức Chính phủ Mỹ.
Sau những lời giới thiệu, những bài diễn văn theo thủ tục, bộ phim bắt đầu chiếu. Mấy người bạn cựu chiến binh Mỹ của tôi chăm chú lắng nghe, mắt người nào cũng long lanh ngấn lệ, cùng siết chặt tay nhau để nén lại những cảm xúc đang cuồn cuộn trào dâng trong tim mỗi nguời.
Thỉnh thoảng, tôi nghe thoang thoảng đâu đó một vài tiếng sụt sùi nho nhỏ vang lên khắp hội truờng. Ba nguời bạn của tôi vẫn 'án binh bất động' dõi mắt đăm chiêu theo từng khuôn hình, từng tiếng súng, từng buớc đi, từng câu nói, từng tiếng khóc... trên màn ảnh. Tới đoạn phim chiếu lại cảnh những cựu chiến binh trở về từ Việt Nam bị 'dân Mỹ' và có lúc cả gia đình và bạn bè miệt thị, Bob bật tiếng khóc thật lớn, rồi Bernie, rồi Norman và một vài nguời chung quanh cùng khóc theo!
Ai đó ra lệnh tạm ngưng. Ðèn hội truờng bật sáng. Tôi vội vã xin lỗi những nguời chung quanh rồi vội vàng 'kéo' ba nguời bạn cựu chiến binh ra khỏi hội trường. Cả ba vừa đi vừa khóc, lững thững lê gót 'khật khưỡng' buớc theo tôi như ba cái xác không hồn!
Mấy ngày sau, tôi nhận được một cú điện thoại từ nhóm thực hiện cuộn phim tài liệu 'Inside the VietNam War' nhờ sắp xếp một cuộc gặp gỡ với 3 nguời bạn cựu chiến binh 'homeless' đã cùng tôi đi xem 'preview' hôm đó, và cũng nhờ họ mời thêm những bạn bè khác vì Bộ Quốc phòng và Bộ Cựu chiến binh cùng một vài viên chức trong Chính phủ muốn gặp gỡ và giúp đỡ họ.
Có lẽ đã tới lúc nguời Mỹ nhận thức được 'món nợ phải trả' cho sự hy sinh của những cựu chiến binh từng tham chiến ở Việt Nam.
Lòng tôi chợt nhói lên một niềm đau khi nghĩ tới số phận của những cựu quân nhân và công chức Nam Việt Nam trước 1975. Ai còn? Ai mất?
NGUYỄN DUY-AN
Fb Phong Bui
Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017
GỌI HỒN THIÊNG
Ảm đạm hai mầu đen trắng rất phân minh
Dẫu có uy nghiêm mà cũng cực kỳ đầy khổ sở
Lịch sử buồn vẽ bởi những cái chết hiển linh
Mảnh khăn đen đội trên đầu quốc nhục
Và máu thiêng tưới tắm mảnh non sông
Ngươi có từng ngày và đêm thao thức
Thắp hương linh và quỳ xuống gọi hồn
Gọi tổ tiên, cha ông, gọi rừng và gọi biển
Hội tụ về đọc lại sử nghìn năm
Đừng nhảy múa hò reo như một bầy hãnh tiến
Rực rỡ huy hoàng ...
Lũ đồng bóng vô tâm
TRẦN PHONG VŨ
22/5/2017
Ảnh Tôn Thất Hân quan Thượng thư Bộ Binh ( tương đương bộ trưởng quốc phòng ngày nay ) triều Nguyễn
Nhìn cụ thấy... khổ quá
Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017
ĐẢ TÀU ĐẠI CÁO
Việc ăn cám cốt để tăng cân
Quân bán thịt vẫn mong nhiều nạc
Như nước Lợn ta từ trước
Vốn cam làm gia súc đã lâu
Dưới trên, chủ tớ đã chia
Ăn tạp, ăn tinh cũng khác
Từ Dọi, Mông, Sấn, Giò… ăn vào tăng cường sinh lực
Cùng Tiết, Lòng, Điếu, Gan… mỗi mâm một bát tiết canh
Tuy nạc, mỡ có lúc khác nhau
Song siêu nạc thời nào cũng có.
