Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018

NƯỚC CỜ CUỐI TRONG ĐẤU PHÁP

NƯỚC CỜ CUỐI TRONG ĐẤU PHÁP: BỐ GIÀ TRUMP CÓ DÁM RA LỆNH TẤN CÔNG QUÂN SỰ TRUNG QUỐC HAY KHÔNG?

Ls Tran Dinh Thu

Cho đến giờ này, quan sát những việc làm liên quan đến đối ngoại của Trump trong thời gian qua, chúng ta nhận thấy điều này: Trump chuẩn bị cho cuộc chiến với Trung quốc một cách cẩn thận và tỷ mỉ đến từng chi tiết từ lâu lắm. Nguyên tắc chung là mọi mũi tên bắn ra dù chĩa về đâu, bay về hướng nào thì cuối cùng đích đến vẫn là Trung quốc. 

Trong vòng hơn một năm rưỡi ngồi ghế tổng thống, Trump không hề động đến Trung quốc mà chỉ làm những việc loanh quanh. Nhưng những việc loanh quanh ấy bây giờ nhìn lại đều có ý nghĩa dọn dẹp cho một cuộc chiến tranh lớn: Chiến tranh với Trung quốc.

Thoạt đầu là những bước đi ngoại giao thân thiện với Nga. Vào lúc ấy không ai nghĩ rằng bước đi ấy là tranh thủ kéo Nga về phía Mỹ để sau này Mỹ đối đầu với Trung quốc thì không gặp cản ngại từ Nga. Nhưng khi ấy phía Đảng Dân Chủ Mỹ nhảy chồm chồm lên vì không hiểu Trump. Nhiều người nghĩ Trump không biết làm tổng thống chứ không phải là Trump đang có những nước cờ độc. 

Sau khi thân thiện với Nga xong, Trump bắt đầu chuyển qua Triều Tiên. Nước cờ Triều Tiên đi sau nước cờ Nga đúng là quá tuyệt. Chúng ta thử hình dung nếu nước cờ Triều Tiên đi trước nước cờ Nga thì sao? Thật là không ổn chút nào vì Nga vẫn thân cận với Triều Tiên. Cho nên phải đi nước cờ Nga trước, thì nước cờ Triều Tiên mới thắng.

Nhưng cả 2 nước cờ Nga và Triều Tiên ấy cũng để phục vụ cho nước cờ lớn: nước cờ Trung quốc. Ngay sau khi Kim Jong Uh tỏ rõ thiện chí với Mỹ, Trump không bỏ phí một phút giây nào, lập tức tiến hành những bước đi đầu tiên trong nước cờ đấu với Trung quốc.

Vừa đấu với Trung quốc, Bố Già Trump đi tiếp những nước cờ tưởng như không liên quan gì đến Trung quốc nhưng thật ra là rất liên quan. Đó là nước cờ với Iran. Trước đó để lót đường Trump cũng đã đi một hai nước nhỏ với Iran, nay Trump đi thêm những nước cương quyết hơn. Tuy vậy Trump không có ý đấu với Iran vì Iran chẳng là cái đinh gì với Mỹ. Trump đấu với Iran là gián tiếp đấu với ông kẹ Trung quốc mà thôi. Vì vậy chúng ta thấy Trump chẳng kéo binh hùng tướng mạnh gì với Iran cả mà chỉ đơn giản cấm vận dầu mỏ Iran. Nước cờ này Trump chặn yết hầu Trung quốc trong vấn đề nhiên liệu cho nền kinh tế. Hiện nay giao dịch dầu mỏ giữa Mỹ và Trung quốc đã ngừng, Iran có bán dầu cho Trung quốc không? Nếu Iran quyết bán và Trung quốc quyết mua thì sao? Tôi cho rằng đây chính là cái bẫy chiến tranh. 

Cũng như thế, khi Trump yêu cầu hủy bỏ NAFTA để đàm phán lại, nhiều người nhảy choi choi lên bảo là Trump chơi luôn cả những đồng minh thân thiết là Canada và Mexico. Có người bảo Trump có vấn đề tâm thần. Nhưng khi NAFTA mới được ký lại, chả có gì thay đổi nhiều ngoài việc yêu cầu các đối tác không được chơi với Trung quốc, mọi người mới ngã ngửa ra. Có nhiều thiên tài bị những “người trần mắt thịt” đánh giá là tâm thần như thế đấy.

Bây giờ thì Trump đang đi những nước cờ chính nhắm vào Trung quốc, công khai thách thức Trung quốc cả về mặt quân sự. Biển Đông đang có sóng lăn tăn, khi nào thì có sóng lớn? Mọi người bảo Trump có dám ra lệnh tấn công Trung quốc bằng vũ khí hay không?

Nhiều người lập luận, thời đại bây giờ đối thoại thay cho đối đầu, chiến tranh quân sự ít dùng lắm. Vâng, đúng là ít dùng thật nhưng không phải là không dùng. Khi cần thì vẫn phải dùng. Vấn đề là khi nào thì dùng và dùng thế nào.

Và hẳn có người sẽ muốn vặn tôi, nói vậy thì sao Trump không bùm Bắc Hàn? Ồ, câu hỏi này rất hay nhưng bùm Bắc Hàn không phải là khôn ngoan. Bùm Trung quốc mới là đấu pháp tuyệt diệu. Trong một trận chiến, người ta có thể dùng kế ly gián để tách dần những chiến binh nhỏ ra khỏi đối thủ mạnh nhất rồi vận dụng toàn bộ nội công kết liễu đối thủ mạnh này.
Đó mới chính là dùng đấu pháp tuyệt.

Nhưng chiến tranh cũng có thể không xảy ra nếu Tập Cận Bình đầu hàng trước khi Trump dốc toàn bộ binh lực để kết liễu.

# Các mạng youtube có thể tự do dùng bài của tôi miễn là nói rõ nguồn từ fb này.    

# Ai mới biết fb tôi nhớ bấm nút theo dõi để không bỏ sót thông tin nhé. Lưu ý là bên dưới fb của tôi có rất nhiều bài về chủ đề này, hãy lùi xuống dưới để đọc.

Vụ chip TQ siêu nhỏ làm cổ phiếu Lenovo và ZTE sụt ngay

Bloomberg mô tả dữ liệu được truyền về Trung Quốc từ các con chip siêu nhỏ, được cấy vào bo mạch chủ của các sản phẩm. Bo mạch này được một công ty tên Super Micro Computer sản xuAle và Amazon chỉ là hai trong số các công ty của Mỹ bị gián điệp Trung Quốc ăn cắp dữ liệu.


