Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện hài. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện hài. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2023

Nắng hạn gặp mưa rào??


(Tự sự của một người vợ nhân ngày sinh nhật chồng)

Vậy là hôm nay đã đến ngày sinh nhật Lão Mèo già. 

Cầm tinh con Mèo, Lão hơn mình 7 tuổi, nhưng trông già…khú, gọi vậy nhưng lão chẳng giận.

Hồi mình đồng ý lấy lão, hai đứa ra phường đăng ký kết hôn. Với người Việt,  đám cưới dù ko phải là thủ tục pháp lý thì rất linh đình, nhưng với đăng ký kết hôn, lắm khi chỉ có cô dâu, chú rể.

Đăng ký xong, lão đèo mình về gian phòng tập thể nơi lão ở rồi nhanh chóng…cài cửa lại.

- Giờ mình là vợ chồng hợp pháp rồi, anh…xin phép nhé. Vừa nói, lão vừa làm tới…

Ai ngờ lần đó cũng là thời điểm làm mình bị ngừng cái... chu kỳ. 

Về sau nhớ lại, Lão bảo:

- Em đúng là cái đồ… ruộng hạn lâu ngày.

- Còn anh thì khác gì cơn mưa rào sa mạc? - mình cũng đấu lại, chẳng ngán!

Rồi hai đứa lại ôm nhau, cười như hai đứa trẻ…nhiều năm tuổi.

Được cái, Lão đọc nhiều, nên cũng biết nhiều. Cái gì không biết, mình lại hỏi Lão. Tuy nhiên, Lão lười làm việc nhà nên khi cáu lên, mình mắng Lão: “Anh chỉ được cái chém gió là tài”. Nói cho đúng thì cũng có lúc lão xung phong rửa bát, lau nhà. Nhưng thấy lão làm vừa chậm, vừa không…sạch, nên mình bảo, thôi để em làm cho nhanh, rồi sau chẳng thèm nhờ nữa.

Thương nhất cái khoản Lão trông già trước tuổi. Một hôm mình bảo lão đến trường đón con gái sớm (lớp 2) để về quê. Lúc về nhà lão điên lắm. Hỏi ra thì lão bảo, cô giáo gọi con gái ra cửa bảo “có ông đón về”. Lão bảo cô giáo cấp một rất trẻ mà sao mắt mũi lại kèm nhèm thế!

Lần khác, mình cùng Lão đi bộ quanh nhà. Đang đến đoạn nhà N11B thì có một con bé đi xe máy dừng lại, hỏi Lão, “ông ơi nhà N11B ở đâu vậy ạ?”. Lão điên tiết, bảo đi thẳng đến đầu ngõ rồi hỏi tiếp nhé. Mình bảo con bé, “chính là nhà này em ơi”. Nó rối rít, “em cảm ơn chị ạ”. Lúc đó mình thấy Lão rảo bước rất nhanh, bỏ mặc mình phía sau.

Tối về, Lão trách mình sao lại “bóc mẽ” chồng. Ý Lão là con bé mắt mũi kém thì phải chỉ sai đường cho nó sáng mắt ra. Mình bảo lâu nay mọi người bảo anh già em không tin, nhưng hôm nay thì em thấy rất đúng. Lão giận luôn cả mình, xách gối ra sofa nằm. 

Sau 3 đêm, thấy cũng tồi tội, mình ra nhận lỗi “hôm nọ em hơi quá lời, thực ra anh có già đâu, chẳng qua anh hay đùa. Thôi vào giường ngủ với em đi”. Mình vừa dứt lời, Lão bảo nói thế còn “nghe được”, rồi nhanh chân cắp gối vào giường. Mình là mình đi guốc trong bụng Lão. Lão cũng muốn vào lắm, nhưng sĩ diện, nên khi mình vừa gợi ý phát là lão ok liền (!).

Tối hôm sinh nhật năm ngoái, khi mình đang đứng cửa sổ phòng ngủ xem trời sao thế nào, thì lão bảo, hôm nay mây nhiều (!), chắc chắn có mưa (!) em ạ. Ngó làm gì, vào giường đi…

Tuy hơi ít đọc, mình cũng hiểu ngay ý lão, nhảy tót lên giường.

Nhân ngày sinh nhật năm nay, chúc Lão khỏe mạnh, chăm tập thể dục, chịu khó cạo râu và mặc áo quần màu sáng để trông trẻ ra đôi chút, đỡ gặp phải những người mắt kèm nhèm hoặc đục thủy tinh thể (!) sẽ rất phức tạp. Rồi Lão bảo gì mình sẽ nghe nấy, không cần xem thời tiết mưa, nắng ra sao nữa…

ThanhHuy Trinh

Chủ Nhật, 24 tháng 10, 2021

Ngủ nhờ



Đây là một câu chuyện có thật, xảy ra vào một ngày mùa đông năm 1966 ở nước Mỹ.

Jack quyết định cùng người bạn thân của mình là Paul đến Texas trượt tuyết. Hai người tự lái xe đi.

Sau khi xe di chuyển được vài tiếng, họ bất ngờ gặp phải một trận bão tuyết đáng sợ. Không còn cách nào khác, hai người quyết định tạm dừng, đỗ xe trước cửa một nông xá, hỏi nữ chủ nhân diện mạo mĩ miều liệu cô có thể cho họ ngủ lại một đêm hay không.

