Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 11 tháng 12, 2019
BÓNG ĐÁ VÀ CHÍNH TRỊ
Bỏ ra ngoài chuyện chính chị chính em gắn bóng đá với lòng yêu nước thì tôi trân trọng cả ông Đức, ông Park với tính cách là những người yêu bóng đá. Một môn thể thao thú vị và tuyệt vời. Nó có tác dụng gắn kết còn người lại với nhau dưới một màu cờ hay sắc áo.
Chính vì thế các chính chị gia thường hay tìm cách gắn bóng đá vào mục tiêu chính trị.
Có khi là định hướng : Nhiều người nói sự cuồng nhiệt với bóng đá thường xảy ra ở những đất nước nghèo khổ kém phát triển. Ok, điều đó rất đúng...Khi tôi còn nhỏ, đất nước chiến tranh, nghèo là chắc... Lũ nhỏ chúng tôi đâu có cine, hý trường, iPhone, iPad... Thì chỉ có lăn ra đồng, banh nhựa, hoặc bất cứ thứ gì tròn tròn đá được là vui. Hơn nửa thế kỷ qua, người nghèo có gì mà chơi... Cho nên người làm chính tri nào mà không lợi dụng bóng đá để tạo niềm vui cho người nghèo khổ, giúp họ quên đi những bất công, chèn ép trong đời. Trong thủ thuật này thì cộng sản là số một bởi vì bóng đá đâu phải là thú chơi dành riêng cho người giàu...
Trong lịch sử thế giới từng có chuyện vì thắng thua trong bóng đá mà phát động chiến tranh. Ai dám nói bóng đá chỉ là một môn thể thao lành mạnh đâu. Chuyện nhảy cầu, chém giết vì thua độ còn sờ sờ ra trước mắt xá gì ba cái đứa cởi truồng nhảy nhót hay phóng xe bạt mạng với danh nghĩa đi bão. Tôi tuy không tham gia nhưng rất nhiều lần chứng kiến, chụp ảnh quay phim ghi nhận lại. Riết rồi cũng thấy nhàm, thấy quen đến độ chẳng còn sức đâu mà buồn giận. Có lần ở Bảo Lộc thấy anh cảnh sát đứng chơ vơ giữa một rừng xe đi bão. Thậm chí có cả băng nhóm đứng quanh anh để chụp hình lưu niệm. Trời ạ, dám mà phản ứng...Lỡ có gì thì ai nuôi vợ con... Tôi lại thấy thương hại anh ta.
Bóng đá, ca hát, nghệ thuật đều phải có tự do mới có những sáng tạo, những tác phẩm để đời. Nếu bóng đá, ca hát chỉ lồng trong khuôn khổ, chỉ lĩnh đồng lương cố định thì ai đâu mà cố sức mà liều lĩnh. Bắc hàn và trung quốc vẫn dành cả đống huy chương nhờ vào chuyện khổ luyện và hy sinh sức người. Họ đã thành công tring việc biến các vận động viên thành những cỗ máy. Mà những cỗ máy đó đạo đức là sáng ngời luôn. Chỉ có hy sinh vì chính nghĩa.. Thậm chí ngay cả khi lĩnh huy chương, họ vẫn ôm khư khư ảnh của lãnh tụ và khóc tức tửi, ai oán khi nghĩ rằng nhờ có lãnh tụ mà họ mới có huy chương. Họ thật lòng đấy không giả tạo đâu. Đây chính là sự độc đáo của cộng sản mà thế giới phương tây đến bây giờ không hiểu được. Cũng như họ không tài nào hiểu được vì sao có những chiến binh iss liều chết ôm bom cảm tử chỉ vì lời hứa nếu chết họ sẽ được lên thiên đàng, được cưới một hơi cả chục con vợ đẹp.
Giữa hai thế giới, hai thể loại con người đó bạn sẽ chọn thể loại nào ?
Có người từng hỏi tôi ở phương tây họ có ăn mừng, nhảy nhót, nhậu nhẹt, đua xe và cởi truồng sa đọa như ở VN không ? Tôi nhớ là có hết chỉ là đua xe đi bão thì hình như không vì xứ người ta đâu có xe gắn máy như ở VN còn lái xe hơi phóng ra đường gây đại họa thì...tù rục xương... Do cơ chế và hoàn cảnh xã hội thôi..
Tôi không đi bão, không ra phố tham gia với mọi người, không cá độ...vvv nhưng dù ở nhà tôi vẫn thấy phấn khích. Tôi cũng la hét, nhảy tưng tưng mỗi khi cầu thủ VN đá tung lưới đội bạn... Đó chính là niềm vui, là sức mạnh của bộ môn bóng đá đem lại cho mỗi người chúng ta.
Tôi ủng hộ bóng đá và những hệ lụy mà nó mang đến. Như vậy không biết tôi có bị xếp vào hàng ngũ những người ba phải hay không ?
TRẦN PHONG VŨ
11/12/2019
Nhãn:
Chính trị,
Kinh nghiệm sống,
Thời sự,
Trần Phong Vũ
TRUYỆN KIỀU VÀ TIẾNG VIỆT
Cách đây ít lâu, một người bạn có nhắc với tôi câu nói của Phạm Quỳnh : Truyện Kiều còn thì Tiếng Việt ta còn...Cứ như đó là một chân lý sáng ngời vậy. Và tôi đoán là con bọ già ND Xuân cũng tin và viện dẫn điều này khi đả phá chữ quốc ngữ vậy...
Tiếng Việt có lịch sử từ mấy ngàn năm nay từ khi khai sinh ra dân tộc VN. Chính tiếng Việt đã giúp phân biệt người Việt trong cộng đồng đa dân tộc của thế giới. Nghe tiếng nói là người ta nhận ra bạn so với những người tàu, người hàn, người nhật, người thái.... Chính tiếng Việt và dân tộc Việt mới khai sinh ra mấy ông nhân tài cỡ Nguyễn Du, Phạm Quỳnh... và các tác phẩm để đời. Từ khi nào mà chúng ta bị mấy ông chính trị gia lừa phỉnh bằng những luân điệu như vậy.
Nguyễn Du là một đại thi hào, truyện Kiều của ông ấy gắn với văn hóa Việt Nam, thấm vào trong máu người Việt đến độ mẹ tôi một người phụ nữ ít học mà lúc trẻ vẫn ru con à ơi bằng mấy câu thơ Kiều. Nhưng không thể gán ghép một cách vớ vẫn là mất Kiều là mất dân tộc được. Đó là chính trị...
Cũng giống như chuyện mấy anh cổ động viên bóng đá vào sân bóng mà còn ôm theo ảnh ông Hồ, ông Giáp vậy... Đó là thứ niềm tin ngu xuẩn. Đá banh, thắng hay thua đều do trình độ, kỹ thuật tay nghề của cầu thủ và huấn luyện viên..Xa hơn nửa là điều kiện sân bãi, thời tiết và ức chế tâm lý trước sự cổ động của khán giả. Làm gì có ông nào phò hộ ông nào ??
Tất cả chỉ là chuyện chính trị, tuyên truyền để lôi kéo quần chúng vì mục đích chính trị
Bên cạnh tình cảm yêu thích bóng đá, yêu thích văn chương, hội họa thi ca thật sự thì mọi sự cổ vũ, ngợi ca và phê phán đều có liên quan đến chính trị và tuyên truyền
Bài viết này cũng không nằm trong ngoại lệ..
Bạn có tin không ?
TRẦN PHONG VŨ
11/12/2019
Nhãn:
Chính trị,
Thời sự,
Trần Phong Vũ,
Văn hóa Nghệ thuật,
Văn học
Thứ Tư, 6 tháng 3, 2019
THƯ NGỎ CỦA NHÀ BÁO TRẦN QUANG VŨ
Xin các vị nhìn rộng, nhìn trước.
Tưởng, một mình phản đối việc xây chùa quá nhiều,chiếm đất quá lớn. Nhưng, nay nhiều báo chính thống như Giáo dục, Saigontime..., nhiều ĐBQH lên tiếng về câu chuyện này. Chắc chắn, chuyện không dừng ở đây.
Xin có mấy ý kiến có tính chất nguyên tắc, pháp lý gửi đến các cơ quan Đảng và CQ nhà nước có thẩm quyền.
1.Xin gửi đến BCT, BBT, Ban CHTW và Ban Tuyên giáo TW.
Đảng CSVN xây dựng trên nguyên lý CN M-LN ( Chủ nghĩa Mác - Lê Nin) và tư tưởng HCM. Trong đó, phép biện chứng duy vật là rất quan trọng. Đ coi ĐV duy tâm, mê tín là không đủ chất lượng, Đ giáo dục thanh niên vào Đ có học về duy vật biện chứng...Trong khi đó, một số ĐV có chức,có quyền tạo cơ hội xây dựng chùa chiền( thần quyền) cực lớn. Đây, có phải việc đi ngược duy vật biện chứng không. Điều này có phải Đ đi theo con đường vô thần nhưng tạo điều kiện cho dân đi con đường hữu thần. Điều này có ảnh hưởng đến uy tín của Đ không?
2. Cũng xin gửi đến các cơ quan trên và Chủ tịch nước.
Đ và NN CHXHCNVN tôn trọng tự do tín ngưỡng, không ngăn cản nhưng cũng không vận động công dân tham gia vào các tổ chức tôn giáo đúng pháp luật, đồng thời tôn trọng sự bình đẳng của các tôn giáo. Nước ta có nhiều tôn giáo được công nhận tính hợp pháp: Phật giáo,Thiên chúa gíao, đạo Hòa hảo, đạo Tin lành, đạo Cao đài... Trong khi chúng ta có mối quan hệ ngoại giao với Tòa thánh Vatican là một thực thể, nếu họ đề nghị Nhà nước cho họ được sử dụng hàng nghìn héc ta đất để xây dựng cơ sở thờ phụng, và họ vận ra nguyên tắc bình đẳng với họ như đối với Phật giáo, chúng ta sẽ giải quyết như thế nào.
3. Xin gửi đến Quốc hội.
a. Theo Luật Đất dai, việc sử dụng đất phải tuân theo quy hoạch và kế hoạch. Việc cấp nơi thì hàng trăm,nơi hàng nghìn, nơi hàng chục nghìn ha để xây chùa thì nằm trong quy hoạch và kế hoạch nào của quốc gia.
b. Nước ta có gần trăm triệu dân,chỉ có hơn 300 nghìn km vuông, thuộc quốc gia ít đất bình quân nhân khẩu. Việc phân bố nguồn lực quốc gia cho tôn giáo như đã dẫn có phù hợp không?
c. Theo quy định Luật Dân sự về sở hữu, các cơ sở tôn giáo thuộc về sở hữu cộng đồng. Các chùa với diện tích cực lớn như đã nêu thuộc sở hữu cộng đồng nào.
d. Theo quy định của Luật Đất đai, giao đất xây dựng chùa chiền là giao lâu dài và không thu tiền. Vậy, các chùa chiền mới xây diện tích cực lớn áp dụng chế định nào của luật.
e. Gần đây có thông tin, chùa thuộc sở hữu doanh nghiệp, nếu đúng như vậy thì xung đột giao đất lâu dài xây chùa và doanh nghiệp phải trả tiền thuê đất có thời hạn thì giải quyết như thế nào. Và đặc biệt, điều này có vi phạm nguyên tắc bình đẳng trong Luật DN không?
4. Xin gửi đến Chính phủ. Tất cả các hoạt động có nguồn thu thì nhà nước thực hiện vai trò quản lý nhà nước và quản lý thu thuế. Đề nghị CP giải thích trương mục về nghiệp vụ hoạt động này và quản lý NN, quản lý thu thuế.
