Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2022

NGƯỜI NHẬT DẠY CON.



1. Trẻ em không cần phải quá thông minh. Thông minh, học giỏi không hẳn là một điều tốt, cái chính là cần có nhân cách tốt.

2. Môi trường nuôi dạy con cái là rất quan trọng. Khó có thể dạy dỗ một đứa trẻ nên người trong một gia đình hay xung đột, một trường học nhiều trẻ hư hay một khu phố có tệ nạn.

3. Không bao giờ hình thành cho trẻ một thói quen xấu. Không thỏa hiệp lợi ích ngắn hạn để hình thành thói quen xấu cho con. Ví dụ như: đứa trẻ không ăn, đừng bao giờ bật tivi cho con xem để xúc cơm. Để đạt được mục đích cho con ăn được thêm vài thìa gạo, mẹ sẽ phải đánh đổi bằng một thói quen xấu rất khó bỏ.

4. Tôn trọng trẻ em, biết đồng cảm với trẻ.

5. Luôn nói sự thật với con. Chỉ cần chú ý đến kỹ năng nói và cách nói là được. Không bao giờ tỏ ra “ngoại giao”, nói dối với người khác trước mặt con trẻ.

6. Không bao giờ thỏa hiệp với con dù biết trẻ sẽ mè nheo, phản đối. Thỏa hiệp chỉ khiến kết quả tồi tệ hơn.

7. Chế độ ăn uống cho con phải cân bằng.

8. Trẻ con không bao giờ để mình bị chết đói. Không cần ép con ăn, lo con đói.

9. Bữa ăn phải được diễn ra trong ghế ăn. Không ngồi thì không ăn.

10. Bổ sung canxi cho trẻ nếu không thiếu thì không cần. Chỉ cần cho con chạy nhảy dưới ánh mặt trời, tắm nắng thường xuyên là được.

11. Cho trẻ mặc quần áo nên mặc nhiều lớp. Như vậy khi con nóng có thể cởi bớt, lạnh có thể khoác thêm. Chơi thể thao toát mồ hôi có thể bỏ ra.

12. Xác định con lạnh hay không bằng cách kiểm tra cổ.

13. Cho trẻ ăn trái cây thường xuyên và mỗi ngày.

14. Con có quyền quyết định những việc liên quan đến con.

15. Khi con được 4,5 tuổi, hãy dạy con cách tiêu tiền và cho con tiền tiêu vặt hàng tuần.

16. Ai cũng có thể bị bệnh, bị ốm. Do vậy khi một đứa trẻ bị cảm lạnh, bệnh nhẹ, đừng hoảng sợ. Không cần quá hoang mang.

17. Nếu việc con làm không ảnh hưởng đến sự an toàn của con, đến lợi ích của người khác, thì không được quá can thiệp vào hành vi của con.

18. Để trẻ chơi thoái mái, không giục giã.

19. Không phải cứ cái gì nguy hiểm cũng cấm con không được tiếp cận. Nên cho con biết nguy hiểm là như thế nào, xảy ra ở đâu, làm thế nào để tránh. Cho con tiếp cận với nguy hiểm trong phạm vi kiếm soát.

20. Cần để con có cơ hội tư trải nghiệm càng nhiều càng tốt. Không nên nói trước kết quả với con. Hãy để bé tự khám phá, biết hậu quả, biết cách thành công, biết cả thất bại.

21. Dạy trẻ học cách chờ đợi.

22. Dạy trẻ chịu trách nhiệm về hành động của mình.

23. Dạy trẻ cách cho đi và nhận lại là quá trình hai chiều. Người nhận cũng phải biết ơn.

24. Hiện nay trong xã hội có rất nhiều phương pháp giáo dục sớm. Nếu không thực sự hiểu, không biết làm thế nào thì đừng làm và đừng ép con.

25. Phải đảm bảo mỗi ngày đều có thời gian dành cho con, chơi với con.

26. Luôn có cách khiến con cười ít nhất vài lần một ngày để duy trì tâm trạng tốt.

27. Dạy trẻ cách đối mặt với thất bại. Con có thể không hài lòng, có thể bỏ cuộc, có thể cố gắng làm tiếp một lần nữa. Nhưng dứt khoát không khóc, không được suy sụp.

28. Không bao giờ được đánh, tấn công bạn trước. Trong nhà trẻ, có thể thu hút sự chú ý của cô giáo và các bạn khác bằng cách hét lên.

Sưu tầm từ Thông điệp cuộc đời

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2020

BÀI VIẾT KHOA HỌC DỄ HIỂU... VỀ DỊCH CÚM Ncol 2019 CORONA


Fb Giang Kiến Phương

Phần Lan xác nhận ca lây nhiễm virus corona đầu tiên vào thứ tư 29.01.2020. Bệnh nhân là một nữ du khách đến từ Vũ Hán. Hiện người nầy đã được cách ly và điều trị tại Bệnh viên Trung tâm, tỉnh Rovaniemi, miền bắc Phần Lan. Tình trạng của người bệnh được cho là ổn định.

Phần Lan là nước thứ 9 xác nhận có bênh nhân nhiễm coronavirus.
....................

Virus, vi trùng, siêu vi trùng, siêu vi khuẩn, vi khuẩn...là những thứ lạ lùng gì?

Tất cả những tên gọi bên trên là tên được dịch từ hai tên gọi của hai sinh vật nhỏ (vi sinh) dưới đây:

1-Virus
2-Bacteria.

Trong đó, virus được dịch sang Việt ngữ từ trước tới nay là vi trùng, siêu vi trùng, siêu vi, siêu vi khuẩn và cả một tên gọi rất Xổm Sặc Kiệt Sụ Ra Nôn nữa là vi rút.

Bacteria trước đến nay được dịch sang Việt ngữ là vi khuẩn. Trong khi virus lại cũng thỉnh thoảng được dịch là vi khuẩn. Đối chiếu bằng Từ điển Hán Việt hai tên gọi vi khuẩn và vi trùng thì thấy giải thích không khác nhau mấy (dù tự dạng khác nhau xa).

Chữ siêu trong một vài trường hợp (siêu vi, siêu vi trùng) không biết được dịch từ đâu ra.
Để tránh rối loạn nhận thức về tính nghiêm trọng của dịch bệnh, đề nghị bỏ hết các tên gọi Hán Việt (và cả cái tên lai căng vi rút), mà chỉ nên sử dụng các tên gốc bằng chữ Latin hoặc Anh, Pháp, tức Virus và Bacteria.

....................

-Những bịnh do bacteria gây ra có thể được trị bằng kháng sinh. Kháng sinh không có tác dụng với virus.

-Những bịnh do virus gây ra hầu hết không có thuốc đặc trị cũng như không có phác đồ điều trị chung. Người bệnh được điều trị theo từng trường hợp riêng lẻ, tùy cơ địa, thể trạng mỗi người và chủ yếu là trị theo triệu chứng. Trị theo triệu chứng có nghĩa là sốt thì trị cho giảm sốt, hết sốt. Ho thì trị cho hết ho, sổ mũi thì trị cho hết sổ mũi. Người bệnh được nghỉ ngơi, uống nhiều nước, bổ sung vitamin C để tăng cường khả năng đề kháng và cuối cùng, cơ thể sẽ tự đẩy lùi bênh.

Có nghĩa là, không phải cứ bị nhiễm virus corona (đợt nầy) thì cứ chắc chắn phải chết, sẽ vẫn có người được cứu sống. Nguy hiểm và đáng kinh sợ như virus ebola mà người bị nhiễm vẫn có thể được cứu sống, trong số nầy có một nữ y tá người Mỹ gốc Việt họ Nguyễn (không nhớ tên). Corona không là gì ghê gớm đến các bác sĩ phải chịu thua.

Nhưng như vậy cũng không có nghĩa "Việt Nam đã điều trị thành công ca nhiễm coronavirus đầu tiên trên thế giới" là Việt Nam sẽ điều trị được tất cả các ca nhiễm coronavirus khác. Sẽ vẫn phải có người chết vì không trị được.

Nhưng, vấn đề không nằm ở chổ trị được hay không, mà vấn đề nằm ở chổ dịch bênh. Khi bệnh đã trở thành dịch thì sẽ có vô số người chết, cả bạn lẫn tôi đều cũng có thể chết vì không được điều trị do quá nhiều bệnh nhân chứ không do bác sĩ không đủ trình độ.

Nên biết sợ dịch hơn là tự hào đã trị được một vài ca bệnh.

Lời bàn của VŨ KA :

Hồi nhỏ tôi học là vi trùng (bacteria) có thể dùng kháng sinh để điều trị. Còn vi khuẩn ( virus) thì kháng sinh không có tác dụng. Người ta chỉ có thể chế ra vacin ( thuốc chủng ngừa) để làm cho sức đề kháng của cơ thể nâng cao giúp miễn nhiễm với vi khuẩn thôi.

Như vậy là không có thuốc để điều trị bệnh cúm ncov corona mà chỉ có cách ly và hỗ trợ trị triệu chứng chờ người bệnh lướt qua. Điều này cũng đúng với bệnh sốt xuất huyết hiện đang phổ biến...

Báo khoe VN điều trị thành công là nổ, là xạo ke để câu view

Nếu khi dịch xảy ra, tập trung ở bệnh viện khi không đủ điều kiện cách ly và hỗ trợ thì còn nguy hiểm hơn...

Bênh viện nào giờ cũng tồn tại những siêu vi khuẩn kháng tất cả các loại kháng sinh hiện có mà ta hay gọi là bệnh cơ hội

TPV


Thứ Tư, 11 tháng 12, 2019

NHỚ TRƯƠNG QUANG THI



Có nhỏ em lấy chồng Việt kiều. Hồi đó chồng nó về Sài Gòn làm việc, hai đứa gặp nhau, cưới nhau rồi sanh ra con bé. Chưa một lần nó đặt chân lên xứ Mỹ nhưng con nó nghiễm nhiên là công dân của Mỹ và hưởng mọi trợ cấp như một công dân Mỹ.

Rồi hai đứa trục trặc dẫn đến ly hôn, con nó cũng chưa tới quê của nó bao giờ, nhưng mỗi tháng nó vẫn nhận hơn một ngàn tiền trợ cấp để ăn học đàng hoàng, mọi vấn đề mẹ nó liên lạc với cơ quan lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn.

Nhà máy mới có hai vợ chồng quê ở Cà Mau. Hai người lên Đồng Nai từ hồi trẻ, gặp rồi lấy nhau đẻ bầy con. Cả nhà không miếng giấy lận lưng. Hộ khẩu không, khai sanh không, kết hôn không, tạm trú không. Coi như cặp này tiên phong đi tắt đón đầu cuộc cách mạng 4.0 do đảng ta khởi “sướng”.

Không có giấy khai sanh thì đương nhiên không được đi học rồi. Thế là hai đứa trẻ lăn lê bò chồm để lớn lên, bất chấp dân tộc đang tiến mạnh về phía thiên đường xã nghĩa.
Lọ mọ chầu chực, năn nỉ ỉ ôi chẳng ai cho nó học vì quy định thế rồi.
Hôm kia mấy đứa công an đi kiểm tra hộ khẩu, qua làm việc mình nói với thằng trưởng công an xã:
Bằng mọi cách ông phải giúp tui cho nó đi học chớ như vầy túi thấy không cam tâm.
Nó ngồi suy nghĩ một hồi rồi móc điện thoại gọi cho cô hiệu trưởng.

Xong nó nói:
Ok! Giờ vầy. Tui xác nhận lụi cho cha mẹ nó tạm trú ở đây. Ông qua gặp cô hiệu trưởng cho nó tham gia học dự thính. Coi như đạt cái mục tiêu của ông là tụi nó biết đọc, biết viết, vậy thôi.

Tốt rồi! Cũng chẳng thể mong nó có bằng cấp để làm cái mẹ gì, tạm thời bằng lòng với những gì đang có. Thiên đường mà.

Hôm qua đi mua cho mấy bộ đồng phục, sáng nay kêu cha nó dắt đi. Cha nó nói chú dẫn đi đi chớ tui qua bển biết đường nào mà nói.
Đù má! Muốn chưởi thề ghê luôn.