Các máy chủ của Apple và Amazon đã bị xâm nhập ngay từ trong quá trình xản xuất, và con chip siêu nhỏ này sẽ được kích hoạt khi các thiết bị được lắp ráp hoàn chỉnh và đi vào hoạt động.

Cả Apple, Amazon và Super Micro đều phủ nhận thông tin từ Bloomberg, nói rằng nó "không đúng sự thật".

Cụ thể, Apple phát đi một thông báo mạnh mẽ, cho biết "không có bằng chứng" để củng cố các cáo buộc của Bloomberg.

Tin này ngay lập tức khiến cổ phiếu của hãng Lenovo Trung Quốc  sụt 15%, còn ZTE giảm 10%.

Còn trong tuyên bố dài của mình, Amazon nói: "Chúng tôi đã không tìm thấy bằng chứng của những con chip độc hại hay việc các thiết bị phần cứng bị can thiệp."

Bloomberg cho biết cuộc điều tra của họ đã kéo dài trong suốt một năm, và một trong số các bằng chứng tìm thấy là về một cuộc tấn công gián điệp trên nhiều mặt được chuẩn bị, khi chính quyền Bắc Kinh tiếp cận 30 công ty lớn và nhiều cơ quan liên bang.

Các thông tin về chiến dịch tấn công gián điệp từ Trung Quốc bắt đầu xuất hiện từ sự kiện Amazon tiến hành kiểm tra an ninh năm 2015, trước khi chuyển hẳn sang sử dụng các phần cứng, máy chủ... được cung cấp bởi công ty Elemental, nhưng do Super Micro Computer sản xuất từ Trung Quốc.

Nhiều mã độc được cài vào thiết bị của các công ty từ ngay trong quá trình sản xuất

Vụ việc đã làm khởi động một cuộc điều tra kéo dài từ các cơ quan tình báo Mỹ.

Bloomberg nhận xét Trung Quốc đã chuẩn bị rất kỹ khi tiến hành chiến dịch, bởi vì 90% máy tính trên thế giới được sản xuất từ đây.

"Nghiên cứu và hiểu tường tận cách thiết kế các sản phẩm, can thiệp vào từng bộ phận và tìm cách đảm bảo các thiết bị này vượt qua quá trình kiểm tra khi xuất khẩu và đến được địa điểm họ mong muốn."

Nhiều công ty sử dụng các thiết bị phần cứng từ Super Micro Computer đã tiến hành loại bỏ các máy chủ hoặc bo mạch được sản xuất ở Trung Quốc.

Apple phủ nhận và nói rằng Bloomberg đã "liên lạc nhiều lần và đưa ra các tuyên bố mơ hồ, phức tạp về một sự cố an ninh họ nghi ngờ là đang xảy ra."

"Chúng tôi có những cuộc kiểm tra an ninh nội bộ nghiêm ngặt dựa trên yêu cầu của Bloomberg, và hoàn toàn không tìm thấy bằng chứng nào."

"Sau đó, chúng tôi liên hệ lại với Bloomberg và đưa ra các hồ sơ, bằng chứng thực tế, bác bỏ mọi khía cạnh trong điều tra của họ."

Super Micro Computer nói họ hoàn toàn không biết có cuộc điều tra của chính phủ Mỹ về vấn đề này, và không có khách hàng nào ngưng sử dụng sản phẩm được cung cấp bởi công ty vì sợ tin tặc hay hoạt động gián điệp từ Trung Quốc.

Bộ Ngoại giao Trung Quốc gọi câu chuyện trên là "cáo buộc vô cớ" và nói rằng sự an toàn của các hoạt động sản xuất - xuất khẩu sản phẩm là "vấn đề quan tâm chung."

Bloomberg cho biết phủ nhận từ các công ty trái ngược với những nguồn tin, nhân chứng mà họ có từ "sáu quan chức trong các cơ quan an ninh quốc gia" và những nguồn tin giấu mặt trong nội bộ Apple và Amazon.

Làm điều tốt chỉ đơn thuần là nó cần thiết phải có trên đời đừng mong cầu gì

Liz Woodward là người phục vụ tại một quán ăn tại tiểu bang New Jersey, Mỹ. Vào 5 giờ một sáng thứ Năm, có hai nhân viên cứu hỏa bước vào quán ăn của cô, họ tỏ ra kiệt sức vì vừa xong vụ dập tắt đám cháy đã gây ra thiệt hại lớn cho một nhà kho. Paul Hullings và Tim Young tìm chỗ trống và Liz nhanh châni đến bàn để nhận đặt món của họ.

“Tôi cần ly cà phê lớn nhất mà bạn có,” một trong hai nhân viên cứu hỏa tình nguyện mệt mỏi nói với Liz. Cô mau chóng hiểu vì sao họ có một đêm dài như vậy. Sau khi Paul và Tim kết thúc bữa ăn sáng và muốn trả tiền, họ đã rất ngạc nhiên khi đọc hóa đơn. Có những chữ viết tay trên tấm hóa đơn đó. Liz viết “ Tôi đã trả tiền cho bữa sáng của các anh hôm nay. Cảm ơn vì tất cả những gì các anh đã làm để phục vụ người khác và xông vào những nơi mà mọi người khác phải bỏ chạy.".

Paul và Tim xúc động bởi hành động chân thành của Liz bởi cô cũng y như họ, cũng phải làm việc ca đêm.

Hai người đàn ông sau đó dùng FB đăng hình ảnh ghi chú viết tay của Liz trên hóa đơn và nói về trải nghiệm bữa ăn của họ tại Route 130 Diner ở Delran, nơi Liz làm việc. Họ khuyến khích mọi người ăn tối tại nhà hàng và cho Liz món tiền tip lớn. Nhưng họ không dừng ở đó.

Sau khi tìm kiếm trang Facebook của Liz, cả hai đều biết rằng Liz đã phải vật lộn để chăm sóc người cha đang bị bệnh của cô. Đầu năm 2010, cha cô bị liệt do tổn thương não. Gia đình không đủ khả năng mua một chiếc xe ô tô có hệ thống đưa xe lăn lên xuống, nên người cha bị ốm của cô quanh năm phải nằm trên giường. Còn Liz, cô phải gánh vác toàn bộ công việc gia đình. Hiện tại, cô đang làm 3 công việc bán thời gian suốt ngày đêm.

Cô cần 17 ngàn usd cho chiếc xe này. Hai người lính cứu hỏa đã lập một trang GoFundMe để quyên góp. Kết quả họ đã thu được $ 86,295 cho Liz. Có rất nhiều người bình thường muốn giúp cô gái tốt bụng.