Người phụ nữ giải thích: “Chồng tôi mới mất cách đây không lâu, nếu để hai vị ở lại trong phòng của tôi, tôi sợ hàng xóm sẽ đàm tiếu.”

Nghe vậy, Jack liền nói: “Cô đừng lo, chúng tôi có thể ngủ trong nhà kho chứa đồ. Ngày mai khi mặt trời mọc chúng tôi sẽ đi ngay.”

Nữ chủ nhân đồng ý với phương án này. Trước khi đóng cửa, cô liếc nhìn Paul, ánh mắt đầy ý tứ…

Buổi sáng hôm sau, trời quang mây tạnh, hai người bạn tiếp tục lên đường.

9 tháng sau, Jack nhận được một lá thư đến từ Texas. Sau khi mở thư ra, anh nghĩ vài phút mới ý thức được rằng lá thư đó đến từ người quả phụ làm nghề luật sư mà anh và Paul đã nhờ cậy trước đây.

Jack gọi điện cho bạn: “Paul, cậu còn nhờ người quả phụ xinh đẹp trong nông trang mà chúng ta đã ở nhờ không?”

“Ừ, tôi vẫn nhớ”, đầu dây bên kia trả lời.

“Đêm đó cậu đã dậy và qua phòng ngủ của cô ấy đúng không?”

“Đúng… Tôi thừa nhận tôi đã làm thế”.

Jack tiếp tục hỏi: “Có phải cậu đã dùng tên và địa chỉ của tôi và không cho cô ấy biết tên thật của cậu?”

Mặt Paul đỏ gay, trả lời bạn: “Ừ, tôi đã làm vậy.”

Lúc này, Jack mới tiếp tục nói: “Cảm ơn cậu! Cô ấy vừa qua đời và để tất cả tài sản lại cho tôi.”

Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2021

CÁI CẦU DAO ĐIỆN

Một nhà sư bước vào một quán bar náo nhiệt. 
Mọi hoạt động trong quán đều ngưng lại khi thấy một sư ông bước vào quán!!! 
Nhạc ngừng chơi, các đôi ngừng nhảy!
Chủ quán bước đến hỏi:
- Bạch thầy, thầy muốn uống gì?
Nhà Sư đáp:
- Ấy chết, ta là nhà sư, đâu có thể uống gì trong một quán như thế này? Chẳng qua ta đang có việc rất gấp. Không hiểu thí chủ có thể cho ta… dùng nhờ WC được không?
- Dạ… có lẽ là không được...?
- Tại sao? Ta có thể trả tiền mà...
- Ấy không phải, khi nào tôi dám lấy tiền của thầy! Nhưng có một điều là trên đường đi vào WC có một bức tượng cô gái mà trang phục chỉ là một cái lá sen thôi ạ…
- Không sao, những cảnh như thế chỉ có tác dụng với những người phàm như các ngươi, còn với ta thì chẳng là gì, có hay không có cũng thế!
-Vậy mời thầy cứ tự nhiên đi thẳng vào trong. 
Năm phút sau, nhà sư quay ra đến bên chủ quán cảm ơn rồi hỏi:
- Ta có một điều thắc mắc là khi ta bước vào quán, mọi âm thanh đều im bặt. Sau đó, khi trên đường ta vào WC âm thanh lại im bặt lần nữa là sao?
Chủ quán cười:
- Dạ, lần thứ nhất là vì mọi người ngạc nhiên khi có một nhà sư bước vào quán. 
Còn lần thứ hai thì là vì cái lá sen đấy chính là cầu dao điện tổng của căn phòng này đấy ạ .

Sưu tầm

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2018

MÀY MÀ HUÝT SÁO TAO... BẮN

Một chàng cao bồi vào quán rượu :

-Các vị có muốn xem tiết mục ảo thuật độc nhất vô nhị không ?

-Có chứ - cả quán đồng thanh.

-Vậy đãi tôi một cốc đi ! 

Bồi bàn rót một chén và anh chàng cao bồi ngửa cổ tu cạn , sau đó tung các cốc lên cao , rút súng lục nhằm vào cái cốc và hô : " Đứng im !" . Cái cốc đang rơi bỗng đứng yên trên không , mọi người nín thở , cao bồi huýt sáo và cái cốc rơi xuống trong sự vỗ tay tán thưởng !

Sau khi được đãi tiếp một cốc nữa anh ta lấy một cây gậy vứt xuống sàn , chĩa súng vào và hô :" Đứng dậy!" . Cái gậy bỗng đứng thẳng dậy không nhúc nhíc , cao bồi lại huýt sáo và gậy rơi xuống sàn, cả quán lại ồ lên thán phục!

Trong đám đông một bác bước ra bảo anh chàng :

-Cậu ơi , giúp tôi , tôi sẽ cho cả thùng rượu, cái thằng nhỏ của tôi không đứng được!

-À , chuyện nhỏ ! Anh chàng cao bồi rút súng nhằm vào chỗ đó của bác già và hô:" Đứng dậy!". Thằng nhỏ của bác bỗng đứng phắt dậy hiên ngang . Mọi người thực sự hả hê . 

Bỗng bác già rút liền 2 khẩu súng nhằm vào cao bồi :

-MÀY MÀ HUÝT SÁO , TAO BẮN BỎ LUÔN !

.....

PS : IEM thề IEM nói thiệt . Có cả đoàn chứng kiến luôn😀😅😇🙂🙂😂😃🤣

BS Thiện Hà
24/10/2018