Chở qua gặp cô hiệu trưởng, mọi thứ ok.
Cổ nói thôi thì các cô làm công tác giáo dục là chính chớ giờ biết sao. Nhận các cháu đã là sai quy định mất rồi. Sẽ xếp cho hai cháu học dự thính, tiếp thu kịp thì sang năm lên dự thính lớp hai, không thì lại tiếp tục dự thính lớp một thêm năm nữa.

Mình nói thôi thì trăm sự nhờ cô. Mấy đứa này xưa nay chẳng học hành gì, nó lớn lên trong như cây cỏ dại thành ra chắc chắn chẳng ngoan hiền như học trò của các cô đâu.

Cổ cười hiền. Cái xứ mình nhiều thứ ngộ quá phải hông anh? Quy định không phù hợp lẽ ra phải sửa, thế nhưng không. Chúng ta nhất định phải tự sửa mình cho phù hợp với các quy định của ngành, không có cách nào khác.

Mình được cái số hên. Đi đâu cũng gặp quý nhơn phù trợ. Gọi cho thằng công an kêu ra uống cafe, tui tạ ông cái zụ hai đứa nhỏ được đến trường. Nó kêu thôi! Ông làm gì làm đừng có để phiền tới tui là được.

May mà nó hông chơi Facebook.

TRƯƠNG QUANG THI


Thứ Năm, 27 tháng 6, 2019

ĐỜI BUỒN

Hôm nay, cậu bé con một người bạn cũ của tôi tự sát...

Không một dấu hiệu gì báo trước. Không một lời từ biệt. Không một câu trăng trối. Tầng tầng lớp lớp những dằn vặt bủa vây lấy người ở lại.

Rằng lý do tại sao?

Có lẽ không một ai hiểu được tại sao một thằng bé 16 tuổi chọn cách từ bỏ cuộc đời này và ra đi mãi mãi.

Trong cuốn Nhật ký năm 14, cậu bé viết, “Năm lớp 6 mình có mối tình đầu tiên, mẹ phát hiện việc mình thích N, mẹ đọc trộm những mẩu thư ngăn bàn N viết, mẹ đến tận nhà N và yêu cầu bố mẹ N xem lại cách dạy con. Mình ko còn nhớ nổi mối tình đầu của mình kết thúc ra sao. Chỉ biết sau đấy 2 đứa không bao giờ nhìn mặt nhau nữa dù còn học chung lớp đến trung học. Mãi sau này mẹ hỏi tại sao mình xa cách mẹ vậy, tại sao ko tâm sự với mẹ? Vì sao? Vì mẹ đã biết quá nhiều, nên không bao giờ mẹ được quyền biết thêm bất cứ điều gì nữa cả.”

Sau đám tang, trên đường về, tôi không khỏi suy nghĩ mông lung.

Những đứa trẻ tự sát, mọi người nói chúng ngu dại, nhưng tôi lại thấy chúng già trước cả chúng ta – những người cha người mẹ tưởng mình trưởng thành và luôn đúng! Chúng không bồng bột đâu. Để có thể đi đến quyết định đau đớn thế, chắc hẳn chúng phải chuẩn bị từ rất rất lâu, tỉ mỉ và cặn kẽ, từ tốn nhưng quyết liệt.

Cuối cùng thì những con người như bọn mình đang làm gì cuộc đời của nhau?

Bạn có dám chắc rằng con của bạn đang sống hạnh phúc như nó mong muốn?

Mỗi ngày bạn có hỏi nó rằng, hôm nay có gì khiến con buồn, và có gì khiến con vui?

Đứa cháu gái con chị tôi, tôi từng chứng kiến nó hỏi mẹ “Mẹ không có câu nào khác để hỏi con à?” Khi chị tôi nói “Nay đi học được mấy điểm hả con?”.

Đành rằng ta luôn cho con những điều tốt đẹp nhất, nhưng ta có bao giờ quan tâm điều con thực sự cần?

Tôi không biết phải nghĩ gì nữa. Mọi thứ như một vòng luẩn quẩn, như đám mây đen bám rịt trong lòng. Nặng nề và bí bách.

Đêm nằm ôm con, tôi hỏi chồng, “Anh này, sau này anh muốn con làm nghề gì? Anh muốn con yêu người thế nào?”. Chồng tôi nói, “làm gì hay yêu ai chẳng được em. Miễn là nó vui!”

Phải! Tôi sẽ chỉ dạy con cách suy nghĩ đúng đắn, cách bảo vệ bản thân, cách phản ứng, cách đối đáp, cách đối nhân xử thế, cách tiếp thu kiến thức trong cuộc đời. Tôi sẽ không dạy nó phải chơi với người thế này, yêu người thế kia, học gì, làm gì…

Tôi sẽ lắng nghe con trước. Nếu nó thật sự muốn tôi khuyên nhủ, tôi sẽ khuyên.

Tôi hỏi chồng thêm, nếu lỡ con chúng mình sau này vì lý do khách quan mà hư đốn, anh có hận nó không? Hận vì công sinh thành nuôi nấng rồi nó quay lưng với mình?

Chồng tôi hỏi lại tôi, “Ô nó yêu cầu mình đẻ nó ra à mà mình lại đặt áp lực lên nó thế? Anh không thích kể công. Anh tin con mình chẳng bao giờ hư cả. Nhưng nếu nó có làm mình thất vọng thì cũng đành chấp nhận. Nó đã dành cho anh cả tuổi thơ của nó, cho anh trải nghiệm sự vui vẻ hạnh phúc chưa từng có. Anh biết ơn nó! Không trông mong không cần gì nhiều!”

Ừ thì làm cha mẹ ai chẳng đặt lên vai con những ước mơ hoài bão nào đó. Nhưng hãy gửi gắm, chứ đừng ép buộc.

Tôi chỉ mong con tôi đủ mạnh mẽ trên đời. Sống như nhánh cỏ bị vùi dập sau cơn giông vẫn vươn mình trước gió.

Hãy quên đi việc ép con phải làm thế này thế kia.

Xin hãy dạy con sự thẳng thắn, dạy con cách diễn đạt con nghĩ thế nào, bản thân con tự nói ra được rằng con muốn gì, và nếu được cho phép, con sẽ làm gì.

Rồi ta sẽ mỉm cười tự nhủ, tại sao ta không nhận ra điều ấy sớm hơn?

p/s: Chúng ta nên nhận ra sớm hơn!!
---
Hoang Vi Le

____

FB Hoàng Nguyên Vũ





Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2019

Bài Học Từ Người Quét Rác

Một bài học tuyệt vời!

Bài Học Từ Người Quét Rác - Nguyễn Mạnh Hùng

“Nếu không gặp được Allen - người quét rác 10 năm về trước có lẽ giờ này, tôi đang quay cuồng trong vòng quay vô tận của đồng tiền”, Giám đốc Thái Hà Books - Nguyễn Mạnh Hùng chia sẻ quan điểm sống của mình.

Học là việc của cả đời. Ngày tốt nghiệp đại học tôi mới mới bắt đầu sự nghiệp học hành của chính mình - học từ cuộc sống. Biết bao người thầy sau này đã dạy cho tôi vô vàn kiến thức. Họ là các giáo sư, tiến sĩ, các chủ tịch, tổng giám đốc của nhiều tập đoàn lớn trên thế giới. Tuy nhiên tôi không thể nào quên được một người thầy đặc biệt của mình - thầy Allen.

Hằng ngày từ ký túc xá trên phố Mountain - Sydney (Australia), tôi khoác ba lô đi học hay lên thư viện. Mỗi buổi sáng, tôi đều bắt gặp một anh công nhân vệ sinh thu dọn quanh khu nhà. Anh luôn tươi cười và kèm theo là lời chào rất thân thiện “Hello, how are you” (Chào bạn, bạn khỏe chứ?). Anh làm như vậy ngay khi gặp tôi. Về phần mình tôi luôn lẳng lặng bước đi, khuôn mặt lạnh tanh và khó chịu. Trong đầu tôi lúc đó chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất “Thằng cha này thấy sang bắt quàng làm họ. Hắn thấy tôi có chức vụ, có tiền bạc, có học thức nên muốn bắt quen đây. Hắn thì có khác gì mấy cô công nhân vệ sinh hay đi dọn rác trước cổng nhà mình ở phố Thái Hà, Hà Nội”.

Ngày tiếp theo, anh công nhân vệ sinh vẫn cười tươi, vẫn chào tôi hết sức niềm nở. Tôi vẫn khó chịu và đút hai tay vào túi quần đi thẳng. Khuôn mặt vênh váo. Ngày thứ ba vẫn vậy, anh quét rác lại chào tôi rất vui vẻ, khuôn mặt và thân hình thể hiện sự thân thiện với tôi. Tuy nhiên, trong lần này, để cho xong chuyện tôi đã trả lời anh ta một cách miễn cưỡng: “I am fine, thank you. And you?” (Tôi khỏe, cám ơn anh. Thế còn anh?) Tôi nói xong và chợt nhận thấy rằng mình đã cười. Tôi đã cười mà không biết, điều này không như trong kế hoạch ban đầu của một người coi thường anh công nhân dọn vệ sinh. Thú vị hơn tôi phát hiện ra khuôn mặt tươi tỉnh của chính mình, rằng hình như mình vui hơn, dễ chịu hơn, hạnh phúc hơn, thư giãn hơn.

Vừa đi tôi vừa nghĩ về mình rồi lẩm bẩm: “Ta thật là ngu dốt”. Quả thật, từ trước đến nay, trong suốt bao nhiêu năm qua tôi đã có một suy nghĩ không đúng, rằng khi cười với ai đó tôi mang lại niềm vui cho họ. Khi bắt tay ai tôi luôn nghĩ mình ban ơn cho họ. Khi gần gũi ai, tôi luôn nghĩ họ được lợi từ tôi. Và, tôi thấy mình thật sai lầm. Bởi, khi tôi cười với anh công nhân quét rác này người được lợi đầu tiên không phải là anh ta mà là chính tôi.

Và tôi chợt nhận ra rằng anh ta đâu có biết tôi là ai. Anh không hề biết tôi có bao nhiêu tiền, làm chức vụ gì, có học thức đến đâu. Trong mắt anh ta tôi từ ký túc xá bước ra tức tôi là sinh viên, là người đi học. Dù có học tiến sĩ, thạc sĩ hay đại học vẫn là người đi học, là sinh viên. Mà thậm chí anh cũng chẳng quan tâm tôi có là sinh viên hay không.

Trên thực tế tôi chỉ là một người châu Á da vàng, mũi tẹt. Nhưng anh ta cũng chẳng để ý đến chuyện ấy. Anh chỉ cười và chào tôi như đã và đang làm việc đó với tất cả những ai từ ký túc xá bước ra. Tất cả mọi người là bình đẳng. Tất cả chúng ta là con người. Tôi thấy xấu hổ và tôi đã nhận ra vấn đề. Tôi đã được học một bài quý giá. Từ đó đi đâu, gặp ai tôi cũng chào và cười. Không chỉ cười mà là cười rất tươi. Cười từ trái tim mình, từ đáy lòng mình.

Một bữa nọ khi từ thư viện về tôi phát hiện ra Allen - người quét rác đang ngồi uống cà phê trong quán. Anh ăn mặc rất lịch sự, vừa nhấm nháp ly café vừa đọc sách. Ngạc nhiên và tò mò, tôi lại gần làm quen, cùng uống café, cùng nghe nhạc với anh. Tôi không ngờ rằng người mặc bộ quần áo bảo hộ, đi lau nhà, quét rác mỗi sáng bây giờ lại biến thành một người lịch lãm, trí tuệ thế này. Anh đọc sách say sưa và đọc khá nhanh. Bài học nữa tôi đã học được: Mỗi lúc chúng ta đang đảm nhận vai diễn nào đó, lúc đóng vai nào phải làm tốt vai đó. Hơn nữa, không nên coi thường người công nhân quét rác. Anh ấy cũng đọc sách, cũng nghe nhạc, cũng thưởng thức café và các món ăn.