Trân trọng.
Trần Quang Vũ
Tưởng, một mình phản đối việc xây chùa quá nhiều,chiếm đất quá lớn. Nhưng, nay nhiều báo chính thống như Giáo dục, Saigontime..., nhiều ĐBQH lên tiếng về câu chuyện này. Chắc chắn, chuyện không dừng ở đây.
Xin có mấy ý kiến có tính chất nguyên tắc, pháp lý gửi đến các cơ quan Đảng và CQ nhà nước có thẩm quyền.
1.Xin gửi đến BCT, BBT, Ban CHTW và Ban Tuyên giáo TW.
Đảng CSVN xây dựng trên nguyên lý CN M-LN ( Chủ nghĩa Mác - Lê Nin) và tư tưởng HCM. Trong đó, phép biện chứng duy vật là rất quan trọng. Đ coi ĐV duy tâm, mê tín là không đủ chất lượng, Đ giáo dục thanh niên vào Đ có học về duy vật biện chứng...Trong khi đó, một số ĐV có chức,có quyền tạo cơ hội xây dựng chùa chiền( thần quyền) cực lớn. Đây, có phải việc đi ngược duy vật biện chứng không. Điều này có phải Đ đi theo con đường vô thần nhưng tạo điều kiện cho dân đi con đường hữu thần. Điều này có ảnh hưởng đến uy tín của Đ không?
2. Cũng xin gửi đến các cơ quan trên và Chủ tịch nước.
Đ và NN CHXHCNVN tôn trọng tự do tín ngưỡng, không ngăn cản nhưng cũng không vận động công dân tham gia vào các tổ chức tôn giáo đúng pháp luật, đồng thời tôn trọng sự bình đẳng của các tôn giáo. Nước ta có nhiều tôn giáo được công nhận tính hợp pháp: Phật giáo,Thiên chúa gíao, đạo Hòa hảo, đạo Tin lành, đạo Cao đài... Trong khi chúng ta có mối quan hệ ngoại giao với Tòa thánh Vatican là một thực thể, nếu họ đề nghị Nhà nước cho họ được sử dụng hàng nghìn héc ta đất để xây dựng cơ sở thờ phụng, và họ vận ra nguyên tắc bình đẳng với họ như đối với Phật giáo, chúng ta sẽ giải quyết như thế nào.
3. Xin gửi đến Quốc hội.
a. Theo Luật Đất dai, việc sử dụng đất phải tuân theo quy hoạch và kế hoạch. Việc cấp nơi thì hàng trăm,nơi hàng nghìn, nơi hàng chục nghìn ha để xây chùa thì nằm trong quy hoạch và kế hoạch nào của quốc gia.
b. Nước ta có gần trăm triệu dân,chỉ có hơn 300 nghìn km vuông, thuộc quốc gia ít đất bình quân nhân khẩu. Việc phân bố nguồn lực quốc gia cho tôn giáo như đã dẫn có phù hợp không?
c. Theo quy định Luật Dân sự về sở hữu, các cơ sở tôn giáo thuộc về sở hữu cộng đồng. Các chùa với diện tích cực lớn như đã nêu thuộc sở hữu cộng đồng nào.
d. Theo quy định của Luật Đất đai, giao đất xây dựng chùa chiền là giao lâu dài và không thu tiền. Vậy, các chùa chiền mới xây diện tích cực lớn áp dụng chế định nào của luật.
e. Gần đây có thông tin, chùa thuộc sở hữu doanh nghiệp, nếu đúng như vậy thì xung đột giao đất lâu dài xây chùa và doanh nghiệp phải trả tiền thuê đất có thời hạn thì giải quyết như thế nào. Và đặc biệt, điều này có vi phạm nguyên tắc bình đẳng trong Luật DN không?
4. Xin gửi đến Chính phủ. Tất cả các hoạt động có nguồn thu thì nhà nước thực hiện vai trò quản lý nhà nước và quản lý thu thuế. Đề nghị CP giải thích trương mục về nghiệp vụ hoạt động này và quản lý NN, quản lý thu thuế.
Trân trọng.
Trần Quang Vũ
Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2019
F-117A Nighthawk
F-117A Nighthawk bí mật tấn công Syria trong sự bất lực của S-400
Máy bay chiến đấu tàng hình F-117A Nighthawk được cho là đã có màn tái xuất âm thầm tại Syria và qua mặt thành công toàn bộ mạng lưới phòng không Nga triển khai tại quốc gia Trung Đông này.
F-117A Nighthawk (Chim ưng đêm) là loại máy bay ném bom tàng hình đầu tiên trên thế giới, thực hiện chuyến bay đầu tiên ngày 18/6/1981 và chỉ được sử dụng trong Không lực Hoa Kỳ..
Khác với F-105 hay F-111, F-117 hoàn toàn không có khả năng không chiến khi không được trang bị pháo hay tên lửa không đối không, do vậy có rất nhiều trang cãi khi nó mang ký hiệu "F".
Ký hiệu “F” của F-117 được giải thích rằng những phi công lái chiếc máy bay chiến đấu có cánh đuôi hình chữ V này cảm thấy việc điều khiển nó tương đồng với loại máy bay “F” hơn là loại “B” và “A”.
Thông số kỹ thuật máy bay tàng hình F-117A: Kíp lái 1 người; chiều dài 20,09 m; sải cánh 13,2 m; chiều cao 3,78 m; trọng lượng rỗng 13.380 kg, trọng lượng cất cánh tối đa 23.800 kg, tải trọng vũ khí tối đa 2.300 kg.
Máy bay được trang bị 2 động cơ phản lực General Electric F404-F1D2 lực đẩy 48 kN cho tốc độ tối đa Mach 0,92; tầm bay 1.720 km; trần bay 13.716 m.
Phi vụ đầu tiên của F-117 là cuộc tấn công của Mỹ vào Panama năm 1989, trong lần đó 2 chiếc F-117A Nighthawk đã ném 2 quả bom xuống sân bay Rio Hato.
Sau đó F-117 còn được triển khai với nhiệm vụ ném bom thông minh trong Chiến tranh Vùng Vịnh lần thứ nhất năm 1991, Chiến tranh Kosovo năm 1999 và Chiến tranh Vùng Vịnh lần thứ hai năm 2003.
Chiếc F-117A đầu tiên và duy nhất bị bắn rơi cho đến lúc này là bởi hệ thống tên lửa phòng không S-125 Pechora (SA-3 Goa) của Serbia vào ngày 27/3/1999.
Ngoài ra còn có báo cáo cho biết 1 chiếc F-117A đã bị bắn rơi bởi tên lửa Igla tại Iraq vào ngày 20/1/1991 và 1 chiếc F-117A khác cũng bị bắn hỏng bởi tên lửa SA-3 trong cuộc Chiến tranh Kosovo.
Tuy nhiên những thông tin này không được phía Mỹ công nhận, toàn bộ số F-117 của Mỹ đã được cho nghỉ hưu vào ngày 22/4/2008, thay thế chúng là phi đội B-2 Spirit, F-22A Raptor và cả F-35 Lighting II.
Mặc dù đã nghỉ hưu nhưng đôi khi người dân Mỹ vẫn nhìn thấy chiếc Nighthawk bay trở lại trên bầu trời bang Nevada ở Vùng 51, lần gần đây nhất vào hôm 26/2 tại Thung lũng Chết, điều đó dẫn tới nhận định Không lực Hoa Kỳ vẫn đang âm thầm sử dụng F-117A cho nhiệm vụ bí mật.
Mới đây tập chí Scramble Magazine của Hà Lan dẫn nguồn tin của mình khẳng định rằng trong năm 2017, Mỹ đã bí mật triển khai phi đội 4 chiếc F-117A tại các căn cứ trên đất Trung Đông.
Các máy bay F-117A này đã thực hiện một số phi vụ oanh kích vào các mục tiêu trên đất Iraq và Syria thông qua bom thông minh đường kính nhỏ GBU-39 SDB.
Hiện tại Tạp chí Scramble chưa nói rõ thêm chi tiết, họ chỉ khẳng định rằng nguồn tin của mình có độ tin cậy rất cao, nếu chính xác thì đây sẽ là lần đầu tiên F-117A Nighthawk chính thức tái ngũ để chiến đấu.
Điều đáng quan tâm hiện nay đó là toàn bộ các hệ thống phòng không Nga triển khai tại Syria trong đó có cả S-400 Triumf đều không phát hiện ra sự có mặt của F-117A.
Nếu những gì Scramble Magazine cho biết đều là sự thật thì rõ ràng F-117A Nighthawk vẫn là một phương tiện tác chiến cực kỳ lợi hại và không thể coi thường.
Việt Dũng
Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2019
THƯỢNG ĐỈNH
Bớ làng trên, xóm dưới
Bớ già trẻ gần xa
Tuyên bố chung Hà Nội
Đã không thể diễn ra
Vì cu Ủn chơi nhớn
Vẫn tay súng, tay dao
Nhưng muốn nhà hàng xóm
Phải dỡ hết hàng rào
Ối giời, chơi khôn thế
Dưới quê, có mà... đầy
Ai đời muốn chung thủy
Nhưng thích... bồ ấp tay
Thật phụ lòng người Việt
Chẳng tiếc của, tiếc công
Vầy mà trong phút chốc
Đổ xuống bể, xuống sông
Thương thay đất văn vật
Quá chu đáo, nhiệt tình
Thế mà rồi kết cục
Thành phố sợ... hòa bình
Giờ kèo thơm đã bể
Cụ Trump bỏ về rồi
Cu Ủn nếu có hẹn
Gặp nhanh rồi về thôi
Về với bố... Trung Quốc
Để báo cáo tình hình
Cao giọng khi chửi Mỹ
Cúi đầu lúc... thanh minh
Về để còn ngự lãm
Chiếc ngai vàng cha truyền
Tận hưởng sự sùng kính
Của bách tính Triều Tiên
Về với đời lãnh tụ
Cùng những thứ quái thai
Để khắc vào... lịch sử
Tên một... kẻ - độc - tàiiii.
Bái bai. :( ;)
TRẦN ĐẠI THỂ
Bớ già trẻ gần xa
Tuyên bố chung Hà Nội
Đã không thể diễn ra
Vì cu Ủn chơi nhớn
Vẫn tay súng, tay dao
Nhưng muốn nhà hàng xóm
Phải dỡ hết hàng rào
Ối giời, chơi khôn thế
Dưới quê, có mà... đầy
Ai đời muốn chung thủy
Nhưng thích... bồ ấp tay
Thật phụ lòng người Việt
Chẳng tiếc của, tiếc công
Vầy mà trong phút chốc
Đổ xuống bể, xuống sông
Thương thay đất văn vật
Quá chu đáo, nhiệt tình
Thế mà rồi kết cục
Thành phố sợ... hòa bình
Giờ kèo thơm đã bể
Cụ Trump bỏ về rồi
Cu Ủn nếu có hẹn
Gặp nhanh rồi về thôi
Về với bố... Trung Quốc
Để báo cáo tình hình
Cao giọng khi chửi Mỹ
Cúi đầu lúc... thanh minh
Về để còn ngự lãm
Chiếc ngai vàng cha truyền
Tận hưởng sự sùng kính
Của bách tính Triều Tiên
Về với đời lãnh tụ
Cùng những thứ quái thai
Để khắc vào... lịch sử
Tên một... kẻ - độc - tàiiii.
Bái bai. :( ;)
TRẦN ĐẠI THỂ
CHUYỆN ANH ỦN
Anh Ủn mang hàng nóng
Có mã vạch... hạt nhân
Sang Việt Nam rao bán
Ông Trump liền ghé thăm
Sau một hồi mặc cả
Rồi nhấn nhá xem hàng
Nhưng đến khi thanh toán
Nòi ra nhiều... trái ngang
Dù anh Ủn đảm bảo
Là vật báu gia truyền
Ông cố nội để lại
Bán là do... kẹt tiền
Nhưng ông Trump chắc lép