Liz vô cùng bất ngờ và cảm động. Cô nói với hãng tin ABC News rằng "Tất cả những gì tôi làm là trả tiền cho bữa sáng của họ, và tôi không nghĩ bất cứ điều gì sẽ xảy ra, trừ khi họ sẽ ra đi với một nụ cười,"

Lòng tốt là một vòng tuần hoàn. Khi bạn trao đi lòng tốt, nó sẽ trở về bên bạn. Khi bạn gieo mầm hạt giống thiện lương, nó sẽ kết hoa thơm trái ngọt.

Nguồn : http://www.gtgoodtimes.com/…/thoughtful-waitress-pays-for-…/

Theo fb Nguyễn Thị Bích Hậu


Mỹ ‘đánh trả’ TQ thay Việt Nam

Kkk ..... Mày tìm cách xây trong 30 năm .... Trump chỉ phá trong 3 ngày
Mỹ ‘đánh trả’ TQ thay Việt Nam:
Donald Trump đã lên kế hoạch ‘xóa sổ’ các đảo nhân tạo của Tập Cận Bình trên Biển Đông
Tin tổng hợp 5/10/2018
Theo đạo luật Ủy quyền Quốc phòng (NDAA) của Mỹ, phân bổ chi tiêu quốc phòng trong năm tài khóa 2019 sẽ giúp Mỹ có thể phản ứng mạnh hơn trước hành xử của Trung Quốc ở Biển Đông.
Được Quốc hội Mỹ thông qua ngày 1/8 và được Tổng thống Donald Trump ký ngày 13/8, NDAA gồm nhiều biện pháp, trong đó có việc cho phép Lầu Năm Góc công khai hơn về các hoạt động áp đặt của Trung Quốc.

Theo tác giả Zachary Haver trong một bài viết trên tạp chí National Interest, mục 1262 của NDAA yêu cầu Bộ trưởng Quốc phòng “ngay lập tức” gửi báo cáo tới Quốc hội và người dân tiếp sau “Trung Quốc có bất kỳ hành động cải tạo [đất đai], khẳng định yêu sách lãnh thổ quá đáng hay hoạt động quân sự hóa ở Biển Đông”.
Chuyên gia Ely Ratner cho rằng, “việc thiếu thông tin minh bạch về các hoạt động của Trung Quốc ở Biển Đông đã cản trở sự phối hợp của khu vực và tiếp sức cho Trung Quốc thực hiện những bước đi củng cố quyền kiểm soát”.
Theo tác giả Zachary Haver, xem xét đồng thời hành vi của Trung Quốc và cuộc đối thoại của Mỹ về Biển Đông, các báo cáo được NDAA ủy nhiệm sẽ là những yếu tố làm thay đổi cuộc chơi nếu được thực hiện một cách hiệu quả. Việc nắm quyền kiểm soát sẽ giúp Washington tái thu hút sự quan tâm của công chúng vào các cuộc tranh chấp, đoàn kết các đối tác khu vực và gây sức ép lên Trung Quốc.
Các tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông bắt đầu vào giữa thế kỷ 20, nóng lên vào những năm 1970 và 1980. Sau một thời gian tương đối bình ổn đầu thập niên 2000, căng thẳng gia tăng đột biến từ năm 2009 trở lại đây. Kể từ 2014, Trung Quốc lắp đặt các cơ sở radar, đường băng, các công trình để chứa tên lửa, và thiết bị gây nhiễu quân sự trên các đảo nhân tạo.

Mới đây nhất, vào ngày 2/5/2018, một bản tin của CNBC cho biết Trung Quốc đã triển khai các tên lửa hành trình chống hạm YJ-12B và tên lửa đất-đối-không HQ-9B trên Bãi đá Chữ thập, Đá Subi… thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
Đáp trả những diễn tiến kể trên, Mỹ đã hủy lời mời Trung Quốc tham gia cuộc tập trận Vành đai Thái Bình Dương (RIMPAC). Bộ Quốc phòng Mỹ mô tả quyết định này là “phản ứng bước đầu”. Và giờ đây, với NDAA năm tài khóa 2019 được thông qua, dư luận sẽ chứng kiến nhiều hành động tiếp theo của Mỹ.
Gần đây, tình trạng gia tăng bất ổn đã khiến Mỹ can thiệp trực tiếp hơn vào Biển Đông. Tại một cuộc họp của Diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF) hồi tháng 7/2010, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton tuyên bố Mỹ sẵn sàng đóng một vai trò trung gian trực tiếp trong các tranh chấp – một sự chuyển hướng chính sách quan trọng. Những năm sau đó, Mỹ thực hiện nhiều bước tiến, trong đó có nâng cấp quan hệ đối tác quốc phòng với Philippines, bỏ lệnh cấm mua vũ khí sát thương đối với Việt Nam, và tăng cường quan hệ với ASEAN.
Từ tháng 10/2015, Hải quân Mỹ đã tiến hành một số Chiến dịch Tự do Hàng Hải (FONOP) ở Biển Đông để thách thức các dự án cải tạo đảo của Trung Quốc. Tuy nhiên, như đã thấy trong vài năm qua, FONOP không thể ngăn được Trung Quốc tăng cường quân sự với tốc độ nhanh, như mục đích đã đặt ra.
*Chiến cơ F-35B Lightning II của Mỹ hạ cánh xuống tàu tấn công đổ bộ USS Wasp ngày 5/3/2018. (Ảnh: Hải quân Mỹ)

Theo fb Liên Trà

NGÀY CŨ. @16

Sau khi sống già sống cỗi mới vỡ lẽ được nhiều điều. Nhiều điều ti tiện nhỏ nhen, nói ra thì kỳ kỳ mà không nói thì không chịu nổi. Đó là: Đói khổ sinh chán nản buồn bực thậm chí căm giận ngút trời. Khi đói khổ, sẽ đấu tranh giành giật cho hết đói khổ và còn có cái để dành cho mai sau. Khi đã no ta thường vui vẻ, nhưng khi no quá lại sinh hư. Người xưa nói: Cơm no bò cưỡi.

Cũng vỡ lẽ: Tôn giáo nào cũng bắt người theo đạo tụng kinh cho tới thuộc lòng để cố hướng con người đi tới chỗ chân thiện mỹ. Định nghĩa về chân thiện mỹ của mỗi tôn giáo khác nhau, chẳng tôn giáo nào muốn thua tôn giáo nào. Đi theo đạo tụng kinh cầu nguyện thật nhiều để mong mọi tội lỗi kiếp này được xóa sạch, khi chết đừng bị trừng phạt đau khổ rớt tỏm xuống địa ngục mà phải được sống hạnh phúc trên thiên đàng. Qua kiếp sau phải có một tương lai sáng lạn hơn kiếp trước. Mà muốn tu cho tốt thì ít nhất bụng phải no, bụng đói khó mà tu tốt được. Người xưa có câu “Có thực mới vực được đạo”. Nhưng ăn no quá cũng không tu tốt được, có khi no quá chỉ tằng tằng tu đạo được mà thôi.