Allen đã kể cho tôi nghe vanh vách về Kim Tự Tháp ở Ai Cập, về những gì còn sót lại từ vườn treo Babillon ở Iraq, về vùng đất lạnh và băng giá Siberie của nước Nga. Anh nói về thời kỳ La Mã, về chiến tranh Nam Bắc của nước Mỹ, về cuộc sống của người Eskimo. Đặc biệt anh nói về Việt Nam khi biết tôi là người Việt (Sau này anh kể rằng anh cứ ngỡ tôi là người Thái hay Indonesia).
Hóa ra Alen đam mê đi du lịch. Anh đi du lịch qua sách. Những hiểu biết của anh làm tôi kinh ngạc. Hóa ra anh rất hiểu biết và có trí nhớ và sự tưởng tượng tuyệt vời. Allen hỏi tôi khu vực Hạ Long có bao nhiêu hòn đảo? Khi đó, vì không biết, tôi đã nói đại rằng quãng 1.000 hòn. Allen đã giảng giải về các hòn đảo, về địa lý, khí hậu, thảm thực vật và thủy sản cũng như tính chất vùng biển của 1.960 hòn đảo, (chứ không phải con số 1.000 như tôi nghĩ) trong vùng diện tích 1.553 km2 này. Nhờ Allen mà tôi, có lẽ, đến chết không quên được những con số này.

Allen đề nghị tôi phân tích về nhạc Việt Nam, nhất là vấn đề đặc biệt của loại nhạc 5 nốt này. Tôi ngạc nhiên vì chưa bao giờ biết đến nhạc của đất nước mình lại chỉ có 5 nốt. Tôi luôn nghĩ nhạc gì thì nhạc, đã là nhạc thì phải là 7 nốt chứ. Cuối cùng tôi đã phải há miệng ra nghe Allen nói về chèo, về cải lương, về chầu văn, và về các loại nhạc cụ của Việt Nam, đất nước nơi tôi sinh ra và lớn lên. Allen đã dạy cho tôi bài học quý giá về tính tìm tòi khám phá, rằng tôi phải đọc nhiều hơn, tìm hiểu nhiều hơn, quan sát và ghi nhớ nhiều hơn.

Chính từ bài học quý giá này mà ngay sau khi về Việt Nam tôi đã quyết định lái xe làm một chuyến xuyên Việt. Tôi cũng quyết đi tham quan toàn bộ đất nước mình, không bỏ sót tỉnh nào. Tôi chợt nhận ra rằng mình đã bỏ qua rất nhiều điều quan trọng, rằng tôi đã đi đến tận 39 quốc gia nhưng lại chẳng hiểu được nhiều thứ đang diễn ra ngay tại đất nước mình.

Ngày tôi đến thăm nhà của Allen, tôi lại học thêm được một bài học quý giá nữa. Allen có khoảng gần 1.000 cuốn sách. Là người học nhiều, đi nhiều, thường xuyên mua và đọc sách nhưng tủ sách của tôi cũng chỉ có quãng 3.000 cuốn. Còn Allen, một công nhân vệ sinh đã có một tủ sách quá vĩ đại. Anh đam mê sách và đã bỏ một khoản tiền lớn ra mua, trưng bày sách. Anh nói đã đọc hết những cuốn sách này. Thậm chí có những cuốn đọc đến 2-3 lần. Tôi nhớ khi đó tôi có mong muốn quỳ dưới chân anh xin nhận anh làm thầy.
Cũng tại những lần đến thăm anh, tôi đã được học cách nấu ăn. Làm sao nấu đơn giản, đủ chất, ngon miệng mà không quá cầu kỳ. Một tình bạn thân thiết đã nảy mầm giữa một doanh nhân với một anh quét rác. Chuyện này tôi không thể tưởng tượng được trước đó một vài năm. Từ ngày gặp Allen tôi bỏ hẳn các tính xấu của mình: kiêu ngạo, soi mói, coi thường người khác. Tôi cũng trở nên điềm đạm hơn, nói nhỏ hơn, ít nóng tính hơn. Tôi cũng không còn “bệnh” nhìn hình dáng bên ngoài mà kết luận con người nữa. Tôi luôn niềm nở và giúp đỡ mọi người. Tôi quyết định chọn sứ mệnh “sẻ chia” của mình từ ngày đó.

Cũng nhờ Allen và những người thầy khác sau này tôi đã hiểu và thực hành nguyên tắc “cho mà không đòi hỏi, cho mà không cần nhận”. Tôi cũng đã triển khai mỗi ngày, mỗi giờ cách sống “pay it forward” - đáp đền tiếp nối. Cũng từ ngày đó cuộc đời của tôi luôn hạnh phúc, bình an và chan chứa yêu thương.

Gần chục năm đã trôi qua. Bây giờ nghĩ lại, nếu không gặp được Allen, chắc tôi vẫn đang quay cuồng trong vòng quay vô tận của đồng tiền, không chút nghỉ ngơi, không dành thời gian để hiểu và sống hạnh phúc với những người xung quanh, trong đó có các bạn bè, đồng nghiệp và hàng xóm. Tôi thật biết ơn thầy tôi, bạn tôi - Allen.

Ps: Từ email chị Diep Tran. Em cám ơn chị thật nhiều

Chia sẻ từ fb Phạm Kim Thuận (Salut Saigon)
21/04/2019

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2019

ĐẠI GIA Ở MỸ

( Tặng anh chị X. Houston, TX).

Nguyễn Thị Thanh Dương.

Bà Xuân đã dọn dẹp nhà tươm tất, căn phòng apartment 1 phòng ngủ của hai vợ chồng bà ngày thường đã gọn gàng bà vẫn muốn gọn gàng hơn, lại có bó hoa tươi mới mua ở chợ về cắm để giữa bàn nên phòng khách chật hẹp bỗng tươi thắm và lịch sự hơn ngày  thường.

Bà sốt ruột ngóng nhìn mông lung ra khung cửa sổ và nói với chồng:

-Chắc anh chị Bảo sắp đến rồi.

Rồi bà bỗng ngại ngùng:

-Họ là đại gia ở Việt Nam nhà cao cửa rộng, tiền bạc bề bề, chúng ta tuy ở Mỹ nhưng ngược lại…

Ông Xuân hiểu ý vợ:

-Mỗi thời mỗi khác, ngày xưa nhà bà giàu có trong khi bà Bảo là con nhà công chức nghèo mà hai người vẫn chơi thân nhau đấy.

Ngày xưa bà Bảo và bà Xuân là bạn bè cùng lớp từ trung học đệ nhất cấp đến đệ nhị cấp,  cả hai cùng theo học anh văn Hội Việt Mỹ, cùng yêu thích tiếng Anh và thích một nước Mỹ xa xôi giàu đẹp.

Bà Xuân học năm thứ hai luật khoa thì lấy chồng. Ông Xuân cũng là sinh viên văn khoa vào đời lính. Chàng theo nghiệp đao binh bỏ dở học hành, nàng yêu lính sẵn sàng làm người vợ thời chiến. Cha mẹ bà Xuân cho vợ chồng bà một cửa hàng sửa xe gắn máy ở Đa Kao, nàng trông coi cửa tiệm với vài người thợ, chàng ở tiền đồn xa thỉnh thoảng về thành phố thăm vợ.

Bà Bảo không học đại học nào, bà đi làm công chức như cha, cô thư ký lương ba cọc ba đồng lấy chồng là một đồng nghiệp cũng chẳng khá giả gì. Hai người bạn có gia đình riêng, hai cuộc sống khác nhau. Dòng đời nổi trôi chia rẽ  mỗi người một hướng và cách xa.

Gia đình bà Xuân sang Mỹ diện H.O. Sau những năm tháng dài tù tội nơi núi rừng từ Nam ra Bắc, ông Xuân bệnh hoạn đau yếu, ông đi làm được một thời gian ngắn thì phải nghỉ ở nhà, bà Xuân cũng làm chẳng bao nhiêu, nghỉ ở nhà để chăm sóc chồng. Hai ông bà đang hưởng tiền trợ cấp của chính phủ.

Ông bà Bảo đi tour du lịch sang Mỹ, đến thành phố Houston tiểu bang Texas. Hai người bạn xưa mới vừa biết tin nhau qua một vài người quen. Thế nên mới có cuộc hẹn gặp nhau bất ngờ ngày hôm nay.

Ông bà Bảo đang đứng trước cánh cổng sắt của khu apartment trên đường Beechnut, phải bấm số mật mã mới liên lạc được ông bà Xuân để cổng mở.

Ông lẩm bẩm khen:

-Nhà khu chung cư có cổng an ninh tốt qúa, chẳng thua gì nhà mình ở Sài Gòn bà nhỉ.

Bà Bảo ngắm nghía tòa nhà và trầm trồ:

-Nhà chung cư cao tầng này vừa đẹp vừa mới, chắc giá thuê không rẻ đâu, anh chị Xuân vẫn phong lưu như ngày xưa..

Ông bà Xuân đã hớn hở tận tình đi ra cổng đón khách vào nhà, chào hỏi mừng vui ríu rít xong chủ và khách thong thả đi bộ qua những hành lang, bước lên những bậc thang sạch đẹp của chung cư. Bà Bảo cất tiếng khen:

-Khu chung cư cao cấp có khác, sạch sẽ không thấy một cọng rác.

Ông bà Xuân chưa kịp nói gì thì ông Bảo chỉ một bóng dáng bà Mễ đang lui cui quét dọn phía xa cuối hành lang:

-Bà nhìn kìa, có lao công quét dọn chăm chỉ thế cơ mà..

Nhà ông bà Xuân ở tầng hai, là một căn phòng nhỏ rộng khoảng 700 Sq Ft..Bà Xuân thành thật khiêm nhường:

-Hai anh chị ở Việt Nam là đại gia, nhà cửa cao sang rộng lớn thông cảm cho vợ chồng chúng tôi căn phòng hẹp này nhé. Nghe bạn bè nói anh chị có công ty lớn lắm…

Được dịp bạn hỏi bà Bảo hãnh diện:

-Nhờ trời chúng tôi ăn nên làm ra. Dù bận trăm công nghìn việc chúng tôi cũng Mỹ du một chuyến cho biết đó đây.

Mời khách ngồi xuống ghế xong bà Xuân pha trà rót nước và giới thiệu:

-Đây là căn chung cư bình thường chứ chẳng cao sang gì, được cái là mới xây dựng 6-7 năm nay, dành cho những người cao niên hưởng trợ cấp nhà nước. Chúng tôi chỉ trả tiền thuê với một gía rất rẻ.

Bà Bảo ngạc nhiên suýt xoa:

-Ô , thích nhỉ…

Ông Bảo thì thực tế thắc mắc:

-Vậy là anh chị đã đi làm đóng thuế cho nhà nước nhiều lắm mới được hưởng tiêu chuẩn này?

-Trái lại, chúng tôi đi làm ít lắm, lúc có lúc không, thậm chí không đủ credit về hưu nữa, nên nhà nước phải trợ cấp mọi chi phí như nhà ở, y tế và tiền mặt để sinh sống.

Bà Bảo hỏi ngay:

-Mỗi tháng hai anh chị được trợ cấp bao nhiêu? Có thoải mái chi tiêu không?

Ông Xuân tỉ mỉ:

-Ở Texas này tiền trợ cấp cho một người là 771 đồng, cho hai vợ chồng ở chung thì hơn 1,100 đồng, lại còn thêm mấy chục đồng tiền food stamp nữa.. Tuổi gìa chúng tôi ăn xài là bao nên vẫn có dư tiền thỉnh thoảng gởi giúp vài họ hàng nghèo khó ở Việt nam.Về mặt y tế chúng tôi đi bác sĩ hay vào nằm bệnh viện không tốn một xu nào cả..

Bà Xuân kể:

-Có lần ông ấy cảm thấy mệt khó thở tôi gọi 911 vài phút sau là xe cấp cứu đến chở thẳng ông vào bệnh viện. Ở với ông suốt buổi chiều, cô y tá biết là tôi đói nhắn nhân viên nhà bếp mang lên cho tôi một xuất thức ăn bữa chiều nóng sốt ngon lành.