Chỉ lo dính quả lừa
Nên phải được dùng thử
Nếu nổ ổng mới mua
Anh Ủn vốn hào sảng
Lại đầy hàng trong kho
Anh tặc lưỡi chiều khách
Mang ra quả rõ to
Ông Trump cầm điều khiển
Chọn địa điểm... Bắc Kinh
Rồi khoan thai nhấn nút
Phút chốc nổ cái... uỳnh
(Ông Tập đang mải tắm
Vì sắp sửa đi chơi
Thấy nóc nhà sáng quắc
Thế là... ối.. giời.. ơi!!!!)
Anh Ủn nghe tiếng nổ
Mới đắc ý làm sao
Hàng gia truyền mà lị
Thôi, xuống tiền đi nào
Ông Trump vờ ngơ ngác
Nhưng mà vui cực kỳ
Mua để khử thằng Tập
Xong rồi, mua bán gì!!!
Thấy ông Trump đánh tháo
Ủn chuyển giọng cáo chồn
Tiên sư lão già Mẽo
Mở hàng như cái... trôn
Hai bên mải cãi vã
Làm tắc cả đoạn đường
Đột trật tự ập đến
Lên xích lô, về phường!!!
...
Thấy báo chí vừa viết
Mọi việc vẫn êm xuôi
Đang cùng nhau ăn tối
Nghĩa là... hết chuyện rồiiii!!!
Hẹ hẹ. :)
TRẦN ĐẠI THẾ
Có mã vạch... hạt nhân
Sang Việt Nam rao bán
Ông Trump liền ghé thăm
Sau một hồi mặc cả
Rồi nhấn nhá xem hàng
Nhưng đến khi thanh toán
Nòi ra nhiều... trái ngang
Dù anh Ủn đảm bảo
Là vật báu gia truyền
Ông cố nội để lại
Bán là do... kẹt tiền
Nhưng ông Trump chắc lép
Chỉ lo dính quả lừa
Nên phải được dùng thử
Nếu nổ ổng mới mua
Anh Ủn vốn hào sảng
Lại đầy hàng trong kho
Anh tặc lưỡi chiều khách
Mang ra quả rõ to
Ông Trump cầm điều khiển
Chọn địa điểm... Bắc Kinh
Rồi khoan thai nhấn nút
Phút chốc nổ cái... uỳnh
(Ông Tập đang mải tắm
Vì sắp sửa đi chơi
Thấy nóc nhà sáng quắc
Thế là... ối.. giời.. ơi!!!!)
Anh Ủn nghe tiếng nổ
Mới đắc ý làm sao
Hàng gia truyền mà lị
Thôi, xuống tiền đi nào
Ông Trump vờ ngơ ngác
Nhưng mà vui cực kỳ
Mua để khử thằng Tập
Xong rồi, mua bán gì!!!
Thấy ông Trump đánh tháo
Ủn chuyển giọng cáo chồn
Tiên sư lão già Mẽo
Mở hàng như cái... trôn
Hai bên mải cãi vã
Làm tắc cả đoạn đường
Đột trật tự ập đến
Lên xích lô, về phường!!!
...
Thấy báo chí vừa viết
Mọi việc vẫn êm xuôi
Đang cùng nhau ăn tối
Nghĩa là... hết chuyện rồiiii!!!
Hẹ hẹ. :)
TRẦN ĐẠI THẾ
Thứ Tư, 20 tháng 2, 2019
Công an như thế nên công lý… nghỉ hưu!
Trân Văn/ blog VOA: Công an như thế nên công lý… nghỉ hưu!
Nếu chỉ thấy “thưởng nóng” cho Phòng Trọng án thuộc Cục Hình sự của Bộ Công an, 14 cá nhân của Bộ Công an và Công an tỉnh Điện Biện, Công an huyện Điện Biên trong hoạt động điều tra vụ bắt cóc, giết cô Cao Mỹ Duyên là… không chấp nhận được thì vẫn là chấp nhận cho công an buộc công lý… nghỉ hưu.
***
Cho dù công chúng chỉ trích kịch liệt, Chủ tịch tỉnh Điện Biên, Giám đốc Công an tỉnh Điện Biên vẫn im lặng, không thèm lên tiếng giải thích tại sao lại “thưởng nóng” cho những cá nhân tham gia điều tra vụ bắt cóc, giết cô Duyên, ngụ ở xã Thanh Hưng, huyện Điện Biên.
Người ta phẫn nộ vì “thưởng nóng” rõ ràng là không thỏa đáng khi công an chẳng làm gì cả sau khi gia đình nạn nhân khai báo cô bị mất tích. Hai ngày sau, cả thi thể lẫn tang vật liên quan tới vụ án đều do dân chúng phát giác. Chuyện khám nghiệm tử thi được thực hiện cẩu thả tới mức, phải khai quật, khám nghiệm lại.
Ai cũng biết, khám nghiệm tử thi phải được thực hiện theo qui trình chặt chẽ, ghi nhận tất cả các biểu hiện từ bình thường đến bất thường trên và trong thi thể, tìm kiếm – thu giữ – lưu trữ tất cả các mẫu, đặc biệt là ngoại vật (lông, tóc, da, bụi, đất trong kẽ móng tay, móng chân, tinh dịch, DNA,…) để truy tìm, đối chiếu, kết luận buộc hay gỡ.
Giám đốc Công an tỉnh Điện Biên xem công chúng như trẻ con khi tuyên bố, khai quật, khám nghiệm lại tử thi vì lời khai của những cá nhân mà công an xác định là thủ phạm, mâu thuẫn với kết quả khám nghiệm tử thi trước đó nên cần thu thập thêm chứng cứ, củng cố hồ sơ (1).
Hóa ra các Điều tra viên của Công an huyện Điện Biên, Công an tỉnh Điện Biên, Phòng Trọng án thuộc Cục Hình sự của Bộ Công an đều hết sức non nớt về nghiệp vụ! Lẽ ra kết quả khám nghiệm tử thi phải là thừng để cột thì trong vụ án này, công an khai quật, khám nghiệm lại tử thi để minh họa cho lời khai của thủ phạm!
Đến giờ này, công an đã xác định có năm thủ phạm. Dù cuộc điều tra chưa kết thúc, tên, tuổi, nơi cư trú, nhân dạng của cả năm đã được công bố rộng rãi. Tuy công an chưa hoàn tất Kết luận điều tra nhưng thông qua những gì công an chủ động cung cấp cho báo giới, vụ án đã trở thành một câu chuyện hoàn chỉnh khiến công chúng choáng váng.
Lúc này, chưa thể khẳng định năm cá nhân bị cáo buộc là thủ phạm bắt cóc, cướp tài sản, cưỡng hiếp, giết cô Cao Mỹ Duyên có thực hiện những hành động phi luân, bại lý như công an tiết lộ hay không, song ít nhất chuyện lấy được lời khai tới đâu, vời báo chí đến cung cấp tới đó, dọn đường để “thưởng nóng”, rồi khai quật, khám nghiệm lại tử thi trong vụ án đau lòng này làm người ta rùng mình nhớ một số vụ án khác…
***
Tháng 7 năm 2013, Công an tỉnh Sóc Trăng loan báo đã bắt được bảy thủ phạm tham gia vụ giết ông Lý Văn Dũng – một người chạy xe ôm, ngụ tại xã Đại Ân, huyện Trần Đề, tỉnh Sóc Trăng. Cả Trần Hol, Trần Cua, Trần Văn Đỡ, Thạch Sô Phách, Thạch Mươl, Khâu Sóc và Nguyễn Thị Bé Diễm đều đã nhận tội.
Nhiều cá nhân, tập thể của Công an huyện Trần Đề, Công an tỉnh Sóc Trăng cùng được “thưởng nóng” vì phá án nhanh. Theo công an, Hol và nạn nhân vốn có hiềm khích cá nhân và Hol đã tập họp Cua, Đỡ, Phách, Mươl, Sóc giết ông Dũng. Diễm – bạn gái của Đỡ biết chuyện mà không tố giác nên bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Tháng 12 năm 2013, cô Lê Thị Mỹ Duyên đến Công an phường Bình Trị Đông, quận Bình Tân, TP.HCM, đầu thú. Cô Duyên cho biết, cô và cô Phan Thị Kim Xuyến mới là thủ phạm giết ông Dũng để cướp tài sản. Vụ cướp bất thành, cả hai rời Sóc Trăng lên TP.HCM. Vì cô Xuyến có quan hệ tình cảm với người khác, cô Duyên đầu thú với hy vọng cả hai có thể ở bên nhau đến trọn đời trong… tù.
Chuyện cô Duyên đầu thú buộc hệ thống tư pháp Việt Nam phải xem lại toàn bộ vụ án giết người mà Hol, Cua, Đỡ, Phách, Mươl, Sóc đã nhận tội. Cũng phải tới lúc đó, việc cả sáu kêu oan, tố cáo bị tra tấn, đành phải khai theo kịch bản do các Điều tra viên soạn sẵn mới được xem xét. Tháng 4 năm 2014, Viện Kiểm sát Sóc Trăng phải phóng thích cả sáu.
Trong vụ án vừa kể, sự táo tợn không chỉ ngừng ở chỗ tra tấn – buộc sáu thanh niên lương thiện phải nhận đã “giết người” để được sống chờ nhận án tử hình: Công an còn “chủ động, sáng tạo” bị can thứ bảy, tống cô vào tù vì “không tố giác tội phạm” để tăng tính thuyết phục cho Kết luận điều tra, vô hiệu hóa những lời kêu oan.
Cho dù đã được giải oan nhưng nhiều nạn nhân vẫn phải gánh hậu quả không phải do lỗi của họ. Chỉ ít ngày trước khi Thạch Sô Phách được trả tự do, vợ anh đã bỏ con lại cho mẹ anh nuôi và đi theo người khác vì không đủ nhận nại nuôi con, chờ một người chồng “giết người” với hàng loạt tình tiết tăng nặng “có tổ chức”, “động cơ đê hèn”.
Trần Văn Đỡ thì ngậm ngùi cho mối tình giữa anh với Nguyễn Thị Bé Diễm. Cô dứt khoát không tha thứ chuyện Đỡ khai theo hướng dẫn của các điều tra viên, rằng cô biết “kế hoạch giết người” mà không tố cáo, khiến cô vướng vòng lao lý một cách oan uổng… (2).
Trong năm 2013, riêng tại Sóc Trăng còn hai vụ án oan khác theo kiểu như thế (3). Những vụ án được phá rất nhanh, được “thưởng nóng” đã tạo ra cơ hội cho nhiều sĩ quan công an thăng tiến. Khi chuyện vỡ lở, những sĩ quan này chỉ bị khiển trách, cảnh cáo, nặng hơn thì cách chức, giáng cấp là… xong (4).
Do Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an tỉnh Sóc Trăng phá hàng loạt vụ án nghiêm trọng, phức tạp, Đại tá Thái Văn Đợi Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát Điều tra được bổ nhiệm làm Phó Giám đốc Công an tỉnh Sóc Trăng. Xem xét suốt ba năm, Tỉnh ủy Sóc Trăng mới ra được quyết định “cảnh cáo” ông Đợi về mặt đảng vì ông dính cả ba vụ án oan. Tuy nhiên Đại tá Đợi bất phục và vẫn còn đang chờ kết quả giải quyết khiếu nại (6) .
***
Công chúng hữu lý khi chất vấn, đòi công an trả lời đã tiếp nhận vụ cô Cao Mỹ Duyên mất tích thế nào (?), điều tra ra sao (?), tại sao lại “thưởng nóng” khi có hàng loạt dấu hiệu cho thấy công an tắc trách, non kém về nghiệp vụ (?) nhưng chừng đó chưa đủ. Lõi của câu chuyện là nhận thức và cách hành xử của bộ máy bảo vệ trật tự, trị an.
Nếu bất bình chỉ xoay quanh “thưởng nóng”, sẽ vẫn còn những oan án, những Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén, Hàn Đức Long,… vẫn còn những chuyện như Trung tá Hoàng Anh Tuấn, Trưởng đồn Công an Nhân Cơ (huyện Đắk R’lấp, tỉnh Đắk Nông), đụng chết người và bị xử lý bằng cách điều động về làm… Đội trưởng Đội Cảnh sát Điều tra Công an huyện Đắk R’Lấp (7).