Chủ nghĩa cộng sản theo tôi có mục tiêu lý tưởng khá đẹp: Đấu tranh giai cấp làm sao cho con người lao động được ấm no hạnh phúc, sao cho có nhiều công bằng xã hội hơn, rồi tiến tới thế giới đại đồng chẳng thằng nào khổ hơn con nào…

Có điều làm được hay không làm được là chuyện khác. Mà hình đã không làm được nên nhiều nước đã bỏ ngang, chỉ còn ta theo dọc. Những người thuộc giai cấp thấp, những người nghèo đói thua thiệt ngày xưa rất tôn sùng chủ nghĩa này, họ cho rằng chỉ có nó mới đưa người ta đến bến bờ hạnh phúc mà thôi.

Chủ nghĩa cộng sản bài xích tôn giáo, cho rằng tôn giáo là thuốc phiện làm mê muội u tối con người. Nhưng để ý mấy năm sau này, nhiều ông lớn bà lớn khi chết đi thì liền có nhiều tu sĩ đến tụng kinh, cũng chẳng hiểu họ tụng kinh thể loại gì. Chỉ biết là người tụng cũng như người được tụng đã từng no, no lắm rồi. Khi họ còn sống đã có lời khuyên: Ăn vừa vừa thôi, để cho người khác còn miếng cháo mà húp. Nhưng chắc họ chẳng thèm nghe đâu, tới khi sắp chết thì đâm sợ, sợ quá nên mới cầu xin. Cầu xin mọi tội lỗi được bỏ qua. Hỏi tội gì mà xin? Họ nói: Tội giành ăn.

Đức Phật nói đúng quá đi chớ, tham sân si làm con người u muội mà hư hỏng. Phải diệt dục đạo đức mới tốt lên được. Chỉ trách ngài sao quá bao dung, khi sống người ta gây ra bao tội lỗi tày trời, tới lúc chết chỉ cần cầu siêu một cái là ngài cho tất cả tội lỗi được xóa sạch. Dễ dãi quá đâu có được?  

Sau 1975 tôi trải qua khá nhiều đợt tập huấn chính trị. Như bài trừ tư tưởng đồi trụy Mỹ Ngụy, đánh tư sản mại bản, chống bọn Ngụy quyền phản quốc vượt biên, tập hy sinh thắt lưng buộc bụng xây dựng đất nước, sẵn sàng đem xương máu phục vụ chiến tranh biên giới và giúp đỡ nhân dân nước bạn thoát nạn diệt chủng, chống tư tưởng tự chuyển biến, thực hiện công nghiệp hóa hiện đại hóa tiến lên chủ nghĩa xã hội…

Cái gì cũng phải học, khổ nỗi thầy cô giáo thời đó làm nghề giảng chính trị thường là những người ít học lẫn không có chuyên môn chính trị. Đa phần họ từ bộ đội hay công an thuộc tầng lớp bần nông đi học thêm mấy lớp văn hóa bổ túc, học chuyên tu trung cấp hay đại học rồi chuyển sang làm thầy giáo hay chính trị viên bất đắc dĩ mà thôi. Mà lúc đó họ cũng đói, giảng bài nghe thều thào lắm. Mình ngồi dưới nghe cũng đang đói, nghe chẳng được gì mấy. Lúc đó học trò và cấp dưới thương yêu các thầy cô và thủ trưởng, bởi lẽ họ cũng đang đói bụng tội nghiệp giống như mình.

Thời gian một đợt tập huấn vô bổ thường kéo dài mấy ngày lê thê. Nếu lấy thời gian đó để nghiên cứu khoa học hay làm ăn kinh tế, hay tích cực sản xuất ra vật chất, thì chắc nước ta ngày đó đã đỡ đói đã đỡ khổ lắm rồi. Đôi lúc cũng có vài lãnh đạo cấp cao hơn hạ cố tới giảng bài hay ra chỉ thị, cố lắng nghe nhưng mà buồn ngủ muốn chết, len lén nói với nhau: Sao mình tệ thế nhỉ? 

Nhưng cứ phải nghe phải học riết rồi cũng quen cũng nhập tâm. Mấy năm sau hòa bình do học tập tuyên truyền chính trị mãi nên hễ mới nghe nói tới Cao Đài, Hòa Hảo hay Thiên Chúa giáo là thấy lo lo sợ sợ ngại ngại. Chính quyền mới hình như chỉ tôn trọng một số tu sĩ đạo Phật quen thân với họ từ trước mà thôi. Ngày đó nghe nói tới người Hoa là không dám ưa, cũng ít dám tiếp xúc thân mật với các người trong các gia đình viên chức hay sĩ quan chế độ cũ. Sợ bị đánh giá sai quan điểm.

Cũng có những niềm hối hận quá khứ lãng xẹt nữa. Hồi trước năm 1975 bọn trẻ Bảy Hiền chúng tôi ưa “very good, OK very good” với mấy anh lính Mỹ trẻ để vòi xin kẹo cao-su nhai chơi. Sau năm 1975 được học chính trị Mác-Lê, lịch sử Đảng… liền tự cảm thấy rất mắc cỡ xấu hổ về thái độ quá thân thiết với bọn giặc Mỹ hồi còn thơ ấu. Mình chẳng có lập trường giai cấp chính trị gì cả.

Trong khi ở ngoài Bắc, mới tuổi thiếu niên nhi đồng, các anh chị ngoài đó đã biết học tập quán triệt căm thù giặc Mỹ, chưa tới tuổi đi bộ đội đã mơ mộng ước gì được nhập ngũ để sinh Bắc tử Nam, còn mình lại đi xin kẹo cao-su của Mỹ nhai chơi. Quả là tội lỗi.

Suốt mấy năm 1975- 1979 tâm hồn tôi “đỏ hỏn” như thế. Sẽ như thế mãi nếu ngày đó có cơm ăn đầy đủ. Nhưng tôi và những người chung quanh đang rơi vào cảnh thiếu thốn quá đáng nên hay so đo nhìn lại quá khứ, tự hỏi sao hồi mấy năm trước chiến tranh ác liệt không đói mà bây giờ hòa bình đói quá? Cũng cùng một cánh đồng kia, một nhà máy kia, những con người kia… hồi xưa làm ăn ngon lành ra được bao nhiêu của cải mà mà bây giờ tan nát điêu tàn? Ba mùa lúa bị rầy ăn liên tiếp, đất Bến Tre chẳng còn hột gạo nào, sáng trưa chiều chỉ ăn dừa cho qua bữa, bụng dạ cứ cồn cào. Một hôm xếp nói khăn gói lên Tây Ninh đi bay, lên đó tao sẽ xin cho bọn bay một bữa cơm gạo trắng chan nước mắm ớt. Nghe tới đó, bụng càng đói cồn cào. 