-Thế chị Xuân có phải  “xã giao”  cho tiền cô y tá không mà họ đối đãi tốt thế? Còn tiền “lót tay” cho bác sĩ là bao nhiêu?

-Ở Mỹ không phải như Việt Nam đâu chị Bảo ơi, bổn phận bác sĩ, y tá là phục vụ người bệnh đến nơi đến chốn mà.

-Ô, thích nhỉ..

Bà Bảo kêu lên xong lại so sánh:

-Những bác sĩ mà vợ chồng Xuân đến khám bệnh, bệnh viện mà chồng Xuân nằm là niềm ước mơ cao xa của biết bao người ở Việt Nam, phải có thật nhiều tiền, phải xin đủ thứ giấy tờ thủ tục mới đến được nước Mỹ để chữa bệnh.

-Vâng, nhờ sống ở Mỹ, y tế của Mỹ chăm sóc mà sức khỏe ông Xuân nhà tôi mới được như ngày nay.

Ông Bảo thắc mắc sang chuyện khác:

-Nhưng người ta bảo ở Mỹ không có…tình người. Ngay con cái họ, đến tuổi trưởng thành cũng bị “đuổi” ra khỏi nhà. Quanh năm ta chẳng thấy mặt mũi thằng hàng xóm ra sao. Họ lại kỳ thị những sắc dân da màu.

-Văn hóa, cách sống, suy nghĩ của mỗi dân tộc khác nhau thôi anh ạ. Người Mỹ không có tình người sao các ông bà tỷ phú Mỹ đã hiến tặng bao nhiêu của cải cho tha nhân, cho xã hội. Chính phủ Mỹ cho chúng ta bảo lãnh thân nhân đoàn tụ diện vợ chồng, con cái cha mẹ đã đành, kể cả diện anh chị em, một người ở Mỹ bảo lãnh cả đàn anh chị em và con cái họ sang Mỹ đoàn tụ.

Bà Bảo tán thành:

-Phải đấy, ngay dân gian Việt nam mình còn có câu “Kiến gỉa nhất phận” anh em ai có phận nấy chứ có đùm bọc nhau mãi đâu. Người Việt mình còn kỳ thị với nhau nữa là, nào kỳ thị vùng miền, tôn giáo, giai cấp, giàu nghèo..

Ông Bảo gật gù:

-Ừ nhỉ…suy ra mình còn kỳ thị mình nói chi ai, cho tới giờ này các diện bảo lãnh của Mỹ vẫn còn. Đúng là lòng bao dung nhân ái của nước Mỹ không ngừng nghỉ .

Bà Xuân nói:

-Nhìn những người handicap ở Mỹ là thấy tình người ra sao rồi, họ được đối xử tử tế và thân ái, mọi ưu tiên dành cho họ nơi công cộng.

Vừa lúc ấy có tiếng gõ cửa, thì ra cô Lan đến. Bà Xuân dặn dò nhờ cô nấu cho bữa ăn chiều với hai người khách xong ra bàn tiếp tục chuyện trò. Bà Bảo tò mò hỏi:

– Anh chị thuê mướn người giúp việc nhà hả?

Bà Xuân giải thích:

-Đây là người của Home care đến giúp chúng tôi những công việc nhà như đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ v..v…. Mỗi ngày cô đến làm việc 6 tiếng. Chi phí thuê mướn nhà nước chi trả.

-Trời, thế thì anh chị như ông hoàng bà chúa rồi còn gì, được trợ cấp đủ thứ lại còn kẻ hầu người hạ .

Ông Bảo cũng ngạc nhiên:

-Sao mà nước Mỹ rộng lượng tử tế đến thế chứ. Tuổi ngoài 70 như anh chị Xuân bao người ở Việt nam còn phải nắng mưa dãi dầu kiếm miếng cơm manh áo. Hèn gì tôi từng nghe nói ở Mỹ là thiên đường của tuổi già, nhưng hôm nay tận mắt thấy tai nghe, chỉ đôi điều trong nhà anh chị thôi, tôi đã hiểu cái thiên đường ấy tốt đẹp thế nào.

Bà Bảo bỗng buồn buồn:

-Chị Xuân còn nhớ không? hồi chúng mình học Hội Việt Mỹ cả hai từng ngưỡng mộ nước Mỹ giàu đẹp. Xuân đã may mắn được đến nơi này còn tôi thì không.

Bà Xuân thành thật:

-Tuy ở Việt nam nhưng vợ chồng chị là đại gia giàu sang cũng sướng chán.

Bà Bảo càng thành thật hơn:

-Vợ chồng Xuân mới là đại gia ở Mỹ.

-“Đại gia” …. hưởng trợ cấp nhà nước hả chị Bảo.

-Tôi nói thật đấy, không bông đùa đâu. Những gì vợ chồng chị đang hưởng chẳng con cái nào chăm lo cho được dù chúng ở Mỹ hay ở Việt nam, dù chúng giàu có đến đâu.

Bà Bảo kể lể:

-Vợ chồng tôi đại gia thật đấy nhưng làm ăn ở Việt Nam lắm cạnh tranh, lắm thăng trầm, lúc được lúc thua, đâu phải chỉ toàn là những thành công tiếp nối thành công. Nhất là phải xã giao, biếu xén, hối lộ mới xong thủ tục đầu tiên, nhưng cũng là cái dây thòng lọng treo cổ mình bất cứ lúc nào. Hôm nay đại gia mai bị nhà nước hỏi thăm xập tiệm mấy hồi.

Ông Bảo tiếp lời vợ:

-Anh chị được hưởng đầy đủ mọi tiện nghi cuộc sống của xã hội và an toàn cho đến cuối đời, tha hồ thảnh thơi an nhàn vui hưởng tuổi già. Còn một gia tài vô gía khác là anh chị sống ở một đất nước tự do dân chủ hàng đầu thế giới. Nếu được chọn lựa thì tôi sẽ chọn lựa là “đại gia” ở Mỹ như anh chị.

Bà Bảo tiếc rẻ: 

-Giá mà ngày xưa chúng tôi được đi Mỹ như anh chị….

Cô Lan đã nấu xong và dọn cơm ra bàn, những món ăn quen thuộc của người Việt nam như cá đù ướp xả chiên, tôm rim và canh bí nấu tôm khô.

Bà Xuân nói với bạn:

-Mâm cơm toàn là sản phẩm ở Mỹ. Mời anh chị…

Bà Bảo lại so sánh:

-“Đại gia” ở Mỹ hơn hẳn đại gia ở Việt nam chúng tôi điều bình thường này nữa, hàng ngày được ăn những thực phẩm bảo đảm chất lượng. Ở Việt Nam có tiền cũng chưa chắc mua được những thực phẩm tươi sạch. Xã hội khiến người ta lọc lừa từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, chẳng biết tin ai.  Sang Mỹ du lịch ăn món gì tôi cũng cảm thấy ngon vì cảm giác tin tưởng yên tâm vào thực phẩm.

Cả nhà vui vẻ ngồi vào bàn ăn. Bà Xuân thấy vui hơn vì vợ chồng bạn cởi mở chân tình và nhận xét đúng như quan niệm của bà.

Nếu phải đánh đổi hiện tại đang là người nghèo ở Mỹ hưởng trợ cấp chính phủ để trở thành đại gia giàu có ở Việt nam như vợ chồng chị Bảo thì chắc chắn ông bà Xuân cũng không bao giờ chấp nhận.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
(Dec.26, 2018)
Nguồn : Cuocsongomy.com



Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2018

CÓ NHỮNG " NGƯỜI THẦY "NHƯ THẾ

Nguyễn Thị Bích Hậu

Nhìn tấm hình này, có thể thấy phong thái học hành tuyệt vời của Đại học Y khoa Sài Gòn trước 1975, khi sinh viên nghe như uống từng lời của giáo sư Phạm Biểu Tâm. khoa trưởng khoa Y VN đầu tiên của trường. Một chuyện đáng nhớ về giáo sư là vào đầu thập niên 60, trong kỳ thi tuyển sinh vào Đại học Y khoa Sài Gòn, Ngô Đình Lệ Thuỷ (con của Cố vấn Tổng thống Ngô Đình Nhu) thi không đạt điểm đậu. Giáo sư Phạm Biểu Tâm, Chủ tịch Hội đồng thi đã từ chối cho Lệ Thuỷ vào học, mặc dù có sự can thiệp của Bộ trưởng Giáo dục thời đó.

Giáo sư Ngô Gia Hy nói "Ở Sài Gòn, trong cương vị Giám đốc Bệnh viện Bình Dân, khoa trưởng Đại học Y khoa Sài Gòn, quyền Viện trưởng Viện Đại học Sài Gòn, Anh (GS Tâm) cũng vẫn tấm lòng đôn hậu, nhưng rất cương trực điều hành và cư xử tốt với tất cả mọi người. Anh đã cương quyết thực hiện công bằng trong các kỳ thi tuyển sinh vào trường y khoa, vượt qua những áp lực dựa vào quyền thế. Anh có đặc tính khiêm tốn, dù ở địa vị cao, mà Anh không hề nói xấu một người nào. Ngoài ra, Anh còn là người con hiếu thảo, là giáo sư nhưng mỗi khi về Huế, Anh vẫn mặc áo the thâm hầu hạ phụ thân đã cao tuổi như một người con nhỏ. Đối với những thầy cũ của mình, bất cứ ở đâu, trong trường hợp nào, Anh vẫn tỏ lòng kính trọng, lắng nghe…”.

Giáo sư Phạm Biểu Tâm học tiểu học tại Huế, và sau đó qua trung học phổ thông tại Vinh. Đến lúc trung học chuyên khoa (Tú tài), ông theo học tại Trường Quốc học Huế và Trường Bưởi (Hà Nội).

Năm 1932 ông bắt đầu theo học Trường thuốc tại Hà Nội. Khi đã tốt nghiệp, ông tiếp tục làm nội trú bệnh viện trong nhiều năm để học hỏi thêm kinh nghiệm. Năm 1947 ông đệ trình luận án tiến sĩ y khoa với đề tài là "Introduction de la Médecine occidentale en Extrême-Orient" (Sự du nhập của y khoa Tây phương vào các nước miền Viễn đông).

Năm 1948 ông trúng tuyển kỳ thi thạc sĩ y khoa (professeurs agrégés des universités, để làm giáo sư) tại Paris, đồng thời với bác sĩ Trần Quang Đệ, một nhà phẫu thuật lừng danh khác của Việt Nam. Ông trở về nước làm giáo sư giảng dạy tại Trường Đại học Y khoa Hà Nội suốt trong khoảng thời gian từ 1949 đến 1954. Ông cũng kiêm nhiệm chức Giám đốc Bệnh viện Yersin tại Hà Nội và sau đó là Phó giám đốc Trường Quân y.

Năm 1954, ông cùng gia đình di cư vào nam và trở thành Giám đốc kiêmTrưởng khoa Ngoại tại Bệnh viện Bình Dân. Một năm sau, ông trở thành khoa trưởng người Việt đầu tiên của Trường Đại học Y Dược Sài Gòn. Nhưng ít năm sau đó, ông từ chối lời mời làm Viện trưởng Viện Đại học Sài Gòn, nhất quyết ở lại với Trường Y khoa để tiếp tục chương trình đã theo đuổi từ nhiều năm.

Sau 1975, giáo sư Phạm Biểu Tâm vẫn ở lại VN. Một học trò cũ của ông là Ngô Thế Vinh viết" thầy Tâm vẫn có được sự kính trọng và vị nể của chế-độ mới, vì đức độ tài-năng và nhân-cách đặc-biệt của Thầy. Thầy thì cứ như một nhà nông biết là thời tiết không thuận lợi, nhưng vẫn cứ cắm cúi vun xới thửa đất để cấy trồng. Trước sau, chưa bao giờ Thầy có phòng mạch tư, cuộc sống của Thầy rất thanh bạch. Hàng ngày toàn thời gian Thầy tới nhà thương Bình Dân khám bệnh, mổ xẻ và hết lòng chăm sóc người bệnh cùng với công việc giảng dậy cho các thế hệ môn sinh. Chế độ mới cần tới uy tín Thầy nhưng họ vẫn không bao giờ tin nơi Thầy. Bằng cớ là nhà của thầy Tâm ít nhất đã hai lần bị công an thành phố xông vào lục xét, và cứ sau một lần như vậy, không phát hiện được gì ..."