Cứ như thế thì bộ máy bảo vệ trật tự, trị an, vốn ngốn một phần không nhỏ nguồn lực quốc gia sẽ tiếp tục như thế: Hoạt động tùy tiện, kém hiệu quả, hành xử vô tâm, thiếu trách nhiệm với danh dự, sức khỏe tính mạng, tài sản công dân và chỉ chờ có dịp, thậm chí chủ động tạo cơ hội để khoác áo thụng vái lẫn nhau.
Chú thích
BAOTIENGDAN.COM
Công an như thế nên công lý… nghỉ hưu! Bởi AdminTD - 20/02/2019 Tweet Share 0 +1 Pinterest 0 Email Blog VOA Trân Văn 20-2-2019 Nếu chỉ thấy “thưởng nóng” cho Phòng Trọng án thuộc Cục Hình sự của Bộ Công an, 14 cá nhân của Bộ Công an và Công an t...
Thứ Hai, 11 tháng 2, 2019
Người già Trung Quốc di cư
Thì ra nước ngoài là như thế này
Chia sẻ từ fb Tran Hoang Dung
Gần đây, một người Trung Quốc di cư đến Canada đăng tải một bài viết trên mạng internet đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng.
Bài viết nói về những phiền não mà các cụ già mang đến cho con cháu khi từ Trung Quốc di cư ra nước ngoài. Có một đoạn được chia sẻ rộng rãi rằng: Không phải là các cụ già “xấu đi” mà là “người xấu” già đi.
Bài viết dưới đây sẽ kể với bạn về các cụ già Trung Quốc có thể ‘tung hoành ngang dọc’ khi ở trong nước, nhưng phải ngây ra khi ở nước ngoài và “học được bài học sâu sắc”.
(Ảnh minh họa)
1. Khoảng 10 năm trước, tôi còn đang học đại học tại thủ đô Ottawa của Canada, ở đây chỉ có vài nghìn người Hoa, có một chị khóa trên người Trung Quốc rất nổi tiếng. Có rất nhiều bạn học ở đây hễ nhắc đến đều biết chị “Goose Li” này, tuy nhiên lại không phải là tiếng tốt gì.
Được biết có một ngày chị ấy đi học, có hai cảnh sát tìm đến nói chuyện với giáo sư vài câu, rồi “mời” chị ấy ra ngoài. Phòng học lập tức trở nên ồn ào, chị ấy cũng sợ hết hồn, khi mới đến nên không giỏi tiếng Anh lắm, đành phải nhờ một bạn học người Đài Loan dịch hộ mới biết được, thì ra là bố của chị ấy sang thăm, ông ấy bắt một con ngỗng ở công viên hồ Ottawa mang về nhà làm ngỗng quay và bị người ta báo cảnh sát. Cảnh sát đến điều tra thì đúng lúc bắt gặp tại trận ông đang xắn tay áo vặt lông ngỗng đang nóng.
Ông ấy một là không biết tiếng, hai là không nhận lỗi, ba là kiên quyết rằng không để “quỷ Tây ức hiếp người Trung Quốc”, ông hùng hồn nói “con gái muốn ăn ngỗng quay, tôi không trộm không cướp thì làm sao đây?!” Ông kiên quyết không phối hợp, ép cảnh sát đến mức phải rút súng ra, trực tiếp áp chế đưa về sở cảnh sát.
Chị khóa trên tội nghiệp là người bảo lãnh của bố, tất nhiên sẽ bị mời đến. Chị ấy từ nhỏ học hành chăm chỉ, lần đầu tiên bị cảnh sát đưa đến sở, trên đường đi chị ấy không ngừng khóc và lặp đi lặp lại rằng, “Tôi chưa từng nói với bố là mình muốn ăn ngỗng.”
Kết quả xử lý cuối cùng là phạt 786 đô la, là người bảo lãnh nên chị ấy bị lưu lại điểm xấu trong hồ sơ. Được biết cho đến khi về nhà, người bố không biết lỗi của chị ấy vẫn còn lớn tiếng quát “cũng đâu phải ngỗng nhà nuôi! Ở quê tôi mấy con ngỗng hoang đó ai bắt được thì là của người đó, là do mấy tên quỷ tây các người không ưa người Trung Quốc chúng tôi!”
2. Nói thật thì tôi rất thương chị khóa trên ấy, không phải là “con dữ” mà là có “bố dữ”. Thói quen nề nếp hoàn toàn không cản được sự tùy ý của bố chị ấy. Sống ở Canada càng lâu, dần dần phát hiện ra những người con gánh họa thay cho “bố dữ” chẳng phải chỉ có một hai người.
Đặc biệt là khi chuyển đến Vancouver, tôi đã tiếp xúc với nhiều người mới di cư từ Trung Quốc hơn, quả thật là được mở rộng tầm mắt. Những cụ này mà “dữ” lên thì còn mạnh hơn trẻ nhỏ nhiều!
Ví dụ như, có một khách hàng đưa bố mẹ đến ở một tháng. Các cụ nấu ăn, nghĩ là chỉ ra ngoài vài phút thôi nên không tắt lửa dẫn đến khói khởi động máy báo cháy gọi cảnh sát, cứu hỏa đến, khiến người dân mấy tầng lầu phải di tản. Chẳng những hai cái cửa trong nhà bị đội cứu hỏa phá, mà còn phải trả 1.000 đô la phí cho cảnh sát.
Theo lý thì việc này cũng xem như là một bài học. Ai ngờ các cụ “mạnh mẽ” quá nên không biết hối cải, mà ngược lại còn tự cho là mình thông minh, dùng túi ni lông bọc hết các máy báo cháy lại, cho đến khi khói trong nhà họ làm máy báo cháy của nhà khác báo động thì cảnh sát mới biết tình trạng này, họ lập tức phạt 500 đô, đồng thời bảo hiểm nhà của họ tăng lên gấp đôi liên tục 3 năm.
3.Lấy một ví dụ khác, năm ngoái trên diễn đàn của Vancouver có bàn luận sôi nổi về một sự cố. Trên đường cao tốc 60 km/h, có một cụ già người Trung Quốc dắt cháu đi qua đường, may mà người lái xe tránh kịp nên chỉ bị đụng nhẹ.
Người lái xe lập tức xuống xe báo cảnh sát và đến hỏi thăm hai bà cháu, không ngờ bà cụ vừa thấy thế thì kéo cháu ngồi vật ra đất kêu đau chỗ này chỗ nọ khiến người kia bối rối gọi xe cấp cứu.
Khi cảnh sát đến nơi biết được tình hình và kiểm tra đoạn phim ghi lại trong xe, họ thông qua phiên dịch để nói với bà cụ rằng người chịu trách nhiệm chính là bà và phí chữa trị là do bà tự chi trả.
Bà cụ lập tức gào khóc, la hét với người qua đời “Mau đến xem người ta ức hiếp người già trẻ nhỏ người Trung Quốc này!”
Cảnh sát thì nghĩ rằng có thể bà bị sợ hãi nên dẫn đến mất kiểm soát về cảm xúc, họ lập tức tách hai bà cháu ra và đưa bà đến bệnh viện. Đến khi các con đến bệnh viện thì đợi họ là tờ hóa đơn viện phí hàng trăm đô la.
Ngoài ra, ở Greater Vancouver thường xuyên xảy ra tai nạn xe cộ do các người cao tuổi Trung Quốc. Những ai chưa từng đến sẽ không tưởng tượng nổi, các cụ này không được nhanh nhạy, nhưng xe thì lại lái rất nhanh, xe càng sang thì càng tùy ý chạy. Số lần và mức độ nghiêm trọng của các vụ tai nạn do các cụ gây ra không hề kém cạnh so với siêu xe của các đại gia.
Vào tháng 1/2016, trên đường quốc lộ No.3 ở Richmond, một chiếc xe Toyota màu bạc tông vào tiệm cà phê của một người Hoa, nhân chứng cho biết người lái xe là một phụ nữ 78 tuổi.
Đương nhiên, những người con hiếu thảo kiếm tiền rất dễ cảm thấy bố mẹ mình vất vả cả đời rồi, phạt thì phạt, chỉ cần bố mẹ không sao là được, cứ xem như là đóng chút học phí cho họ, tiêu chút tiền để thể hiện lòng hiếu thảo thôi mà.
Vì vậy, những nơi nào càng có nhiều người Trung Quốc di cư thì khiến người bản xứ cảm thấy càng có nhiều chuyện kỳ dị.
4. Người dân Vancouver bàn luận trên Twitter về những tin tức kỳ lạ ở Richmond, họ nói họ nhìn thấy những người Trung Quốc lớn tuổi lái nào là BMW, Lexus và thậm chí là Porsche đi lục lọi khắp các thùng rác để nhặt vỏ chai, có khi còn đánh nhau giành địa bàn nữa. Số tiền nhặt rác này còn không đủ trả tiền xăng nữa! Các con của họ nghĩ gì vậy chứ, cũng không khuyên bố mẹ một câu?!
Vào ngày 27/6/2017, một bà Trung Quốc 80 tuổi ném 9 đồng xu về phía động cơ máy bay để cầu bình an dẫn đến chuyến bay phải hoãn 5 giờ đồng hồ.
5. Còn ở siêu thị, các dì đeo túi Gucci, LV thì nào là túi ni lông đựng thực phẩm, giấy cuộn trong nhà vệ sinh, giấy lau tay… đều nhét hết vào túi xách, bất cẩn bị nhân viên phát hiện thì còn hùng hổ đối đáp: “Chẳng phải là lấy miễn phí sao? Tôi lấy nhiều hơn một chút thì sao nào? Cũng đâu có phạm pháp, hơn nữa chẳng phải chỉ có mình tôi lấy đâu!”
Người dân Vancouver thì bàn luận rằng người Trung Quốc lớn tuổi đạo đức quá kém, không tuân thủ quy định xã hội cơ bản, các con của họ lại còn tức giận phản pháo, nói rằng dựa vào cái gì mà phê phán bố mẹ họ. Không chỉ là tùy tiện khạc nhổ, tùy tay vứt rác, tùy ý chen mua hàng, nói chuyện lớn tiếng, tham những thứ nhỏ nhặt, qua đường vô tội vạ, tiểu bậy giữa đường, đôi khi gây sự, đập phá, nuông chiều “trẻ dữ” trong nhà sao… Các con của họ lý luận: “Họ đã ăn cơm uống nước của nhà các người à? Bố mẹ chúng tôi đã sống ở Trung Quốc ở đời theo cách này rồi, chúng tôi chịu mệt chịu tức còn không dám nói, làm gì có cửa cho các người nói chứ.”
Đương nhiên cũng có một số những người Trung Quốc di cư sống cuộc sống trung lưu bằng số tiền do mình học hành đi làm kiếm được, họ thật sự đau đầu với vấn đề “bố mẹ dữ” này. Việc gì nên làm, việc gì không được làm, ban đầu đều đã nói rõ ràng rồi, nói đến khô cả cổ, nhưng các cụ vẫn làm theo ý mình như cũ, hoàn toàn không để lọt tai chữ nào.
6. Ở Vancouver tôi có một người bạn là phiên dịch chuyên về lĩnh vực pháp luật, thường xuyên bị gọi gấp đến hiện trường, sở cảnh sát, tòa án làm phiên dịch, trong đó anh ấy tiếp xúc với khá nhiều người lớn tuổi đến từ Trung Quốc.