Ba chuyện chính trị chính em cũng loãng dần. Bụng đói nhưng cứ mong sao một ngày nào đó đất nước mình sẽ khá lên, mọi người sẽ được ấm no hạnh phúc, sẽ có công bằng xã hội ai cũng bằng ai. Mơ mãi vậy cho tới già tính ra cũng trên bốn mươi năm rồi thì phải, sắp xuống lỗ rồi. Nhưng mỗi khi nhìn ra bên ngoài lại thấy hình như đó vẫn mãi là một giấc mơ thì phải. Giấc mơ còn mãi? 

Suốt năm năm sau ngày hòa bình, cứ lâu lâu ngồi một mình vẫn còn hối hận về chuyện hồi nhỏ từng đi xin kẹo cao-su Mỹ nhai chơi. Nhưng qua đầu năm 1980 thì bệnh chán ngán đã vô cùng trầm trọng nên cũng thôi hối hận. Mới biết có thởi gian tôi yêu chủ nghĩa cộng sản tới vô cùng, và nay chắc đang lâm vào tình cảnh thất tình.

Giống y như chuyện yêu đương thời tuổi trẻ vậy, nếu trời cho mình lấy được người mình yêu thì tức khắc trong tim mình chẳng còn biết gì hết ngoài một cảm giác sung sướng tuyệt vời. Nhưng mà coi chừng đấy. Thà đừng được đẹp đôi, vì về sống chung vài hôm có khi sẽ rất chán… nhất là khi hai vợ chồng trẻ lâm vào cảnh nghèo đói chẳng có gì ăn.

Có câu chuyện hay hay ông Tô Hoài viết hồi trước năm 1945 mà tôi cứ nhớ hoài: Thằng đầy tớ yêu con đầy tớ và lấy được con đầy tớ rồi, nhưng chỉ sau vài hôm thì hai đứa đầy tớ một đực một cái gây chuyện đánh nhau to vì đứa nào cũng ăn nhiều lại mắc tật tham ăn, chẳng đứa nào chịu nhường cơm cho đứa nào. Hai chúng nó sau khi lấy được nhau cứ giành cơm đánh nhau mãi… Còn chó gì là hạnh phúc yêu đương nữa?

Mới 17 tuổi đã bắt đầu học chính trị no nê lắm rồi. Học no mà bụng đói. Chẳng có thực nên chẳng vực được đạo. Tới năm 22 tuổi tôi chán chường là phải. Bởi vì nghe đi nghe lại mãi một bài giảng một bài kinh thì có kiên nhẫn thế nào cũng sẽ mau chán. Tôi làm bạn với một chị chính trị viên con nhà cách mạng từ năm 1977. Cho tới năm 1980 nói chuyện với chị ấy tôi cứ tưởng thời gian của năm 1977 vẫn còn nguyên đó, không trôi đi đâu được. Bởi những câu chuyện cũ, những lập luận cũ cứ như thế lập đi lập lại chớ không “tiến hóa” theo chiều hướng đi lên được một chút nào như phép biện chứng Mác-Lê Nin.

Một hôm chán ngán quá chắc là do đang đói bụng, tôi nói xẳng: Thôi, chúng ta đừng bàn luận chính trị hay thời sự gì với nhau nữa. Nói đi nói lại mãi cũng chừng ấy chuyện mà thôi, lại sinh cãi cọ. Thôi đừng nói những chuyện đó với nhau nữa nhé. Chị ấy ấm ức nói: Mấy năm đi theo cách mạng vẫn không gột rửa được tâm hồn anh. Đúng là anh sống với chế độ Mỹ Ngụy nhiều quá nên không giác ngộ cách mạng được.

Mấy chục năm dài dằng dặc trôi qua tôi không được gặp lại chị, muốn nói cho chị biết tâm hồn tôi gột rửa được nhiều rồi. Nhưng chẳng biết bây giờ chị có hạnh phúc không? Hay no quá sinh hư? 

Hồi 17 tuổi tôi yêu đủ thứ. Yêu đàn bà con gái đẹp. Yêu hòa bình và rất ghét chiến tranh. Yêu lao động, muốn cống hiến hết sức lực tuổi thanh xuân cho một lý tưởng đẹp đẽ nào đó hay một nghề nghiệp nào đó cho tới khi trút hơi thở cuối cùng. Nhưng mới năm năm đã chán, chán như con gián. Chắc vì qua năm năm đó tôi bị bỏ đói nhiều quá, cũng thấy ngoài đời chẳng có gì mới mẻ hay ho mà đâm ra thất vọng buồn chán.

Khi quay lại Sài Gòn, bạn bè ngày cũ gặp lại ưa chê bai tôi: Lúc này mày ăn nói chán như củ chuối, nghe mày nói chuyện chán lắm mày biết không? Chán như củ chuối là như thế nào cho tới bây giờ tôi vẫn chưa hiểu được. Sau này ưa viết bậy bậy lạt lạt trên internet, có anh có chị chê tiếp: Viết kiểu củ chuối, vòng vo quả cà dây muống chẳng ra làm sao cả. Chắc là do ám ảnh ngày cũ, khi cái đói đã len lỏi vào tâm hồn rồi đóng đinh vào ký ức. Khi đói người ta chẳng suy nghĩ được gì nhiều ngoài nỗi buồn chán thất vọng hay căm phẫn muốn giành giựt miếng cơm với người khác. Bị đói bụng một thời gian quá dài thì cái đó dính vào cuộc đời giống như phong cách, giống như style… củ chuối.

Thông cảm được cho những người đói bụng đang phải giành giật. Nhưng khó mà thương mấy người bụng đã no kềnh mà vẫn cứ còn mãi giành giật cho tới khi gần nhắm mắt mới chịu thôi. Nhiều người cũng rất lạ, trước khi chết còn muốn truyền nghề giành giật lại cho con cháu trong nhà, chúng phải giỏi hơn mình mới chịu. Chắc là no quá sinh hư…  

Style của tôi toàn bị chê bằng tên các loại thức ăn: Củ chuối, quả cà, dây rau muống. Đó là các thứ thức ăn hết sức rẻ tiền từ ngày cũ cho tới bây giờ. Thế mà suốt năm năm sau ngày hòa bình tôi thèm ăn mấy thứ rẻ tiền đó cũng không có mà ăn, huống hồ gì nói tới thịt cá hay các thứ cao sang khác. Tu không nổi, đi theo lý tưởng cống hiến cũng chẳng được chẳng qua vì đói bụng. 
 
