Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ trữ tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ trữ tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

THỀM HOANG

Có nỗi buồn đi qua đấy không
Có ai đang ủ giấc mơ vàng
Hay chăng chăn chiếu thềm hoang lạnh
Hay nguyệt cầm buông tay dối gian

Người chẳng cùng ta mơ ngọc thạch
Xây lâu đài tình ái thiên thu
Ta vẫn nhủ Vừng ơi mở cửa
Phép lạ ơi
giải thoát ngục tù

Có nụ cười rơi đâu đấy không
Cho ta nhặt lấy chiếc hôn nồng
Vòng tay ôm giấc mơ thần thoại
Hoàng tử về công chúa rưng rưng

Có bạc vàng đem mua sắt son
Trầu cau mong đợi chốn thiên đường
Hãy cho anh nắm tay em lại
Đừng để em lìa xa yêu thương

Mong-Hoa Vo
6/3/2017



Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

LẠI NHỚ SƯ TỶ


Chị vẫn đang yêu hay thất tình
Sao nghe hơi thở rất mong manh
Tiếng mất tiếng còn câu thơ vụn
Chưa tàn thu mà đã đổ đông
Chị cũng như em rất đa tình
Thương người nên dễ lụy vào thân
Đã mang lấy kiếp đời lãng bạc
Tất phải đắng cay lấm bụi trần
Thương chị mà cũng là thương em
Trái tim tưởng cứng hóa ra mềm
Mãi mốt đi tìm người tri kỷ
Gặp rồi lại chỉ thấy buồn thêm
Chị giờ đứt đoạn mấy câu thơ
Dở dại dở khôn với tình hờ
Em cũng tìm vui trên trang face
Buồn đời thì rụng chút tâm tư
Hay là mình rủ nhau bún đậu
Thêm chút lòng non cho nó sung
Chị chẳng uống bia thì nước sấu
Tự dỗ lòng mình tuổi vẫn còn xuân
Hay là chọc ghẹo cho chị mắng
Em tập làm như Châu Bá Thông
Tiếng cười như lẫn vào nước mắt
Thu sắp tàn rồi chị biết không...?
TRẦN PHONG VŨ
23/8/2014
Tặng sư tỉ tôi một trái tim nồng nàn tha thiết


Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Nhủ lòng buồn thế đủ rồi 
Hơi đâu mà giận cái người không quen...

MÙA THU VÀNG
*****

"Không dưng bậu lại giận tôi"
Bậu lên Facebook bậu ngồi thả thơ
Dăm ba mối chỉ ơ hờ
đau lòng tôi lắm bậu khờ biết không
Vái cho trời nỗi mưa giông
Uýnh tôi một phát cho xong tội đời
May ra bậu nở nụ cười
để tôi có cớ làm người.... người dưng
NGƯỜI VIỆT NAM
"" thơ Thái Tuấn