Mỗi lần trong nhóm bạn bè nhắc đến vấn đề đau đầu này, anh ấy luôn cười cười an ủi, “Không sao, cậu không dám nói rồi sẽ có người dạy”. Sau đó anh ấy kể một vài cuộc trò chuyện mà thường hay phải dịch nhất:
Ông cụ: “Tôi có biết là không được làm vậy đâu!”
Cảnh sát: “Không, chắc là ông biết. Là một người trưởng thành, ông hẳn phải biết hành vi của ông buộc phải tuân thủ pháp luật nơi ông sinh sống.”
Ông cụ: “Ở quê tôi người ta đều làm thế, chẳng ai quản cả.”
Cảnh sát: “Ông có thể làm bất cứ điều gì mà nước ông cho phép trên nước ông, nhưng ông đang ở Canada thì phải tuân thủ pháp luật Canada.”
Ông cụ: “Tôi phạm tội lần đầu tiên, có thể bỏ qua được không, lần sau tôi nhất định sẽ chú ý.”
Cảnh sát: “Trước mắt mức phạt được quyết định dựa theo lần đần tiên vi phạm, lần thứ hai vi phạm pháp luật sẽ bị phạt nặng hơn.”
Ông cụ: “Tôi lớn tuổi rồi, cũng không cố ý, không thể bỏ qua được sao?”
Cảnh sát: “Bất cứ người trưởng thành nào đều cũng phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình, không có liên quan gì đến tuổi tác.”
Ông cụ: “Có phải các người xem thường người Trung Quốc không? Cố ý kiếm chuyện với chúng tôi! Kỳ thị người Trung Quốc chúng tôi!”
Cảnh sát: “Nếu ông có bất kỳ câu hỏi hoặc khiếu nại nào về quy trình thực thi pháp luật của tôi, số cảnh sát của tôi là XXXX, ông có thể kiện lên tòa án trong vòng XX ngày.”
Ông cụ: “Các người ức hiếp người, ức hiếp ông già như tôi, tôi không sống nữa, tôi liều với các người!!!” (Ngồi vật ra đất la hét gào khóc)
Cảnh sát: Trực tiếp lấy còng, thậm chí rút súng ra áp chế người bị xem là có tính công kích hoặc hành vi tự làm hại mình.
Ông cụ: Giả vờ bệnh, giả vờ ngất.
Cảnh sát: Gọi xe cấp cứu đưa đến bệnh viện. Phí do đương sự tự chi trả.
(Xe cấp cứu ở Canada nếu không phải trường hợp bắt buộc thì sẽ thu phí rất cao. Phí gọi cấp cứu áp dụng đối với người không phải cư dân địa phương của tỉnh British Columbia là 1.200 đô la Canada, phí kiểm tra tính riêng, trung bình một ngày nằm viện phải mất 7.000 đến 10.000 đô Canada)
.
Người bạn làm phiên dịch này cũng thường hay an ủi những người con phải gánh họa cho các cụ đang lo lắng ấy rằng:“Các anh chị nói xem, là chính phủ (Trung Quốc) dạy các anh chị không được dạy người lớn tuổi phải làm thế nào là đúng, là tốt, nói cách khác, dù làm sai cũng sẽ không bị phạt một cách nghiêm túc. Nhưng ở đây họ sẽ có chế độ giáo dục và quản thúc mỗi người, phạt hành vi vi phạm và để mỗi người biết rằng phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Người già hay trẻ nhỏ có quyền hoặc không có thế, giàu hay nghèo đều không ngoại lệ..”
Anh ấy còn nói: “Đây cũng không hẳn là chuyện xấu. Các anh các chị đi di cư thường đều là để con cái được giáo dục tốt hơn. Thật ra cũng tương tự như vậy, đón các cụ ra nước ngoài có thể để họ được học những ‘bài học’ tốt hơn.”
Ngọc Trúc
Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2019
Chia sẻ từ fb Tran Hoang Dung
Gần đây, một người Trung Quốc di cư đến Canada đăng tải một bài viết trên mạng internet đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng.
Bài viết nói về những phiền não mà các cụ già mang đến cho con cháu khi từ Trung Quốc di cư ra nước ngoài. Có một đoạn được chia sẻ rộng rãi rằng: Không phải là các cụ già “xấu đi” mà là “người xấu” già đi.
Bài viết dưới đây sẽ kể với bạn về các cụ già Trung Quốc có thể ‘tung hoành ngang dọc’ khi ở trong nước, nhưng phải ngây ra khi ở nước ngoài và “học được bài học sâu sắc”.
(Ảnh minh họa)
1. Khoảng 10 năm trước, tôi còn đang học đại học tại thủ đô Ottawa của Canada, ở đây chỉ có vài nghìn người Hoa, có một chị khóa trên người Trung Quốc rất nổi tiếng. Có rất nhiều bạn học ở đây hễ nhắc đến đều biết chị “Goose Li” này, tuy nhiên lại không phải là tiếng tốt gì.
Được biết có một ngày chị ấy đi học, có hai cảnh sát tìm đến nói chuyện với giáo sư vài câu, rồi “mời” chị ấy ra ngoài. Phòng học lập tức trở nên ồn ào, chị ấy cũng sợ hết hồn, khi mới đến nên không giỏi tiếng Anh lắm, đành phải nhờ một bạn học người Đài Loan dịch hộ mới biết được, thì ra là bố của chị ấy sang thăm, ông ấy bắt một con ngỗng ở công viên hồ Ottawa mang về nhà làm ngỗng quay và bị người ta báo cảnh sát. Cảnh sát đến điều tra thì đúng lúc bắt gặp tại trận ông đang xắn tay áo vặt lông ngỗng đang nóng.
Ông ấy một là không biết tiếng, hai là không nhận lỗi, ba là kiên quyết rằng không để “quỷ Tây ức hiếp người Trung Quốc”, ông hùng hồn nói “con gái muốn ăn ngỗng quay, tôi không trộm không cướp thì làm sao đây?!” Ông kiên quyết không phối hợp, ép cảnh sát đến mức phải rút súng ra, trực tiếp áp chế đưa về sở cảnh sát.
Chị khóa trên tội nghiệp là người bảo lãnh của bố, tất nhiên sẽ bị mời đến. Chị ấy từ nhỏ học hành chăm chỉ, lần đầu tiên bị cảnh sát đưa đến sở, trên đường đi chị ấy không ngừng khóc và lặp đi lặp lại rằng, “Tôi chưa từng nói với bố là mình muốn ăn ngỗng.”
Kết quả xử lý cuối cùng là phạt 786 đô la, là người bảo lãnh nên chị ấy bị lưu lại điểm xấu trong hồ sơ. Được biết cho đến khi về nhà, người bố không biết lỗi của chị ấy vẫn còn lớn tiếng quát “cũng đâu phải ngỗng nhà nuôi! Ở quê tôi mấy con ngỗng hoang đó ai bắt được thì là của người đó, là do mấy tên quỷ tây các người không ưa người Trung Quốc chúng tôi!”
2. Nói thật thì tôi rất thương chị khóa trên ấy, không phải là “con dữ” mà là có “bố dữ”. Thói quen nề nếp hoàn toàn không cản được sự tùy ý của bố chị ấy. Sống ở Canada càng lâu, dần dần phát hiện ra những người con gánh họa thay cho “bố dữ” chẳng phải chỉ có một hai người.
Đặc biệt là khi chuyển đến Vancouver, tôi đã tiếp xúc với nhiều người mới di cư từ Trung Quốc hơn, quả thật là được mở rộng tầm mắt. Những cụ này mà “dữ” lên thì còn mạnh hơn trẻ nhỏ nhiều!
Ví dụ như, có một khách hàng đưa bố mẹ đến ở một tháng. Các cụ nấu ăn, nghĩ là chỉ ra ngoài vài phút thôi nên không tắt lửa dẫn đến khói khởi động máy báo cháy gọi cảnh sát, cứu hỏa đến, khiến người dân mấy tầng lầu phải di tản. Chẳng những hai cái cửa trong nhà bị đội cứu hỏa phá, mà còn phải trả 1.000 đô la phí cho cảnh sát.
Theo lý thì việc này cũng xem như là một bài học. Ai ngờ các cụ “mạnh mẽ” quá nên không biết hối cải, mà ngược lại còn tự cho là mình thông minh, dùng túi ni lông bọc hết các máy báo cháy lại, cho đến khi khói trong nhà họ làm máy báo cháy của nhà khác báo động thì cảnh sát mới biết tình trạng này, họ lập tức phạt 500 đô, đồng thời bảo hiểm nhà của họ tăng lên gấp đôi liên tục 3 năm.
3.Lấy một ví dụ khác, năm ngoái trên diễn đàn của Vancouver có bàn luận sôi nổi về một sự cố. Trên đường cao tốc 60 km/h, có một cụ già người Trung Quốc dắt cháu đi qua đường, may mà người lái xe tránh kịp nên chỉ bị đụng nhẹ.
Người lái xe lập tức xuống xe báo cảnh sát và đến hỏi thăm hai bà cháu, không ngờ bà cụ vừa thấy thế thì kéo cháu ngồi vật ra đất kêu đau chỗ này chỗ nọ khiến người kia bối rối gọi xe cấp cứu.
Khi cảnh sát đến nơi biết được tình hình và kiểm tra đoạn phim ghi lại trong xe, họ thông qua phiên dịch để nói với bà cụ rằng người chịu trách nhiệm chính là bà và phí chữa trị là do bà tự chi trả.
Bà cụ lập tức gào khóc, la hét với người qua đời “Mau đến xem người ta ức hiếp người già trẻ nhỏ người Trung Quốc này!”
Cảnh sát thì nghĩ rằng có thể bà bị sợ hãi nên dẫn đến mất kiểm soát về cảm xúc, họ lập tức tách hai bà cháu ra và đưa bà đến bệnh viện. Đến khi các con đến bệnh viện thì đợi họ là tờ hóa đơn viện phí hàng trăm đô la.
Ngoài ra, ở Greater Vancouver thường xuyên xảy ra tai nạn xe cộ do các người cao tuổi Trung Quốc. Những ai chưa từng đến sẽ không tưởng tượng nổi, các cụ này không được nhanh nhạy, nhưng xe thì lại lái rất nhanh, xe càng sang thì càng tùy ý chạy. Số lần và mức độ nghiêm trọng của các vụ tai nạn do các cụ gây ra không hề kém cạnh so với siêu xe của các đại gia.
Vào tháng 1/2016, trên đường quốc lộ No.3 ở Richmond, một chiếc xe Toyota màu bạc tông vào tiệm cà phê của một người Hoa, nhân chứng cho biết người lái xe là một phụ nữ 78 tuổi.
Đương nhiên, những người con hiếu thảo kiếm tiền rất dễ cảm thấy bố mẹ mình vất vả cả đời rồi, phạt thì phạt, chỉ cần bố mẹ không sao là được, cứ xem như là đóng chút học phí cho họ, tiêu chút tiền để thể hiện lòng hiếu thảo thôi mà.
Vì vậy, những nơi nào càng có nhiều người Trung Quốc di cư thì khiến người bản xứ cảm thấy càng có nhiều chuyện kỳ dị.