Cho nên:
Dân ta gặm xương nên rất khỏe
Các quan xơi thịt được no nê,
Cửa chuồng nọ lũ lượt con buôn
Cổng trại kia xếp hàng đồ tể
Việc nay xem xét,
Chứng cớ còn ghi.
Vừa rồi:
Nhân bọn Tàu khốn kiếp lọc lừa,
Để trong nước hè nhau nuôi lợn.
Formosa thừa cơ gây hoạ,
Bọn gian thương cơ hội phất lên.
Nó mua vào những giá rất hời,
Đã thế còn không ngừng xuống giá.
Dối người nuôi đủ muôn ngàn kế,
Lừa kẻ ăn vẫn bán giá cao.
Bọn con buôn một vốn bốn lời,
Chủ trại lợn trắng tay phá sản.
Người bị chủ cám thúc trả tiền, đem xã hội đen ra dọa giết, ngán thay giá lợn rẻ bèo.
Kẻ bị ngân hàng đòi xiết nợ, dùng luật thế chấp để dỡ nhà, buồn trông tình người thạt thếch
Tàn hại cả lũ lợn sề, lợn dái,
Nheo nhóc thay đàn lợn cấn khốn cùng.
Nặng nề những nỗi phân gio,
Tan tác cả nghề chọc tiết.
Độc ác thay, bọn Tàu khựa, chín mươi triệu fabooker không ghi hết tội,
Dơ bẩn thay, lũ cơ hội, ba mươi triệu bãi phân lợn khó sánh được mùi.
Lẽ nào trời đất dung tha,
Ai bảo lợn dân chịu được?
FB Phạm Lưu Vũ
Copy bên trang Tiểu Hàn Giang
LUẬN THẮNG THUA
Thấy người nghèo khổ đói rách tha phương cầu thực không thương xót, thấy biệt phủ xa hoa, tượng đài lộng lẫy bên cạnh chòi tranh rách nát, trẻ băng mình du dây vượt sông vượt suối đi học, thấy máu đồng bào vô tội đổ mà dững dưng sao dám nhận mình là người cộng sản ?
Hỏi chơi cho biết chớ thiệt tình sức đã đuối, lòng đã nguội và con tim cũng... vô cảm mẹ từ lâu rồi
Đi ngậm sâm đây ...
TRẦN PHONG VŨ
29/4/2017
Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017
SẸO ĐẤT
Nhà thơ Ngô Văn Phú sống giản dị trong một ngôi nhà chất đầy sách. Ảnh: Báo Văn nghệ Công an
Năm 1971, một tác giả là chiến sĩ, có tên là Nguyễn Duy Nhuệ, gửi đến tạp chí một số bài thơ. Ông chọn đăng bài Chiều khẩu đội. Ít lâu sau, Nguyễn Duy Nhuệ có vẻ buồn vì cho rằng thơ mình không lên tay. Ngô Văn Phú khuyên Nhuệ: "Làm thơ có lúc thế này, có lúc thế khác. Hơi đâu mà lo. Miễn là đừng nản chí. Biết đâu có ngày...". Năm 1972, Nguyễn Duy Nhuệ đi chiến trường, rút ngắn tên mình thành Nguyễn Duy. Rồi Nguyễn Duy lừng lững giành giải nhất cuộc thi thơ tuần báo Văn nghệ với các bài Hơi ấm ổ rơm, Tre xanh, Bầu trời vuông...
Ngô Văn Phú từng đoạt nhiều giải thưởng văn học. Ấy thế mà có lần ông gặp tai nạn nghề nghiệp! Cuối năm 1972, Mỹ ném bom B52 trong 12 ngày đêm ở Hà Nội. Là người làm thơ gắn bó với ruộng đồng, ông đến Đông Anh, thấy đất đai bị cày xới, hố to hố nhỏ như các cái sẹo trong lòng rất đau xót. Ông viết bài thơ Sẹo đất và gửi đăng trên tạp chí Thanh niên. Bài thơ có câu "Tưởng như da thịt mình mới sẹo/ Ai ngờ đất cũng sẹo như mình". Người ta cho rằng tư tưởng tác giả có vấn đề, có ý gieo rắc tâm lý sợ hãi chiến tranh, không có lợi cho cuộc chiến lúc đó. Thế là Ngô Văn Phú bị kỷ luật, hạ chức từ Bí thư xuống làm Phó Bí thư Chi bộ Báo Văn nghệ, nơi ông đảm nhiệm tổ phó tổ văn xuôi.