Không hiểu sao mấy năm đó dân tình đói quá. Năm 1977 ra tới bến phà Gianh thì chuyến xe do tôi áp tải phải dừng lại khá lâu để chờ phà. Lẽo đẽo đi lên đi xuống xem thiên hạ ra làm sao. Năm đó người Trung xuôi Nam rồi ra Bắc cũng nhiều chớ không ai muốn ở một chỗ chờ chết đói. Chắc họ đi xa để kiếm thêm củ chuối, quả cà hay bó rau muống gì đó.

Đứng bên đường, tôi chú ý tới hai cha con ốm yếu ăn mặc rách rưới chắc đang tìm cách quá giang xe đò hay xe tải để vào Nam mà chưa được. Người cha đang ngồi xổm lúi húi bên vệ đường tìm cách nấu một lon “gô” nước sôi, rồi ông rút trong ba-lô ra một cái tô đất, cho một giắc mì khô vào đó. Nước vừa sôi, ông làm được một tô mì để ăn liền.

Đứa con gái khoảng mười tuổi ngồi xổm phía đối diện nhìn cha nấu mì, vừa đăm đăm nhìn cái tô vừa nuốt nước miếng ừng ực. Rất sững sờ khi thấy người cha cầm cái tô lên và một mình lấy tay lua hết giắc mì. Khi còn tô nước lỏng bỏng, ông âu yếm bảo đứa con gái: Con ăn đi… kẻo đói.

Đôi mắt đứa con gái nhìn cha tức tối căm hờn lắm, chắc nó đang nghĩ rằng cha nó tham ăn quá, nó đang nghĩ rằng cha nó không hề thương yêu nó, ông ta đã ăn hết giắc mì ngon lành còn chỉ cho nó húp nước suông. Người cha chợt nhìn lên thấy tôi đang chăm chú nhìn cảnh cha giành ăn với con, thở dài lắc lắc đầu chẳng nói gì. Đứa con gái cầm cái tô nước lỏng bỏng húp vội. Chắc nó đang đói bụng lắm.

Tôi cũng bắt chước người đàn ông, thở dài lắc lắc đầu rồi bỏ đi. Cảm giác có người đi theo sau lưng. Nghe tiếng gọi nho nhỏ của người đàn ông sát sau lưng: Anh gì miền Nam ơi! Anh gì miền Nam ơi! Chắc người cha muốn đính chánh hay trần tình với tôi về tội giành ăn với con gái. Ông ngập ngừng nói: Lát nữa tôi sẽ nấu thêm mì cho con gái tôi ăn ngay mà anh. Chỉ lát nữa thôi anh, tôi đi kiếm miếng nước đây. Tôi nói với ông ta, làm bộ ra vẻ hửng hờ: Ừ, cháu nó đang đói bụng đó ông. Cho nó ăn mì ngay đi ông. Chỉ cần nấu thêm miếng nước sôi nữa thôi mà.

Cũng chẳng tin tưởng người cha tội nghiệp sẽ nấu thêm tô mì nữa cho đứa con gái nhỏ ăn. Tôi quay về xe tải. Nguyên đêm đó ngồi vật vạ trên cabin xe không ngủ được, đầu óc chỉ nhớ tới đôi mắt tức giận của đứa con gái và tiếng nói nho nhỏ đầy hối hận của người cha: Lát nữa tôi sẽ nấu thêm mì cho con gái tôi ăn ngay mà anh. Chỉ lát nữa thôi anh, tôi đi kiếm miếng nước đây. 

Từ ngày đó… cho tới khi sinh ra ba đứa con trai, và cho tới già tới chết tôi luôn hứa trong lòng sẽ chẳng bao giờ giành ăn với con nít.

Nói cho sang vậy thôi, mấy năm sau tức là năm 1980, về Sài Gòn mới được mấy tháng tôi lại gặp chuyện giành ăn.

Vào một buổi chiều tối trở về nhà tôi rất đói bụng, mò xuống bếp thấy còn ít cơm nguội để trong nồi và tô canh rau muống le que vài cọng. Chẳng biết trời trăng gì, đói quá tôi chén sạch. Tối đó, đứa em kế đi học xa về tới nhà, xuống bếp lục cơm ăn nhưng chẳng còn thứ gì để nó ăn. Nó quay lên nằm trên giường khóc rấm rứt tức tối: Anh ăn vậy em còn cái gì để ăn nữa?

Tôi hối hận lắm, từ đó ít dám ăn cơm ở nhà. Lang thang kiếm ăn chỗ này chỗ khác, suốt năm năm đại học có khi đi học suốt hai buổi chẳng có gì trong bụng, sáng tới chiều chỉ có một cử cà phê uống thiếu của chị Hai bán trước cửa trường Tổng Hợp.

Mấy chục năm sau đứa em kế làm kinh tế tư nhân phải ăn nhậu với khách hàng đối tác có khi li bì thâu đêm suốt sáng, mỗi lần biết chuyện cha tôi ưa tức giận chửi thề: Đù mệ mi, rượu bia cho cố vô rồi ung thư gan chết mệ bây giờ. Còn tôi thì chẳng dám nói gì với nó, mỗi lần muốn mở miệng khuyên nó câu gì lại nhớ tiếng khóc rấm rứt tức tối của nó vào một đêm trong nhà chẳng còn cái gì để mà ăn.

Củ chuối, quả cà, dây rau muống chút xíu cho vui vậy thôi… chớ sáng hôm nay tôi đã ăn sáng, cà phê cà pháo xong hết rồi. Cũng mới ăn thêm tô phở buổi trưa.

MOMENTARY notes

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2018

Trump ký thỏa thuận với Canada, Mexico, từ chối TQN


Donald Trump nói thỏa thuận thương mại mới với Canada và Mexico là thỏa thuận "quan trọng nhất" từ trước đến nay của Hoa Kỳ
Tổng thống Mỹ cho biết Hiệp định Hoa Kỳ-Mexico-Canada (USMCA), thay thế cho Nafta, sẽ mang lại hàng ngàn việc làm cho miền Bắc Mỹ.


Thỏa thuận mới này bao gồm các giao dịch thương mại giữa ba nước, trị giá 1,2 triệu đô la và "thực sự mang tính lịch sử", ông Trump nói.

Ông Trump phát biểu sau khi đăng các dòng tweet trước đó tuyên bố rằng thỏa thuận thương mại mới đã giải quyết được "những thiếu sót và sai lầm" ở Nafta, vốn đã chi phối thương mại giữa ba nước kể từ năm 1994.