4. Người dân Vancouver bàn luận trên Twitter về những tin tức kỳ lạ ở Richmond, họ nói họ nhìn thấy những người Trung Quốc lớn tuổi lái nào là BMW, Lexus và thậm chí là Porsche đi lục lọi khắp các thùng rác để nhặt vỏ chai, có khi còn đánh nhau giành địa bàn nữa. Số tiền nhặt rác này còn không đủ trả tiền xăng nữa! Các con của họ nghĩ gì vậy chứ, cũng không khuyên bố mẹ một câu?!
Vào ngày 27/6/2017, một bà Trung Quốc 80 tuổi ném 9 đồng xu về phía động cơ máy bay để cầu bình an dẫn đến chuyến bay phải hoãn 5 giờ đồng hồ.
5. Còn ở siêu thị, các dì đeo túi Gucci, LV thì nào là túi ni lông đựng thực phẩm, giấy cuộn trong nhà vệ sinh, giấy lau tay… đều nhét hết vào túi xách, bất cẩn bị nhân viên phát hiện thì còn hùng hổ đối đáp: “Chẳng phải là lấy miễn phí sao? Tôi lấy nhiều hơn một chút thì sao nào? Cũng đâu có phạm pháp, hơn nữa chẳng phải chỉ có mình tôi lấy đâu!”
Người dân Vancouver thì bàn luận rằng người Trung Quốc lớn tuổi đạo đức quá kém, không tuân thủ quy định xã hội cơ bản, các con của họ lại còn tức giận phản pháo, nói rằng dựa vào cái gì mà phê phán bố mẹ họ. Không chỉ là tùy tiện khạc nhổ, tùy tay vứt rác, tùy ý chen mua hàng, nói chuyện lớn tiếng, tham những thứ nhỏ nhặt, qua đường vô tội vạ, tiểu bậy giữa đường, đôi khi gây sự, đập phá, nuông chiều “trẻ dữ” trong nhà sao… Các con của họ lý luận: “Họ đã ăn cơm uống nước của nhà các người à? Bố mẹ chúng tôi đã sống ở Trung Quốc ở đời theo cách này rồi, chúng tôi chịu mệt chịu tức còn không dám nói, làm gì có cửa cho các người nói chứ.”
Đương nhiên cũng có một số những người Trung Quốc di cư sống cuộc sống trung lưu bằng số tiền do mình học hành đi làm kiếm được, họ thật sự đau đầu với vấn đề “bố mẹ dữ” này. Việc gì nên làm, việc gì không được làm, ban đầu đều đã nói rõ ràng rồi, nói đến khô cả cổ, nhưng các cụ vẫn làm theo ý mình như cũ, hoàn toàn không để lọt tai chữ nào.
6. Ở Vancouver tôi có một người bạn là phiên dịch chuyên về lĩnh vực pháp luật, thường xuyên bị gọi gấp đến hiện trường, sở cảnh sát, tòa án làm phiên dịch, trong đó anh ấy tiếp xúc với khá nhiều người lớn tuổi đến từ Trung Quốc.
Mỗi lần trong nhóm bạn bè nhắc đến vấn đề đau đầu này, anh ấy luôn cười cười an ủi, “Không sao, cậu không dám nói rồi sẽ có người dạy”. Sau đó anh ấy kể một vài cuộc trò chuyện mà thường hay phải dịch nhất:
Ông cụ: “Tôi có biết là không được làm vậy đâu!”
Cảnh sát: “Không, chắc là ông biết. Là một người trưởng thành, ông hẳn phải biết hành vi của ông buộc phải tuân thủ pháp luật nơi ông sinh sống.”
Ông cụ: “Ở quê tôi người ta đều làm thế, chẳng ai quản cả.”
Cảnh sát: “Ông có thể làm bất cứ điều gì mà nước ông cho phép trên nước ông, nhưng ông đang ở Canada thì phải tuân thủ pháp luật Canada.”
Ông cụ: “Tôi phạm tội lần đầu tiên, có thể bỏ qua được không, lần sau tôi nhất định sẽ chú ý.”
Cảnh sát: “Trước mắt mức phạt được quyết định dựa theo lần đần tiên vi phạm, lần thứ hai vi phạm pháp luật sẽ bị phạt nặng hơn.”
Ông cụ: “Tôi lớn tuổi rồi, cũng không cố ý, không thể bỏ qua được sao?”
Cảnh sát: “Bất cứ người trưởng thành nào đều cũng phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình, không có liên quan gì đến tuổi tác.”
Ông cụ: “Có phải các người xem thường người Trung Quốc không? Cố ý kiếm chuyện với chúng tôi! Kỳ thị người Trung Quốc chúng tôi!”
Cảnh sát: “Nếu ông có bất kỳ câu hỏi hoặc khiếu nại nào về quy trình thực thi pháp luật của tôi, số cảnh sát của tôi là XXXX, ông có thể kiện lên tòa án trong vòng XX ngày.”
Ông cụ: “Các người ức hiếp người, ức hiếp ông già như tôi, tôi không sống nữa, tôi liều với các người!!!” (Ngồi vật ra đất la hét gào khóc)
Cảnh sát: Trực tiếp lấy còng, thậm chí rút súng ra áp chế người bị xem là có tính công kích hoặc hành vi tự làm hại mình.
Ông cụ: Giả vờ bệnh, giả vờ ngất.
Cảnh sát: Gọi xe cấp cứu đưa đến bệnh viện. Phí do đương sự tự chi trả.
(Xe cấp cứu ở Canada nếu không phải trường hợp bắt buộc thì sẽ thu phí rất cao. Phí gọi cấp cứu áp dụng đối với người không phải cư dân địa phương của tỉnh British Columbia là 1.200 đô la Canada, phí kiểm tra tính riêng, trung bình một ngày nằm viện phải mất 7.000 đến 10.000 đô Canada)
.
Người bạn làm phiên dịch này cũng thường hay an ủi những người con phải gánh họa cho các cụ đang lo lắng ấy rằng:“Các anh chị nói xem, là chính phủ (Trung Quốc) dạy các anh chị không được dạy người lớn tuổi phải làm thế nào là đúng, là tốt, nói cách khác, dù làm sai cũng sẽ không bị phạt một cách nghiêm túc. Nhưng ở đây họ sẽ có chế độ giáo dục và quản thúc mỗi người, phạt hành vi vi phạm và để mỗi người biết rằng phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Người già hay trẻ nhỏ có quyền hoặc không có thế, giàu hay nghèo đều không ngoại lệ..”
Anh ấy còn nói: “Đây cũng không hẳn là chuyện xấu. Các anh các chị đi di cư thường đều là để con cái được giáo dục tốt hơn. Thật ra cũng tương tự như vậy, đón các cụ ra nước ngoài có thể để họ được học những ‘bài học’ tốt hơn.”
Ngọc Trúc
Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2019
Nhãn:
Chính trị,
Kinh nghiệm sống,
Thời sự
Thứ Năm, 7 tháng 2, 2019
LỘ MẸ ĐỒNG CHÍ
Nhờ bọn cướp lộ mịa nó đồng chí trong đống rơm
Tác giả: FB nhà báo Nguyễn Hồng Thanh
Công an vào cuộc điều tra vụ án thấy theo sổ sách thì số tiền bị cướp lên đến 2,2 tỷ đồng. Và đây chỉ là tiền của ca thứ 3 trong 1 ngày.
Vậy là VEC và trạm thu phí BOT này đã gian dối trong tổng hợp, báo cáo tài chính. Theo nguồn tin riêng thì tổng số tiền thu hàng ngày khoảng 6,6 – 7,5 tỷ đồng.
KD: Cảm ơn “kẻ cướp” 😀 . Nhờ có “kẻ cướp” mới lộ ra Bọn cướp ngày!
Sau khi xảy ra vụ cướp tiền ở BOT Long Khánh – Dầu Giây theo thông tin truyền thông ban đầu của Cty đường cao tốc VN ( VEC) thì bị mất có 300 triệu. Báo cáo thu một ngày của BOT này chưa đến 1 tỷ đồng
Công an vào cuộc điều tra vụ án thấy theo sổ sách thì số tiền bị cướp lên đến 2,2 tỷ đồng. Và đây chỉ là tiền của ca thứ 3 trong 1 ngày.
Vậy là VEC và trạm thu phí BOT này đã gian dối trong tổng hợp, báo cáo tài chính. Theo nguồn tin riêng thì tổng số tiền thu hàng ngày khoảng 6,6 – 7,5 tỷ đồng.
Quá bất ngờ phải không? Số tiền chênh lệch vào túi ai? Ngân sách thất thu bao nhiêu ? Việc ăn chia ” khoản vênh” chắc không chỉ trong nội bộ VEC, mà tới tầm cao hơn ???!
.Dự rằng thủ tướng N.X.Phúc sẽ phải cho tổng thanh tra tất cả các trạm thu phí BOT rồi. Lò của anh Tổng Chủ lại có thêm củi gộc rồi !
https://kimdunghn.wordpress.com/2019/02/08/nho-bon-cuop-lo-mia-no-dong-chi-trong-dong-rom/?fbclid=IwAR0EY6YT1pSphqjm9iumsh7GeN2vBtJ2gSkdGgIfniOcAXOaxAb51yqakcM
Tác giả: FB nhà báo Nguyễn Hồng Thanh
Công an vào cuộc điều tra vụ án thấy theo sổ sách thì số tiền bị cướp lên đến 2,2 tỷ đồng. Và đây chỉ là tiền của ca thứ 3 trong 1 ngày.
Vậy là VEC và trạm thu phí BOT này đã gian dối trong tổng hợp, báo cáo tài chính. Theo nguồn tin riêng thì tổng số tiền thu hàng ngày khoảng 6,6 – 7,5 tỷ đồng.
KD: Cảm ơn “kẻ cướp” 😀 . Nhờ có “kẻ cướp” mới lộ ra Bọn cướp ngày!
Sau khi xảy ra vụ cướp tiền ở BOT Long Khánh – Dầu Giây theo thông tin truyền thông ban đầu của Cty đường cao tốc VN ( VEC) thì bị mất có 300 triệu. Báo cáo thu một ngày của BOT này chưa đến 1 tỷ đồng
Công an vào cuộc điều tra vụ án thấy theo sổ sách thì số tiền bị cướp lên đến 2,2 tỷ đồng. Và đây chỉ là tiền của ca thứ 3 trong 1 ngày.
Vậy là VEC và trạm thu phí BOT này đã gian dối trong tổng hợp, báo cáo tài chính. Theo nguồn tin riêng thì tổng số tiền thu hàng ngày khoảng 6,6 – 7,5 tỷ đồng.
Quá bất ngờ phải không? Số tiền chênh lệch vào túi ai? Ngân sách thất thu bao nhiêu ? Việc ăn chia ” khoản vênh” chắc không chỉ trong nội bộ VEC, mà tới tầm cao hơn ???!
.Dự rằng thủ tướng N.X.Phúc sẽ phải cho tổng thanh tra tất cả các trạm thu phí BOT rồi. Lò của anh Tổng Chủ lại có thêm củi gộc rồi !
Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018
3 đại gia Việt nhiều vợ đông con, sở hữu công ty nghìn tỉ
3 đại gia Việt nhiều vợ đông con, sở hữu công ty nghìn tỉ:”Tôi đã cho tạc tượng 3 bà vợ tệ bạc để khắc cốt, ghi tâm những gì mà mấy bà dành cho tôi”
Những đại gia này không chỉ giàu có, quyền lực mà còn có rất nhiều đời vợ.Vị đại gia từng nói: “Hồi xây dựng Làng du lịch Chí Linh, tôi đã cho tạc tượng 3 bà vợ tệ bạc để khắc cốt, ghi tâm những gì mà mấy bà dành cho tôi.