Năm 1994, Sẹo đất in trong tập Mắt mùa thu, một trong 28 tập thơ của Ngô Văn Phú. Nhà thơ tâm sự: "Bài thơ bị nhắc nhở là do thời điểm xuất hiện của nó chưa thích hợp. Thế thôi!".
Vương Bạch (Chuyên trang Văn nghệ, Báo điện tử Hải Dương)
SẸO ĐẤT
Ngô Văn Phú
Cái hố bom nằm trên vạt ruộng
Dẫu san bằng vẫn cứ nhận ra
Đến mùa bừa chân bước nhấp nhô
Lúa cấy kín, vệt tròn còn đấy
Tưởng trên da thịt mình mới sẹo
Ai ngờ đất cũng sẹo như người
Trong chiến tranh đạn cắm tay tôi
Trong chiến tranh hố bom dầy đất
Hết chiến tranh, tôi về hợp tác
Đất chuyển vần, vụ lúa vụ khoai
Mỗi đợt trở trời
Vết sẹo trên tay tôi nhức
Mỗi đợt trở trời
Cái hố bom sẹo đất
Có làm đất nhức không, đất ơi?
Đất có màu xanh
Tôi có cuộc đời
Những vết sẹo mãi còn nhắc nhở
Những điều cần nói với ngày mai...
Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016
KIẾP GÀ TRỐNG
Nó đi đạp mái bạc phơ cả đầu
Bạc thì bạc có sao đâu
Nếu không đạp mái sống lâu làm gì?
Nó đi đạp mái hói trơ cả đầu
Hói thì hói có sao đâu
Nếu không đạp mái tóc, râu làm gì?
Nó đi tìm trống đỏ phơ cái mào
Đỏ thì đỏ kệ xác tao
Nếu không tìm trống thì tao ế à?
Ngày ngày đạp mái các nhà xung quanh.
Cúm chim thì chết cả bà... lẫn ông.
Về nhà sợ nhất vợ già... khỏa thân?!
Nấp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân.
Làm con gà trống cho đời tự do
Thả sức mà gáy o... o...
Quanh năm đạp mái không lo trả tiền
Xong rồi về với tổ tiên
Tắm qua một cái rồi lên bàn thờ
Lạc vào tiên cảnh nên thơ
Khỏa thân tạo dáng dư thừa sức trai
Thôi thì ta cứ đầu thai kiếp gà
Tha hồ ghẹo nguyệt trêu hoa
Ăn no, rửng mỡ lê la xóm làng!
"Đạp" xong vỗ đít gáy vang đất trời
Sướng hơn cái kiếp làm người
Sống vô tư suốt một đời... làm trai.
Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016
MUỐN HỎI
Muốn hỏi mẹ hàng rong đầu ngõ
Muốn hỏi em vé số sớm mai
Muốn hỏi chị đồng nát có mái tóc dài
Muốn hỏi ông ăn mày có đôi mắt buồn giống bố
Đi làm gì nữa, ruổi rong làm gì nữa
Tết đến rồi kìa, khi nào thì mới về quê
Khi nào mới thôi nhỏ những giọt mồ hôi thuê
Trên mảnh đất trăm vàn người mới kiếm ra một người biết mặt
Khi nào mới thôi "thất lạc"
Những yêu dấu vốn phải ở bên nhau
Chắc chị chẳng về đâu...
Chắc ông chẳng còn nơi để về đâu nhỉ
Em thì phải ở lại kiếm tiền vì em còn nhỏ
yêu thuơng chưa hẳn là "bão tố" của cuộc đời
Mẹ già rồi "tết nhất gì nữa con ơi
kiếm ba đồng gửi về nhà cho đỡ khổ"
Và bao nhiêu, trăm vạn ngàn người nữa
ở ngoài kia
Họ không xài phây búc
cũng chẳng biết zalo
biết đi đâu để hỏi
biết về đâu để hỏi
Biết thừa rồi vẫn hỏi
Ai biết thừa đớn đau
ai biết thừa khổ-mỏi
của đời này?
Một kẻ bần hàn