Thày Phạm Biểu Tâm mất năm 1999 tại Mỹ sau thời gian dưỡng bệnh. Tháng 12 hàng năm là dịp tưởng niệm ngày mất của thày. Mỗi khi nhớ tới thày, tôi rất xúc động, bởi thày thực sự là một tri thức Việt Nam rất hiếm có kể cả về tài năng, đức độ, nhân cách. Tiếc thay giờ đây ở ta rất khó tìm thấy những giáo sư như thày Phạm Biểu Tâm.

NGUYỄN THỊ BÍCH HẬU
(Bài và ảnh)






Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018

Làm điều tốt chỉ đơn thuần là nó cần thiết phải có trên đời đừng mong cầu gì

Liz Woodward là người phục vụ tại một quán ăn tại tiểu bang New Jersey, Mỹ. Vào 5 giờ một sáng thứ Năm, có hai nhân viên cứu hỏa bước vào quán ăn của cô, họ tỏ ra kiệt sức vì vừa xong vụ dập tắt đám cháy đã gây ra thiệt hại lớn cho một nhà kho. Paul Hullings và Tim Young tìm chỗ trống và Liz nhanh châni đến bàn để nhận đặt món của họ.

“Tôi cần ly cà phê lớn nhất mà bạn có,” một trong hai nhân viên cứu hỏa tình nguyện mệt mỏi nói với Liz. Cô mau chóng hiểu vì sao họ có một đêm dài như vậy. Sau khi Paul và Tim kết thúc bữa ăn sáng và muốn trả tiền, họ đã rất ngạc nhiên khi đọc hóa đơn. Có những chữ viết tay trên tấm hóa đơn đó. Liz viết “ Tôi đã trả tiền cho bữa sáng của các anh hôm nay. Cảm ơn vì tất cả những gì các anh đã làm để phục vụ người khác và xông vào những nơi mà mọi người khác phải bỏ chạy.".

Paul và Tim xúc động bởi hành động chân thành của Liz bởi cô cũng y như họ, cũng phải làm việc ca đêm.

Hai người đàn ông sau đó dùng FB đăng hình ảnh ghi chú viết tay của Liz trên hóa đơn và nói về trải nghiệm bữa ăn của họ tại Route 130 Diner ở Delran, nơi Liz làm việc. Họ khuyến khích mọi người ăn tối tại nhà hàng và cho Liz món tiền tip lớn. Nhưng họ không dừng ở đó.

Sau khi tìm kiếm trang Facebook của Liz, cả hai đều biết rằng Liz đã phải vật lộn để chăm sóc người cha đang bị bệnh của cô. Đầu năm 2010, cha cô bị liệt do tổn thương não. Gia đình không đủ khả năng mua một chiếc xe ô tô có hệ thống đưa xe lăn lên xuống, nên người cha bị ốm của cô quanh năm phải nằm trên giường. Còn Liz, cô phải gánh vác toàn bộ công việc gia đình. Hiện tại, cô đang làm 3 công việc bán thời gian suốt ngày đêm.

Cô cần 17 ngàn usd cho chiếc xe này. Hai người lính cứu hỏa đã lập một trang GoFundMe để quyên góp. Kết quả họ đã thu được $ 86,295 cho Liz. Có rất nhiều người bình thường muốn giúp cô gái tốt bụng.

Liz vô cùng bất ngờ và cảm động. Cô nói với hãng tin ABC News rằng "Tất cả những gì tôi làm là trả tiền cho bữa sáng của họ, và tôi không nghĩ bất cứ điều gì sẽ xảy ra, trừ khi họ sẽ ra đi với một nụ cười,"

Lòng tốt là một vòng tuần hoàn. Khi bạn trao đi lòng tốt, nó sẽ trở về bên bạn. Khi bạn gieo mầm hạt giống thiện lương, nó sẽ kết hoa thơm trái ngọt.

Nguồn : http://www.gtgoodtimes.com/…/thoughtful-waitress-pays-for-…/

Theo fb Nguyễn Thị Bích Hậu


Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2018

VỀ CNGD CỦA HỒ NGỌC ĐẠI

'Công nghệ giáo dục' CỦA Ô HỒ NGỌC ĐẠI là những ô vuông, tròn ?

KHÔNG ! Đó là sáng kiến của nhà tâm lí học người Nga D. B. Elkonin, (thầy giáo của ô. Hồ Ngọc Đại hồi ô học ở Liên Xô), sử dụng để "ĐIỀU TRỊ" TRẺ CHẬM HIỂU (người Nga gọi là trẻ gặp khó khăn trong đọc và viết).

Lời nói được xây dựng bằng các chữ (СЛОВА - words). Chữ được cấu thành từ âm tiết (CЛОГИ - syllables). Âm tiết được hình thành từ âm thanh hay tiếng (ЗВУК - sound). ФОНЕМЫ (Phonemes) là đơn vị nhỏ nhất của âm thanh. Trong TIẾNG NGA khái niệm Фоминская осведомленность (Phonemic Awareness) thể hiện sự hiểu biết về chữ nhận biết từ âm thanh, là một kĩ năng nói (пероральный - oral) và nghe (ушной - aural). Sáng kiến của ông Elkonin xoay quanh mỗi vấn đề này. Hết.

Thế giới người ta gọi phương pháp đánh vần này là "Elkonin box", có khi còn gọi là "Sound Box". Ngày nay, có cả một App trong điện thoại để sử dụng trong việc dạy cách đánh vần này.

Trên thế giới, có khoảng 15% trẻ em gặp khó khăn về đọc và đánh vần (hội chứng "dyslexia"). Phương pháp của Elkonin chủ yếu áp dụng nhằm giúp những trẻ em với hội chứng "dyslexia", nhưng cũng áp dụng cho trẻ em nước ngoài mới học tiếng Anh hay một ngoại ngữ (2-3). Có một số chứng cứ khoa học cho thấy khi can thiệp trên trẻ em gặp khó khăn về đọc viết, thì phương pháp Elkonin có hiệu quả giúp các em cải tiến đọc chữ. Có cả một luận án tiến sĩ báo cáo hiệu quả của Elkonin box ở trẻ em gặp khó khăn trong việc đọc (4). Nhưng ở học trò bình thường thì chưa có dữ liệu nào cho thấy phương pháp Elkonin có hiệu quả.

Tuy nhiên, điều quan trọng cần biết là phương pháp Elkonin chỉ là một trong nhiều phương pháp cho trẻ học đọc / đánh vần. Các phương pháp khác là bắt cặp, tách chữ và ví von. Có thể tóm tắt các phương pháp này thành 2 nhóm: nhóm "whole language" và nhóm "decoding". Nhóm whole language xem chữ là một hình tượng có ý nghĩa, nên học trò phải học nguyên chữ và ý nghĩa của nó, chứ không tách ra từng âm thanh. Phương pháp Elkonin có thể xem là thuộc nhóm decoding, có nghĩa là tách chữ thành âm thanh, mà ít quan tâm đến ý nghĩa. Xem ra cách tiếp cận whole language thích hợp cho trẻ em bình thường, còn cách tiếp cận decoding thích hợp cho trẻ em có khó khăn về đọc/viết.

Trong thực tế, phương pháp Elkonin rất hiếm được áp dụng ở các nước phương Tây. Lí do có lẽ do số trẻ em gặp khó khăn đọc/viết không nhiều, và ngay cả trong nhóm này thì bằng chứng về hiệu quả của phương pháp Elkonin không nhiều và thuyết phục bằng các phương pháp khác.

Ở Việt Nam, phương pháp dạy theo ô chữ (được người ta hào phóng ban cho tên gọi mỹ miều là 'công nghệ giáo dục') xuất phát điểm là đề tài nghiên cứu cấp Bộ do ông Hồ Ngọc Đại chủ trì. Đề tài này có mục tiêu giúp học sinh tiểu học các dân tộc thiểu số mà ô Đại đã sao chép công trình của thầy mình - ô Elkonin.

Cho qua chuyện thời đại Internet chưa thịnh hành, không ai phát hiện ra sự ĐẠO VĂN kia đi thì trong khoa học, kết quả nghiên cứu trên quần thể nào thì chỉ có thể áp dụng cho quần thể đó. Ông ấy đã sao chép nghiên cứu trên người GẶP KHÓ KHĂN VỀ ĐỌC VIẾT HAY NGƯỜI THIỂU SỐ thì kết quả chỉ áp dụng cho họ, chứ khó áp dụng cho ngoài dân tộc thiểu số.

Vì vậy, cách dạy theo ô chữ của Elkonin ở Việt Nam chỉ nên áp dụng cho học trò dân tộc thiểu số. Thế nhưng trong thực tế, phương pháp này được triển khai đại trà cho hàng triệu học sinh, và đó là điều phản khoa học.

TỒI TỆ HƠN, khi chưa có chứng cứ về hiệu quả từ các thử nghiệm khoa học mà đã áp dụng cho hàng triệu trẻ em, bất chấp pháp luật, mua chuộc truyền thông, lãng phí ngân sách cho những nhóm lợi ích giáo dục thì cần phải truy tố trước pháp luật tất cả những kẻ liên quan.

fb Nguyen Van Manh

****

Một bài viết khá đầy đủ về tiếng việt lớp 1 GDCN của GS Hồ Ngọc Đại.
Tuy nhiên mình nghĩ còn sót vài điểm :

1/ ông nói các cháu học như chơi, học mà không biết mình học : tồ lô, các cháu đang học thí bà nỗi luôn và về nhà vẫn phải viết bài vì không viết kịp, cô trò đều như đánh trận.

2/ ông bảo đã học không thể tái mù, đọc thông viết thạo, viết đúng chính tả .. Là báo cáo láo, không tin quý vị cứ đi thanh tra 1 vòng xem các cháu dân tộc, nơi ông đã dạy chúng viết ntn .. 😅. Ai đã thẩm tra và bảo tụi trẻ đọc thông viết thạo vậy ?

3/ nghi án giáo sư đạo nghiên cứu ( tiếng dân gian gọi là ăn cắp ) của 1 giáo sư nga dành cho trẻ em bị bệnh về phát âm ( TRẺ CHẬM HIỂU).. Chả nhẽ ông nói 800.000 triệu đứa trẻ này đều là trẻ bị bệnh mà đè ra nhét thuốc vào mồm chúng.

Nếu đúng thông tin này thì phải xem xét tư cách giáo sư của ông rồi đấy ạ. Hoặc nếu ttin không đúng thì ông có thể khởi tố anh ta vì hạ nhục ông , ông nhé.

fb Lê Cheryl


Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018

Người mẹ Trung Quốc “bị sốc” với nữ sinh Mỹ ở nhà mình

Con gái của một người mẹ Trung Quốc đi học ở trường có chương trình trao đổi học sinh với một trường trung học cơ sở ở Hoa Kỳ, vì vậy có một nữ sinh người Mỹ đã đến sống ở nhà của bà. Trong những ngày tiếp xúc, cô bé này đã gây ấn tượng sâu sắc với bà. Bà cho biết:

Lần bất ngờ đầu tiên

Lần đầu tiên gặp, cô bé cao hơn con gái tôi một cái đầu, da trắng bóc, dáng người cao gầy, cô bé nở nụ cười chân thành vô cùng lôi cuốn. Bữa sáng đầu tiên, tôi chuẩn bị bánh bao và hoành thánh Dương Châu, các cháu đều ăn rất vui vẻ, cô bé người Mỹ cũng dùng đũa, nói là muốn ‘nhập gia tùy tục’.

Khi sắp ăn xong, cô bé nói với tôi: “Đây là bữa sáng ngon nhất mà cháu từng ăn, vô cùng cảm ơn cô!” Cô bé này rất giỏi khen ngợi người khác, tôi hoàn toàn bất ngờ. Tôi nấu cho con gái ăn mười mấy năm cũng chưa từng được nghe con gái khen. Cảm giác khi được cô bé này khen ngợi thật sự rất tuyệt, khoảng cách giữa chúng tôi lập tức gần hơn không ít.