1. Đại gia Lê Ân và 6 người vợ
Ngoài người vợ hiện tại tên Mai Mai xuất phát từ tình yêu như Lê Ân đã chia sẻ, lão đại gia 74 tuổi khẳng định 5 người vợ trước đều đến với ông bằng… thủ đoạn.

Trong khuôn viên Làng du lịch Chí Linh (Bà Rịa – Vũng Tàu), đại gia Lê Ân cho tạc 3 bức tượng 3 người vợ phụ bạc, ôm tài sản của ông ra đi và gây cho ông cảnh tù tội.

Khi đại gia Lê Ân vào tù, cuối tháng 8/2005, người vợ thứ 4 nộp đơn ly dị vì tưởng ông đã trắng tay.

Tuy nhiên, khi cấp sơ thẩm thuận tình ly hôn thì bà này lại kháng cáo, muốn níu kéo hôn nhân vì nghe tin ông đăng báo tìm chủ nợ để trả tiền và mua siêu xe hơn 1,5 triệu USD.

Cho rằng người vợ này có ý thôn tính tài sản, cuối năm 2009, ông Lê Ân đã mời một số cô gái bán vé số về nhà, nhờ họ giả làm vợ ông trong thời gian 3 tháng.

Sau thời gian, ông tiếp tục gây ồn ào khi tổ chức đám cưới với cô vợ trẻ Mai Mai – người kém hơn 50 tuổi.