Thỏa thuận mới, US MCA, "sẽ hỗ trợ nhiều người, với hàng trăm nghìn việc làm cho người Mỹ".

Tổng thống Trump đã thực hiện chính sách "Nước Mỹ trên hết" và tạo ra một cuộc chiến thương mại với Trung Quốc, cũng như áp đặt thuế quan đối với hàng nhập khẩu thép và nhôm từ Mexico và Canada.

"Nếu không có đợt trừng phạt thuế quan, chúng ta sẽ không bao giờ có một thỏa thuận," ông Trump nói.

Thủ tướng Canada Justin Trudeau cho biết thỏa thuận thương mại "mang lại lợi ích sâu sắc" cho người Canada.

"Chúng tôi phải thỏa hiệp, và có điều khó thỏa hiệp hơn những điều khác," ông Trudeau nói. "Chúng tôi không bao giờ nghĩ việc này sẽ dễ dàng, và đúng như vậy, nhưng hôm nay là một ngày tốt cho Canada."

Tuy nhiên, ông Trump cho biết còn quá sớm để nói chuyện với Trung Quốc, đất nước mà Hoa Kỳ đã áp dụng ba vòng thuế quan trong năm nay.

"Trung Quốc muốn nói chuyện, rất muốn ... [nhưng chúng ta] không thể trao đổi với họ bây giờ vì họ chưa sẵn sàng," ông Trump nói.

Các đối tác thương mại khác cũng đã gây khó khăn cho Mỹ, ông nói, trong đó có Liên minh châu Âu, vốn đã đưa ra mức thuế trả đũa đối với hàng hóa Mỹ trong tháng Sáu.

Tổng thống cho biết ông đang có một "cuộc đàm phán thành công" với EU.

Ông nói đó là "đặc quyền" của các nước được giao dịch với Mỹ.

"Vì vậy, chúng ta đã đàm phán thỏa thuận mới này [với Mexico và Canada] dựa trên nguyên tắc công bằng và có đi có lại - với tôi đó là điều quan trọng nhất trong thương mại, bởi vì chúng ta đã bị đối xử quá bất công bởi nhiều quốc gia trên thế giới. "

Thỏa thuận mới này là "tuyệt vời" cho cả ba quốc gia, ông nói thêm.

Hàng trăm trang của thỏa thuận sẽ được công bố vào sáng thứ Hai bao gồm những thay đổi trong thỏa thuận về ngành công nghiệp sữa của Canada và các biện pháp nhằm chuyển công việc chế tạo ô tô ở mức thu nhập thấp từ Mexico về Hoa Kỳ.

Nông dân Mỹ sẽ được tiếp cận 3,5% thị trường sữa Canada trị giá 16 tỷ đô la một năm, trong khi một yêu cầu khác quy định rằng 40% linh kiện cho xe được sản xuất trong khu vực USMCA phải được thực hiện tại các khu vực trả lương 16 đô một giờ.

'Tạo thêm việc làm'

Meredith Crowley, nhà kinh tế thương mại quốc tế tại Đại học Cambridge, cho biết thỏa thuận về sữa cho thấy Canada đã làm tốt trong việc đàm phán thỏa thuận.

Bà cho biết việc đặt mức lương tối thiểu cho các công nhân chế tạo xe hơi có thể dẫn đến các điều khoản tương tự trong các giao dịch thương mại khác.

Ông Trump cho biết thỏa thuận này là một chiến thắng cho nông dân, công nhân xe hơi và ngành công nghiệp sản xuất của Mỹ: "Nó có nghĩa là nhiều việc làm của người Mỹ hơn, và đây là những công việc chất lượng cao."

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2018

DỰ BÁO LỊCH SỬ.

Nb Nguyễn Huy Cường dự báo tình hình thế giới.
Ông chỉ là nhà báo mà còn nhận định dư lày, lại nghĩ đến cha ts kinh tế ha vớt kia mà chán.
......

DỰ BÁO LỊCH SỬ.

Hôm nay ta sẽ quan tâm đến một vấn đề.
.
Đó là một dự báo. Tôi nhờ bạn bè FB ghi nhớ giúp quan điểm này.
.
Tôi nói rằng: Cuộc chiến tranh thương mại Trung-Mỹ sẽ chấm dứt hoặc giảm cường độ rất mạnh trước tết dương lịch năm nay.
.
Lý do không phải vì bên này “hết đạn” hay bên kia”mệt mỏi”, nhẹ tay mà vì những lý do sau:
.
Tôi cho rằng, việc Mỹ xiết TQ hiện nay, mục tiêu lớn nhất không phải là vì tiền.

Đây là một điểm nhấn đầu trong lộ trình xóa bỏ chủ nghĩa cộng sản mà TQ là thành trì cuối cùng.

Với Mỹ nói riêng, với thế giới văn minh nói chung thì việc tồn tại chế độ cộng sản mà trong bài trước, chính ông Đặng Tiểu Bình đã gọi là “Đế quốc xã hội chủ nghĩa” với đầy đủ dung mạo hung hãn , tham lam, cuồng bạo là KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC. Hôm nay, ngày mai hoặc bất cứ giai đoạn lịch sử nào ở thì tương lai, nếu họ tiêu diệt được là họ làm ngay!.
.
2018, thời cơ đã đến vào lúc cả thế giới nhìn nhận rõ mục tiêu của Trung Quốc qua ứng xử của họ ở Biển Đông, biển Nhật Bản, ở Srilanka , châu Phi v.v… và nay Mỹ bấm nút, cả guồng máy chống TQ sẽ vào cuộc.
Nếu Mỹ dấn tới, nói về chiến lệ, TQ thua là cái chắc!.
.
Về phía TQ, những thua thiệt về tài chính trong cuộc chơi này không phải là điều nặng nề nhất.

Điều khiến họ run nhất, đang xảy ra là giới tài phiệt, giới đầu tư đang rời khỏi Trung Quốc.

Đi thì dễ nhưng mời gọi họ trở lại miếng đất đầy bất ổn này thật khó!.
.
Nhưng như tôi đã nói, TQ là đất nước của những nhà mưu lược.

Họ sẽ tìm mọi cách, kể cả cách phế truất Tập Cận Bình, để hòa hoãn với Mỹ khi họ cần tồn vong.
.
Vừa qua, khi chưa “Thấm đòn”, chưa cảm nhận hết tổng quan của cuộc chiến (như nhận định của tôi nêu trên đầu bài) thì ông Tập Cận Bình rất dại dột khi ứng xử kiểu lên gân, ăn miếng trả miếng và lôi kéo vài nước ủng hộ.
.
Nhưng, đòn thù mang tên “Donald Trump” ra cấp tập với cường độ mạnh, tối tăm mặt mũi nên sẽ đến lúc TQ biết: càng cứng càng chết!.