Lần bất ngờ thứ hai

Vào bữa tối, tôi nấu những món như trứng chiên cà chua, sườn xào chua ngọt mà mình giỏi nhất, chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện rất vui. Ăn xong, hai cháu đang nói chuyện, tôi bắt đầu dọn dẹp chén đũa, cô bé người Mỹ lập tức đứng dậy nói với tôi: “Cháu có thể giúp cô không ạ?”

Đây là lần thứ hai tôi bất ngờ, nhìn thấy sự chân thành của cô bé này, tôi vội nói: “Không cần đâu, hai đứa cứ nói chuyện đi”. Con gái tôi thấy mẹ bận rộn mười mấy năm quen rồi, còn cô bé này biết suy nghĩ cho người khác, lập tức phản ứng theo bản năng như một thói quen.

Lần bất ngờ thứ ba

Ngày hôm sau, cả nhà đã khá thân với nhau rồi. Tôi thấy hộ chiếu của cô bé đã rất cũ nên tò mò hỏi: “Cháu từng đi bao nhiêu nước rồi?”. Câu trả lời của cô bé khiến tôi bất ngờ lần thứ ba: “Đây là quyển hộ chiếu thứ 3 của cháu, cháu đã đi khoảng 30 nước rồi.”

Nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của tôi, cô bé giải thích: “Thường thì vào kỳ nghỉ, trường chúng cháu sẽ tổ chức cho học sinh vừa đi du lịch vừa học. Đây là lần đầu cháu đến Trung Quốc, chủ yếu là đi Thượng Hải, Nam Kinh, Bắc Kinh và Tây An”. 4 thành phố này được phụ huynh và giáo viên lựa chọn vì đại diện cho quá khứ và hiện tại của Trung Quốc. Tôi âm thầm bội phục, đồng thời hỏi cô bé: “Các cháu đi khắp thế giới như vậy, còn việc học thì sao?” Phải biết rằng con của chúng tôi dù vào kỳ nghỉ cũng phải chạy khắp các lớp học thêm.

Cô bé nhìn con gái tôi, tỏ ra rất ngưỡng mộ nói: “Bình thường việc học của chúng cháu rất nặng, mỗi ngày về nhà phải làm bài tập suốt 5 tiếng”. “5 tiếng” này khiến con gái tôi bị sốc. Tôi bắt đầu hiểu được gia cảnh của cô bé: Bố làm ở công ty riêng, mẹ ở nhà nội trợ.

Nhưng cháu nhấn mạnh rằng mẹ mình rất vất vả, phải đảm đương mọi việc thường ngày trong nhà cùng với việc chăm sóc bãi cỏ, bảo dưỡng hồ bơi, máy bay trực thăng… ; anh trai cô bé rửa chén và giúp mẹ làm vệ sinh; còn cháu thì chịu trách nhiệm chăm sóc cho hai chú chó và ba chú mèo trong nhà. Cả nhà mỗi người có một nhiệm vụ riêng rất rõ ràng.
Còn gia đình tôi thì: bố, mẹ phải đi làm, mẹ còn phải lo sinh hoạt cho cả nhà, các con thì không quan tâm đến việc gì khác ngoài học tập. Rõ ràng là có sự khác biệt rất lớn về nghĩa vụ và trách nhiệm trong gia đình.

Lần bất ngờ thứ tư

Đây là bữa cơm cuối cùng chúng tôi ăn cùng nhau. Cô bé người Mỹ sắp phải rời khỏi Nam Kinh rồi, để cho cô bé thưởng thức những món ăn ngon nhất của Trung Quốc, chúng tôi đưa cô bé đến nhà hàng sang trọng nhất Nam Kinh có tên là Sư Tử Kiều và gọi món “gà hầm” xếp hàng đầu cả nước.

Sau khi cô bé biết món này làm từ vi cá thì vô cùng kiên quyết từ chối: “Cháu không thể chấp nhận được món ăn này, động vật cần được bảo vệ”. Sau đó không bàn cãi thêm gì nữa, tôi đổ mồ hôi, đột nhiên cảm thấy nể phục.
Lần bất ngờ thứ năm

Sau bữa cơm, các cháu hẹn nhau đi chơi ở khu vui chơi gần đó, ngoài con gái tôi và cô bé người Mỹ, chúng tôi còn mời thêm 2 người bạn thân của con gái tôi. Chơi xong, các cháu không ngừng nói với tôi: “Mẹ ơi, người Mỹ quá giỏi luôn! Vào đến khu trò chơi, hai đứa bạn của con đi chơi ngay, cái gì vui thì chơi cái đó. Còn bạn người Mỹ thì kéo con vừa đi vừa quan sát trò nào có lợi nhất, đi một vòng rồi mới chọn mục tiêu, bạn ấy thắng rất nhiều đồng xu, sau khi chia cho chúng con rồi mới đi tìm trò mà mình thích”.

Lần này tôi không chỉ bất ngờ, mà còn chấn động, một cô bé còn nhỏ như vậy đã biết làm thế nào để có được lợi ích lớn nhất, lúc nào cũng suy nghĩ rất kỹ lưỡng, quả thật là quá “đáng sợ”. Con gái tôi nói một câu khiến tôi cứ suy nghĩ mãi: “Mẹ ơi, cứ thế này thì sau này chúng ta chỉ có thể làm công cho họ thôi ạ….”

Suy ngẫm

Chúng ta đang nuôi dạy con thế nào vậy? Quá mức yêu chiều, quá mức bao bọc, liên tục can dự, dẫn đến việc con của chúng ta vô dụng, vô tình. Giáo dục theo kiểu máy photocopy đã làm mất đi tinh thần, hạn chế sự sáng tạo của các cháu. Tự do là bản tính của trẻ nhỏ, tự nhiên là thiên tính của các cháu, kiềm hãm bản tính và thiên tính nghĩa là kiềm hãm sức sống và động lực trưởng thành của trẻ.
Vậy nền giáo dục như thế nào mới thật sự có thể bồi dưỡng được nhân tài có sức sáng tạo đây?

Ngọc Trúc


Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018

SUY NGẪM VỀ THỜI CUỘC

Cái sự lồng lộn ở Hà Giang suốt mấy hôm nay không chỉ là chuyện sửa điểm bài thi tốt nghiệp của cả trăm thí sinh mà còn chuyện lớn hơn là bố trí dòng họ vào làm quan đầu tỉnh... Nó còn là chuyện cô gái thi đỗ thủ khoa ĐHSP mà không được đi dạy phải về nhà chăn lợn trong khi đám con cái quan chức dù học dốt vẫn đi vào các đại học danh giá như ĐH AN...

Đây là một cái tát vào mặt chế độ và làm triệt tiêu niềm tin của nhân dân... Xét về mặt này thì tội của anh Lương và những người đang nắm quyền ở Hà Giang rất lớn. Không có Việt tân hay bất cứ thế lực thù địch nào có đủ bản lĩnh gây ra sự phá hoai đến thế...

Chưa kể là kế hoạch thi 3 trong 1 của Bộ GD coi như là phá sản vì không chỉ Hà Giang mà còn Sơn La, Lạng Sơn cũng có nghi vấn về sự trung thực của kỳ thi. Có thể nào rà soát trên quy mô toàn quốc được không ?.. Câu trả lời có lẽ là...không thể hoặc nếu có làm đươc thì liệu có ai còn tin vào kết quả rà soát đó ?

Tình hình rất ư là tình hình...

Nhớ anh Trịnh từng có bài hát "Tiến thối lưỡng nan.."

VŨ A KA
22/7/2018

Model Mai Phuong Le
Photo Dung Tran Van
Nhiếp ảnh và Mẫu Saigon


Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

NGƯỜI TRẺ

Trích đoạn bài viết của nhà văn Nguyễn Bich Lan..

"... Người trẻ trên dưới 18 tuổi ở nước ta đâu phải như người trẻ ở Hongkong dám xuống đường, kêu gọi bãi khóa đòi chính quyền tổ chức bầu cử phổ thông đầu phiếu, phản đối chính sách thân Tàu!.

Người trên dưới 18 tuổi ở nước ta không như người trẻ ở Mỹ dám đứng trước tòa Bạch Ốc đọc diễn văn như một người đối thoại ngang bằng với Tổng thống đòi xem xét về luật sở hữu vũ khí!

Người trẻ trên dưới 18 tuổi ở nước ta là những đứa trẻ được nhồi ý nghĩ vào đầu từ bên ngoài qua những bài văn mẫu, qua cách giảng dạy nói không với phản biện và ý kiến trái chiều, nhất nhất tuân theo sách giáo khoa không căn vặn.

Người trẻ trên dưới 18 tuổi của chúng ta được cha mẹ, thầy cô dạy phải ngoan ngoãn nghe lời bề trên, mặc kệ những gì diễn ra xung quanh miễn sao mình yên ổn.

Người trẻ của chúng ta được ấn vào những cái khuôn đúc sẵn, thi trường gì, làm nghề gì đã có bố mẹ quyết định thay, từ bé đã chứng kiến bố mẹ mình hoặc bố mẹ đứa khác điều khiển điểm thi như làm xiếc. Người trẻ trên dưới 18 tuổi của chúng ta hoặc là những đứa trẻ được xếp lên những chiếc ghế kê sẵn của quyền lực hoặc gạt xuống xung quanh chân ghế làm những kẻ vâng dạ to xác sau này...."

Lời bàn của Vũ :

Người lớn cũng có hay ho gì đâu...? Tôi cũng thấy xung quanh mình rất nhiều người lặng im với thời cuộc...Để cho lành ( an toàn.. )

Người lao động, người nông dân, người buôn gánh bán bưng thì vì miếng cơm manh áo, vất vả kiếm sống nên họ không biết hoặc nếu biết thì họ cũng cố mà chạy cho con vào làm chính quyền dù chỉ làm cấp thấp nhất là trật tự dân phòng

Người có học, có hiểu biết thì ráng mà chạy một việc làm dù lương thấp như giáo viên, bảo mẫu hay hộ lý ở một bệnh viện.. Người ở cấp cao hơn thì ráng mà giữ cái ghế... Biết mà vẫn im lặng.. Đó là phương châm sống của đời này

Sự thành công của thể chế và của nền giáo duc nói chung là đào tạo nên một thế hệ và một xã hội... cực kỳ ổn định...

TRẦN PHONG VŨ


ảnh about jini


Thứ Năm, 5 tháng 7, 2018

Ở NHẬT

Chụp ảnh với các thiếu nữ Nhật mặc áo Kimono là phải xin phép trước. Vì thế nên đây là tấm ảnh chụp một ngôi chùa nổi tiếng ở Kyoto. Kim Các Tự ( gọi nôm na là Chùa Lầu Vàng ). Vô tình mà chụp được 2 cô đi viếng chùa..

Ở những điểm du lịch thế này, bạn có thể thấy rất nhiều cô mặc Kimono nhưng coi chừng...toàn là khách trung quốc không đấy. Họ thuê áo mặc để chụp ảnh lưu niệm. Giới trẻ ở Nhật ít ai diện áo ấy ra đường trừ những ngày lễ hội. Có lẽ du khách trung quốc ở Nhật cũng thuộc loại giàu có nên họ không có vẻ xô bồ và lỗ mảng như ở Việt Nam.

Các cửa hàng ở Nhật cũng chỉ có chữ Nhật, chỗ nào công cộng thì mới thấy có biển hướng dẫn hoặc cảnh báo in tiếng Anh

Trông người rồi ngẫm đến ta, ở VN người kinh doanh thì chạy theo đồng tiền đã đành, còn lại là một sự quản lý lỏng lẻo và tùy tiện nên bây giờ nhìn đâu cũng thấy người tàu và tiếng tàu

TRẦN VŨ
3/7/2018


Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

BÀI HỌC...NGÀN VÀNG

 (Chuyện cổ tích giữa đời thường-Phạm Xen)

Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc nọ có một đức vua trên đường vi hành tình cờ đã nghe được từ một ông lão rao bán rằng:
"Có một bài học đáng giá nghìn vàng”, ai bỏ ra một ngàn lượng vàng thì ông ta sẽ bán cho cái đạo lý đó…

Nhiều người nghe thấy lạ thì tò mò đi theo dò hỏi, tuy nhiên gạn hỏi thế nào ông lão cũng chỉ nói:
-Ai trả đủ một ngàn lượng vàng thì kẻ đó mới được biết bí mật của “bài học”.