Với Lê Ân, đây là cuộc hôn nhân mà ông rất “tôn thờ”. Ông Lê Ân rất chiều chuộng vợ trẻ đến mức mua giường 6 tỉ, tặng ô tô và xây vườn cây ăn quả nhiều tỉ đồng tặng vợ.

2
2. Ông Huỳnh Uy Dũng và 2 bà vợ
Sau khi xuất ngũ, ông Huỳnh Uy Dũng kết hôn với bà Trần Thị Tuyết, lớn hơn 6 tuổi là con gái ông Ba Thu, Giám đốc Sở Nông nghiệp tỉnh Sông Bé bấy giờ.

Vợ chồng ông có hai con trai và một con gái út. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân này đã kết thúc sau ngày lễ mừng thọ linh đình 10.000 khách mời của mẹ ông Dũng không lâu.

Trong số 3 người con với bà cả, người con trai đầu được ông Dũng yêu quý nhất khi từng được ông giao cho vị trí Tổng Giám đốc Công ty Đại Nam và quyết định lấy tên người con này đặt tên cho một công ty do ông thành lập.

Kết thúc cuộc hôn nhân, ở tuổi U60, ông chủ Đại Nam và bà Nguyễn Phương Hằng đã đến với nhau và có cậu quý tử đẹp như thiên thần.

Bà Nguyễn Phương Hằng trước khi về làm vợ ông Dũng là vợ cũ của ông Trần Văn Thìn.

Sau khi ly hôn chồng, nữ doanh nhân độc thân với vốn kinh nghiệm kinh doanh từ năm 25 tuổi tập trung điều hành công ty chuyên kinh doanh về lĩnh vực bất động sản, trồng cao su và siêu thị thời trang.

Vào thời điểm tháng 9/2007, khi đại gia Dũng bắt tay vào xây dựng khu du lịch Đại Nam cũng là lúc 2 người quen và nảy sinh tình cảm với nhau.

Tháng 6/2010, lễ cưới chính thức được diễn ra tại Thành Đại Nam. Đám cưới quy mô, hoành tráng và vô cùng xa xỉ.

1
3. Đại gia Đứс An cùng 4 người vợ
Nguyễn Đứс An là một doanh nhân Việt kiều Mỹ thành đạt. Ông rời Việt Nam từ năm 12 tuổi để sang Mỹ học tập và nhanh chóng trở thành một trong những doanh nhân thành công với hàng loạt bất động sản, biệt thự triệu đô ở trong và ngoài nước.

Đại gia này còn sở hữu hàng loạt xế sang và có cổ phần trong nhiều công ty, ngân hàng ở Việt Nam.

Không chỉ nổi tiếng với tư cách là đại gia khi sở hữu khối tài sản kếch xù, ông Đứс An còn được biết đến với “kinh nghiệm” tình trường đáng nể.

Nhưng cuộc hôn nhân với Ngọc Thúy đã khiến tên tuổi đại gia Đứс An trở nên “nổi tiếng” hơn. Đại gia Đứс An được báo chí nhắc đến nhiều từ vụ “ly hôn tiền tỷ” với siêu mẫu Ngọc Thúy và tới nay vẫn chưa có hồi kết.

Theo đó, ông “trúng tiếng sét ái tình” với siêu mẫu Ngọc Thúy khi cô cùng ekip tới biệt thự triệu đô của ông để chụp ảnh. Cặp đôi kết hôn năm 2006 chỉ sau 7 ngày quen biết

Tháng 8/2007, cả hai đã ra tòa ký giấy ly hôn.

Tháng 10/2015, đại gia Đứс An tiếp tục gây ʂṓc khi tổ chức lễ đính hôn đẹp như mơ với người mẫu, diễn viên Phan Như Thảo. Đại gia này còn gửi bức tâm thư “dằn mặt” vợ cũ Ngọc Thúy để không gây thêm phiền phức cho vợ mới.
Theo kenhsao
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






