Bởi vậy nhiều người cho là lão bị điên vì họ nghĩ chẳng có bài học nào đắt đến như vậy.
Ngày ngày ông lão cần mẫn đi như một người bán rong và rồi tiếng rao của lão cũng đến tai nhà vua.
Vua ngạc nhiên vội cho cận thần theo dõi và được mật báo rằng ông lão có hành tung như một vị hiền triết – cốt cách khoan thai, đời sống chuẩn mực, đàng hoàng, lời ăn tiếng nói không thừa một chữ, biểu hiện của người siêu phàm, thoát tục…
Nhà vua cả mừng bèn giả dạng thường dân đến gặp và hỏi ông lão rằng bài học gì mà lão rao bán đến một nghìn lượng vàng?
Ông lão nói:
-Đây là bài học mà có thể làm cho người ta thoát khỏi những đau khổ của cuộc đời, vượt qua khỏi những lầm lỗi và có thể đạt tới tột đỉnh vinh
quang…
Nghe xong, nhà vua vẫn còn bán tín bán nghi nên bỏ về, nhưng lòng cứ ray rứt bởi sức hấp dẫn của ý nghĩa bí ẩn của bài học đáng giá ngàn vàng ấy.
Rồi nhà vua quyết định mở ngân khố lấy ra một nghìn lượng vàng rồi hạ chỉ mời ông lão vào hoàng cung.
Ông lão cả mừng vì nhận ra đức vua chính là người hôm trước đã gặp và hỏi lão về bí mật của bài học đáng già ngàn vàng.
Vua nói:
-Ta chấp nhận hoặc bị lừa mất một nghìn lượng vàng hoặc thật sự sẽ được một bài học vô giá.
Nói đoạn, nhà vua truyền cho quan Thủ ngân chất đủ một ngàn lượng vàng trước mặt ông lão.
Nhân đủ số vàng, ông lão cung kính dâng lên đức vua một vuông lụa viết vỏn vẹn 10 chữ:
"Phàm làm việc gì, suy nghĩ đến hậu quả của nó”.
Đọc xong 10 chữ ấy, đức vua có cảm giác như mình đã bị lừa, nhưng lời vua nặng tựa Thái Sơn, nên không kịp rút lại, đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”.
Còn ông lão thì lặng lẽ chất vàng vào túi vải, cung kính vái tạ vua rồi rời khỏi kinh thành.
Từ đó nhà vua cứ bị ám ảnh bởi 10 chữ:
"Phàm làm việc gì phải suy nghĩ đến hậu quả”
và nếu nhà vua chỉ mua câu nói này với một lượng vàng thì chắc hẳn Người đã quên bài học này từ lâu. Nhưng đằng này, mỗi chữ trị giá tới 100 lượng vàng. Nghĩ vậy, đức vua vừa tức giận, vừa tiếc công quỹ và câu nói nặng ngàn vàng đó đã nhập vào tâm nhà vua tự bao giờ để rồi mỗi khi nhà vua làm việc gì đều suy nghĩ đến hậu quả của nó.
Tới khi đức vua mua “bài học ngàn vàng” thì cả triều đình nhận ra nhà vua thay đổi từng ngày.
Đức vua trầm tĩnh hơn, khôn ngoan hơn, công tư phân minh, phân định mọi việc sáng suốt, ngồi trên ngai vàng trong hoàng cung mà đoán định tình hình ở biên cương như thần…
Đất nước từ đó bắt đầu cường thịnh.
Thần dân thì mừng vui vì đời sống được an lành, thịnh vượng.
Nhưng chính nhà vua lại không nhận ra điều đó, ông chỉ bị ám ảnh bởi bài học ngàn vàng và Người luôn tự nhủ:
"Phàm làm việc gì cũng phải suy nghĩ đến hậu quả của nó!"

Nhờ vậy mà nhân cách nhà vua được tu chỉnh, đức vua không còn là một vì Vương tầm thường kế vị ngai vàng, thích hưởng thụ như ngày xưa mà giờ đây làm việc gì Người cũng suy nghĩ cho dân, cho nước.


Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

CHUYỆN KHEN THƯỞNG HỌC SINH CUỐI NĂM

Khen thưởng để động viên khuyến khích học sinh là đúng.

Bộ Giáo dục đã quy định : những học sinh giỏi toàn diện ở tất cả các môn học và có phẩm chất, năng lưc. tốt (đạo đức tốt) thì khen thưởng hoc sinh xuất sắc. Đây cũng là một cách để hạn chế tình trạng khen thưởng tràn lan ở bậc tiểu học.

Nhưng tôi thấy ở rất nhiều trường, nhiều lớp gần như có những lớp 100% học sinh đều đươc khen thưởng cuối năm. ???

Tôi vừa tiếp một giáo viên, khi tôi hỏi vì sao đề xuất khen thưởng học sinh về thành tích vượt trội mà không có ghi chú rõ là vượt trội về cái gì ? (lý do khen) Giáo viên trả lời hết sức ngây ngô là định chỉ khen để động viên học sinh mà không cần ghi vào học bạ nên không ghi lý do... ?? Vậy là khen ảo ư ? GV nói thêm : vì thấy tội nghiệp học sinh, nó đóng tiền đầy đủ mà... Đến đây thì tôi hãi hùng... Tôi chưa cần hỏi là đóng tiền gì ? Đóng cho ai ? Chỉ thấy ngậm ngùi là nhận thức của giáo viên quả là rất kém dẫn đến việc chuyện khen thưởng như là trò chơi ảo trên game show.

Cái đinh đóng móng ngựa sút thì con ngựa té, viên tướng ngã và trận đánh kể như thua ( nghệ thuật nâng quan điểm) ... Ông nào từng hô hào giáo dục như trận đánh ( cũng nâng quan điểm ) Ông ... kể như thua rồi nhé... Ông ơi

TRẦN PHONG VŨ
Saigon 22/5/2017




Ảnh Hè rồi tranh thủ đi phượt thôi...




Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

CÂY ROI MÂY GIỮ NGHIÊM LUẬT Ở SINGAPORE.

Ở Singapore, luật lệ luôn được giữ vững một cách nghiêm khắc tuyệt đối, vì thế đôi khi gây tranh cãi trên thế giới. Hình thức phạt roi có từ thời thuộc địa Anh ở Singapore và người thụ án bị đánh bằng roi mây vào mông trần. Các vết thương sẽ để lại sẹo vĩnh viễn. Những người từng bị đánh roi kể lại rằng họ bị đau thấu xương. Có người từng bị đánh một roi vào mông mà phải nằm nghiêng cả tháng sau đó!. Đây không phải lần đầu tiên người nước ngoài bị đánh đòn ở Singapore và cũng không phải lần đầu tiên vụ việc kiểu này gây tranh cãi. Năm 2010, công dân Thụy Sĩ Oliver Fricker đã bị phạt 7 tháng tù giam và ba roi sau khi đột nhập vào ga bảo dưỡng tàu điện và xịt sơn lên toa tàu.
Nhưng vụ đầu tiên và đình đám nhất có lẽ là vụ cậu thiếu niên người Mỹ Michael Fay bị kết tội phá hoại xe hơi và tài sản công cộng hồi năm 1994. Fay bị tuyên phạt tới sáu roi. Tổng thống Mỹ Bill Clinton khi ấy đã nỗ lực tác động để Fay không bị đánh. Chính quyền Singapore “nể tình” giảm xuống bốn roi nhưng vẫn nhất quyết thi hành bản án.
Singapore cũng phạt roi chính công dân của mình. Binh sĩ 20 tuổi Dave Teo Ming hồi năm 2008 đã bị đánh 18 roi vì ăn cắp súng trong khi đang làm nhiệm vụ. Theo Sydney Morning Herald, Malaysia và Brunei cũng áp dụng hình thức phạt roi nhưng dành cho các tội khác.
Theo Reuters, người nước ngoài ở lại Singapore quá hạn thị thực cũng là tội có thể bị phạt bằng đòn roi. Các tội hình sự khác như bắt cóc, cướp giật, lạm dụng ma túy và ngược đãi tình dục cũng có thể bị phạt theo cách này.

Theo Có thể bạn chưa biết ( fb page)




Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

NHỮNG MẪU CHUYỆN VỀ GIÁO DỤC HIỆN THỰC XHCN


"Vạch áo cho người xem lưng" vốn là một câu tục ngữ có nguồn gốc đã lâu, có lẽ từ thời văn hóa phong kiến VN chịu ảnh hưởng của Nho học kiểu Khổng Tử. Nó có ý nhắc người ta nên tìm cách che giấu khuyết điểm trước bàng quan thiên hạ. Tiếc thay tôi lại là nhà giáo thời "hiện thực xã hội chủ nghĩa" nên kể lại vài mẫu chuyện nghe lóm trong lúc vô công rỗi nghề hy vọng "đàn gảy tai trâu" biết đâu được thời nay trâu bò cũng có khiếu âm nhạc chăng ? ( Có luận án tiến sĩ về gia cầm nào đó đã thừa nhận rồi )
Chuyện được kể từ một cô giáo từng là học trò của tôi về quá trình nuôi dạy con của cô
CHUYỆN THỨ NHẤT : MẪU GIÁO CŨNG CẦN CÓ THÀNH TÍCH
Cô kể : Khi cháu còn học Mẫu giáo, có một lần cô đến trường xin phép cho cháu nghỉ 3 ngày để về quê thăm Ông bà, sẵn đó cô hỏi thăm về việc học của con. Cô giáo mẫu giáo đem ra khoe với cô những bức tranh do cháu vẽ và tô mầu. Tấm nào cũng đẹp, cũng sáng lạn chứng tỏ là cháu có năng khiếu hội họa từ tấm bé. Dĩ nhiên là cô thích quá nên xin lại hết những tấm tranh làm kỷ niệm. Ở quê chồng, cô hí hửng đem mấy tấm tranh đó ra khoe và thật bất ngờ.... Trong đó có cả một tấm tranh xấu xí lem luốc chả ra hình thù gì cả. Cô hỏi cháu có phải tấm này con vẽ không hay là của bạn đấy ?
Và.... thầy biết không ? Cháu thút thít khóc bảo tấm ấy là cháu vẽ còn tất cả những tấm còn lại là các bạn khác và cô giáo vẽ dùm....
Không lạ là lên Tiểu học cháu vẽ thành công một con cá có hình số 8
Mẫu giáo cũng cần có thành tích thầy ạ.... Với lại lúc đó chưa có mầm non tư thục quốc tế như hiện nay ... mà nếu có đã chắc gì họ không... thành tích !!!
CHUYỆN THỨ HAI : VĂN HỌC CŨNG PHẢI CÓ ĐỊNH HƯỚNG
Năm cháu học lớp 7, em mua cho cháu một chiếc xe đạp, thằng bé thích lắm. Nó khoe với mọi người đó là món quà của bố mẹ cho mà nó thích nhất...Một tháng sau, cô giáo chủ nhiệm của cháu vốn là một cô giáo dạy văn mời em lên để động viên cháu tham gia đội tuyển văn của trường thi cấp Quận và để chứng minh là cháu rất có khiếu về Văn, cô giáo đưa ra một bài tập làm văn cháu làm được chấm 9 điểm. Em hồi hộp quá nhất là khi đọc lướt qua đề bài : " Em hãy tả lại món quà của ba mẹ tặng cho em mà em thích nhất và nói cảm nghĩ của em..."
Trời ơi em đọc bài văn của cháu mà mồ hôi mẹ mồ hôi con thiếu điều bay hết son phấn. Bài viết rất hay nhưng món quà mà cháu tả là cái áo dài màu trắng truyền thống của nữ sinh VN... Trời ơi nghĩ sao mà ba mẹ tặng áo dài cho con trai và càng đọc em càng rụng rời khi phải chứng kiến con trai mình bị biến thái tâm lý trở nên một cô nữ sinh dịu dàng đằm thắm, thùy mị đoan trang.... nè trời
Tỉnh giấc mơ em vội vàng nại cớ thằng bé đang có bệnh cần điều trị thời gian dài để xin rút ra khỏi đội tuyển văn của trường. Em làm thế có phải là làm thui chột một nhân tài văn học tương lai không thầy ?
Tôi trả lời : Không em làm đúng. Đó là văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa
CHUYỆN THỨ BA : SAI CŨNG PHẢI CÓ Ý NGHĨA GIÁO DỤC
Cũng năm học ấy, gần cuối năm em lại được cô giáo báo cáo về thành tích học tập của cháu. Nói chung là cái gì cũng tốt kể cả môn văn vì cái tội cẩu thả nên hay sai chính tả. Để chứng minh cô giáo đưa ra bài tập làm văn cháu bị điểm 3 cho em xem.
Đó là bài tập làm văn với đề tài " Hãy kể lại một chuyến đi du lich, tham quan mà em thích nhất".. Quả đúng là cháu kể rất thật, rất hay nhưng tiếc là chuyện cháu kể là đi du lịch cùng gia đình và ở phần kết luận thay vì viết đúng là Ba mẹ... cháu viết thành Bà mẹ... thế là hỏng cả bài viết xơi con 3 kể cũng đáng...
Em ngỏ ý với cô là có bài văn nào hay nhất cho em mượn để về xem và rèn thêm con về môn văn. Cô giáo cảm thấy lời khuyên của mình được phụ huynh đồng thuận nên không ngại ngần gì chọn đưa cho em một bài văn 9 điểm của một em học sinh khác. Đây là bài hay nhất đó chị xem rồi vài hôm nữa trả cho em nhé
Bài văn đó em bé viết cũng rất hay kể lại chuyến đến thăm nhà truyền thống và được nghe kể những mẫu chuyện đời hoạt động cách mạng của ...tiền bối.
Không ngờ con trai em khi xem bài văn đó nó lại chỉ cho em xem là bạn cũng bị sai chính tả.và cô cũng có đánh dấu sai ct đó. Thay vì là "bát cơm chan máu" thì bạn ấy viết là "bát cơm chan nước mắm.." mà cô giáo chỉ trừ có 1 điểm
Em chỉ còn cách an ủi cháu là cái sai ấy được giảm nhẹ đi vì câu chuyện kể có ý nghĩa giáo dục hơn con ạ....
Giờ cháu đã tốt nghiệp đại học nhưng ngành khác không phải là giáo dục và đang làm việc ở nước ngoài thầy ạ !!
TRẦN PHONG VŨ
24/10/2016
Ảnh chôm bên nhà Hải Liên


Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

Suy Ngẫm !


Cô giáo làm sai phép tính đơn giản, ai cũng cười chê nhưng bài học sau đó khiến mọi người phải cúi đầu nể phục…
Là một giáo viên, việc viết sai một phép tính trong bảng cửu chương là điều thật đáng chê cười. Thế nhưng khi lắng nghe ý nghĩa thật sự đằng sau đó, ai cũng cảm thấy bất ngờ.
Một hôm, cô giáo viết lên bảng :
9 x 1 = 7
9 x 2 = 18
9 x 3 = 27
9 x 4 = 36
9 x 5 = 45
9 x 6 = 54
9 x 7 = 63
9 x 8 = 72
9 x 9 = 81
9 x 10 = 90
Khi viết xong, cô nhìn xuống đám học trò, tất cả đều đang cười cô vì công thức đầu tiên viết sai.
Cô ôn tồn nói :
"Cô đã cố ý viết sai hàng đầu tiên, vì cô muốn các em học một điều quan trọng hơn toán học: Đó là một thực tế phũ phàng của thế giới này.
Các em có thể thấy rằng tôi viết đúng 9 lần, nhưng chẳng có ai khen ngợi tôi về điều đó cả. Nhưng chỉ cần tôi viết sai một lần, tôi sẽ bị cười cợt chỉ trích. Đó là bài học của hôm nay.
Tôi muốn các em nhớ rằng thế giới có thể sẽ chẳng hề khen ngợi hay trân trọng dù các em đã làm đúng hàng triệu lần, nhưng sẽ sẵn sàng tấn công các em ngay khi các em làm sai dù chỉ một lần.
Nhưng đừng nản lòng, đừng thất vọng, đừng quá quan tâm tới những lời chỉ trích đó và tiếp tục làm những điều các em cho là đúng !
Và hãy nhớ khen tặng ai đó khi họ làm đúng, điều đó rất có ý nghĩa với họ đấy!"
Trong cuộc sống, không ai dám chắc chắn rằng bản thân mình sẽ không bao giờ mắc phải một sai lầm nào đó. Thế nhưng, mọi người lại thường có xu hướng cười chê hay chỉ trích sai lầm của người khác bởi có vẻ điều này dễ dàng hơn nhiều so với việc chúng ta cảm thông và thấu hiểu cho họ.
Henry C Clink từng nói : “ Trong khi một người còn do dự thử vì sợ thất bại, người khác lại đang bận mắc lỗi và trở nên thành công.” Vậy nên đừng sợ khi bản thân mắc sai lầm và bị người khác cười chê bởi đó là chướng ngại bạn cần vượt qua trên con đường chinh phục đỉnh cao. Và cũng đừng vội chỉ trích sai lầm của người khác bởi thay vì khiến họ gục ngã, chúng ta có thể khiến họ trở nên mạnh mẽ hơn nhờ sự đồng cảm và chia sẻ của chính mình.
Sưu tầm


Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

10 điều cha mẹ cần làm để có đứa con mạnh mẽ

Lúc trẻ mắc sai lầm hay thất bại, cha mẹ mà mắng phủ đầu sẽ chỉ tạo ra đứa trẻ thiếu tự tin.


Theo nhà tâm lý học Carl Pickhardt, tác giả của 15 cuốn sách dạy cách làm cha mẹ thì một đứa trẻ thiếu tự tin sẽ không dám thử những điều mới mẻ hay thách thức vì chúng sợ thất bại hoặc làm người khác thất vọng. Tâm lý này có thể kìm hãm khả năng cũng như sự thành công của chúng trong tương lai.
"Kẻ thù của sự tự ti là nỗi sợ và sự thiếu khuyến khích" ông nói. Vì thế, làm cha mẹ tức là bạn có nhiệm vụ phải khuyến khích và hỗ trợ con cái khi chúng muốn thử sức tìm cách giải quyết những việc khó khăn. Dưới đây là 10 bí quyết để nuôi dạy một đứa trẻ tự tin. 
1. Đánh giá cao nỗ lực dù trẻ thành công hay thất bại
Trong việc nuôi dạy một đứa trẻ, bạn hãy thấm nhuần quan điểm là hành trình quan trọng hơn đích đến. Vì vậy dù con bạn có thể ghi được bàn thắng cho đội bóng hay chẳng may sút ra ngoài, vẫn cứ vỗ tay cổ vũ con.
Trên chặng đường phấn đấu lâu dài, sự nỗ lực hết mình sẽ góp phần xây dựng lòng tự tin. Một đứa trẻ nỗ lực hết mình sẽ không có gì đáng xấu hổ khi chẳng may có lần nó thất bại
.
2. Cởi mở với những trải nghiệm mới
Cho con cái tiếp xúc và trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn sẽ giúp trẻ phát triển sự tự tin khi đối mặt với thế giới rộng lớn. Khi vượt qua được nỗi sợ và khó khăn, chúng sẽ có tự tin ngày càng lớn để vượt qua chông gai lớn hơn.
Thêm vào đó, bạn hãy khuyến khích con làm mọi điều chúng thấy hứng thú nhưng đừng gây quá nhiều áp lực. Harmony Shu, một thần đồng piano, từng chia sẻ rằng cô đã bắt đầu tập đàn từ khi còn là cô bé 3 tuổi. Sự chăm chỉ là một trong những nhân tố tạo nên sự thành công hiện tại. "Việc rèn luyện sẽ làm tăng lòng tin rằng trẻ có thể tiến bộ hơn", Pickhardt giải thích.
3. Hãy để trẻ tự giải quyết những vấn đề của bản thân
Nếu bạn thay con làm nhiều việc mà đáng lẽ ở tuổi của con đã có thể làm thì chúng sẽ không bao giờ phát triển được khả năng hay sự tự tin để tự mình giải quyết các vấn đề. Tốt hơn là hãy để con bạn nhận vài điểm không tốt thay vì toàn điểm tốt, miễn là chúng đang thực sự học được cách giải quyết sau sự cố mình gây ra.
4. Hãy để trẻ sống đúng với lứa tuổi của mình
Đừng kỳ vọng trẻ sẽ hành động được như người lớn. Pickhardt nói: "Cha mẹ luôn muốn con phải làm tốt được như mình, đó là kỳ vọng phi thực tế và sẽ không khuyến khích được chúng nỗ lực, làm giảm sự tự tin của trẻ"
5. Khuyến khích trẻ tò mò
Đôi khi những câu hỏi bất tận của trẻ sẽ làm cha mẹ mệt mỏi, nhưng hành động đó cần được khuyến khích. Nhà nghiên cứu Paul Harris của Đại học Harvard cho rằng những câu hỏi là một bài tập hữu ích cho sự phát triển của trẻ, bởi chứng tỏ chúng nhận ra "kiến thức là mênh mông, sự hiểu biết chỉ là hữu hạn".
Tờ Guardian cũng thống kê được, những trẻ sống trong các gia đình khuyến khích chúng đặt câu hỏi sẽ có kết quả học tập cao hơn bạn bè cùng lớp, bởi chúng đã học được cách thu thập thông tin từ cha mẹ và áp dụng điều đó khi nghe giáo viên giảng. Nói cách khác, chúng biết cách học tốt hơn và nhanh hơn.
6. Tránh tạo đường tắt hay ngoại lệ với con cái
Pickhardt cho biết việc được đối xử đặc biệt có thể dẫn đến sự thiếu tự tin. Vì thế không tạo đường tắt, không chiếu cố, hay ngoại lệ với con. Có một lần sẽ có lần hai. Bạn không biết được sự ưu ái này thực ra lại nguy hại nghiêm trọng đến sự tự tin của trẻ.
7. Không bao giờ chỉ trích thành quả của con
Sẽ không có gì kìm hãm trẻ nhiều hơn là việc chỉ trích những nỗ lực của chúng. Nếu con bạn sợ thất bại vì không muốn bạn tức giận hay thất vọng, chúng sẽ chẳng bao giờ dám thử những điều mới mẻ. "Thường thì những lời chỉ trích của cha mẹ làm giảm cách trẻ tự xác định giá trị của mình, cũng như động lực của chúng," Pickhardt chia sẻ.
8. Hãy coi những sai lầm là kinh nghiệm để học hỏi
"Học hỏi từ sai lầm tạo nên sự tự tin," Pickhardt nói. Nhưng điều này chỉ xảy ra khi những bậc cha mẹ coi sai lầm là một cơ hội để học hỏi và trưởng thành. Điều quan trọng là phải nhắc nhở con cái rằng mọi con đường đến với thành công đều không thiếu thất bại.
9. Dạy cho trẻ những gì bạn biết
Cha mẹ là anh hùng của con bạn - ít nhất là cho đến khi chúng đến tuổi thiếu niên. Hãy dùng sức mạnh đó để dạy trẻ những gì bạn biết. Nhìn thấy bố mẹ đã nỗ lực để thành công, trẻ cũng muốn noi gương làm điều tương tự.
10. Hãy quyền uy nhưng đừng quá lạm dụng hay nghiêm khắc
Khi cha mẹ quá nghiêm khắc hay đòi hỏi cũng làm giảm sự tự tin của trẻ. "Sự phụ thuộc vào việc bị nói phải làm điều này điều kia sẽ ngăn trẻ hành động táo bạo," Pickhardt cho biết.
Bảo Nhiên