Từ đó họ sẽ điều chỉnh chính sách, sẽ chấp nhận đàm phán để ít nhất được “nghỉ giải lao” cấp cứu, hồi sức.
.
Hơn thế nữa, về mặt quân sự, Mỹ có 2 lá bài lớn với TQ.
.
Một là lá bài Đài Loan.
Hai là lá bài Biển Đông.
.
Với Đài Loan là bài toán lớn, có thể Mỹ sẽ có những toan tính chừng mực hơn.
.
Tôi cho rằng khoảng 5 năm nữa, Mỹ hậu thuẫn và  công nhận độc lập cho Đài Loan.
.
Việc công nhận này sẽ diễn ra vào lúc TQ “lùn” đi nhiều, giỏi lắm là lên TV tuyên bố … quan ngại, là cùng.
.
Nếu TQ hùng hổ trả đũa, thụt vào lãnh thổ tỉnh Đài Loan của Mỹ vài trăm trái tên lửa đạn đạo thì đó chính là đáp số đúng của bài toán Mỹ. Họ sẽ làm thủ tục thanh lý chủ nghĩa cộng sản Trung Quốc như 13 nước XHCN anh em thời 1990 ngay lập tức.
.
Còn lá bài Biển Đông.
.
Nếu TQ “điều hòa” thái độ, đàm phán, chịu lép, kiến tạo một không gian kiểu “Yếu nhưng không thua”, đủ để Mỹ và phương tây hài lòng , chờ dịp trả thù sau thì có thể Mỹ  sẽ dừng cuộc chiến trước quy mô lớn nhất, tệ hại nhất.
.
TRUNG QUỐC SẼ THÀ HY SINH CHỨ KHÔNG CHỊU CHẾT!
.
Nhưng nếu không, có nghĩa là TQ dấn tới, năm ăn năm thua với Mỹ thì lá bài Biển Đông sẽ được tính.
.
Vài căn cứ quân sự con con của TQ là con mồi vừa xinh xắn, vừa có duyên cho Hải quân Mỹ tập trận khoảng một tuần lễ.
TRung Quốc thừa biết khả năng này!.
.
Nều Mỹ quyết  “làm” món gỏi này Mỹ có bốn cơ sở:
.
Một là hợp pháp.

Mới đây, NDAA (Đạo luật ủy quyền quốc phòng) đã thông qua Thượng viện 87 thuận và 10 phiếu chống. Dự luật quốc phòng Hoa Kỳ có trị giá 716 tỷ đô la phân bổ kinh phí và tài nguyên để ngăn chặn:

1_ Các hoạt động xâm chiếm đất đai biển đảo của Trung Quốc trong vùng biển Đông Nam Á.
2_ Các hoạt động gián điệp của Trung Quốc chống lại Hoa Kỳ và quốc tế.
3_ Các kế hoạch của Trung Quốc làm suy yếu Hoa Kỳ.

Cuối cùng thì chính phủ Hoa Kỳ đã nhìn nhận thực tế rằng Trung Quốc là một mối đe dọa số một cho Hoa Kỳ và thế giới.

Nếu có cuộc chiến này  mức độ phi nhân tính rất thấp.Nơi này rất ít dân cư nên nếu bị triệt hạ, chưa đủ để chích vào thế giới nhân ái. Chưa đủ để buộc Mỹ vào những tội ác lớn.

Hai là về pháp lý quốc tế.

Vùng đất này hiện đang bị tranh chấp bởi ba bốn nước.

Nói cho đúng, nó là vùng đất “chưa xác định” bởi một nội dung nào của công pháp quốc tế nên việc xóa các căn cứ quân sự của TQ tại Hoàng Sa sẽ không bị quốc tế lên án.

Thứ ba là một khía cạnh khác: việc “giải tỏa” Hoàng Sa tạo lợi ich thiết thực cho nhiều nước về hàng hải, hàng không nên Mỹ dễ tạo được sự đồng thuận, không có gì gay gắt cả.

Về mặt quân sự.

Nhìn 2 cú đánh: một vào Iraq chục năm trước, hai là trận chiến non một giờ vào Sirya vừa qua, cho thấy Mỹ muốn làm gì cũng được!. Họ đã tạo ra cái cớ để đánh Iraq và Sirya kiểu đó, vẫn ổn thì với lý do “Chống bá quyền trên biển, tạo tự do và an toàn hàng hải quốc tế” thì Mỹ có thể khai hỏa ở Hoàng Sa  rất…chính đáng, hơn những mục tiêu kia nhiều.

Mỹ sẽ dành cho những căn cứ quân sự của TQ ở biển Đông chừng một giờ khai hỏa và một tuần vô hiệu hóa đống bê tộng, phi pháo, là xong!.
.
Khi ấy, TQ sẽ bị đặt vào hai cái thế:
Một là chịu thua thiệt có giới hạn ở mấy hòn đảo cũng là của …phi pháp, vừa đi cướp được. Cho phát ngôn viên bộ Ngoại giao lên TV chửi Mỹ một tháng, là xong!.
.
Hai là phản ứng quân sự.
Nếu phản ứng quân sự thì hoàn toàn mắc mưu Mỹ. Mỹ chỉ chờ có vậy!.
.
Nếu TQ vận dụng tối đa lực lượng, nện vào các căn cứ quân sự Mỹ ở Hawaii (TQ chỉ làm được đến thế là cùng). Mỹ có thể hứng chịu một số tổn thất nhưng sau đó, một trận chiến mà nhìn riêng về mặt hậu quả, phải nặng nề gấp 50 lần cuộc chiến thương mại hôm nay. Nó sẽ đẩy TQ trở về thời hậu Cách mạng văn hóa, khi các giáo sư đại học hết giờ dạy phải ra đồng đào gốc bắp cải về nấu sup cầm hơi!.
.

.
Bởi những lẽ trên, tôi cho rằng sẽ có một cuộc đàm phán lớn, căn bản mà Mỹ chiếm thế thượng phong.
.
Mỹ có thể nới lỏng nhiều ngưỡng thuế quan cho TQ “thở” và đòi TQ cũng “Thả” cho giới Doanh thương Mỹ. Mỹ tạm “Khoanh” hậu quả của chiến dịch 2018 dành cho TQ khoảng 3000 tỷ ở tất cả các phương diện (thuế quan, hạn chế giao thương, chứng khoán sụt giảm, cuộc tháo chạy của các nhà đầu tư...)
..
Nhưng tôi đoan chắc, một trong những điều nặng nề nhất ngay trong khung cảnh này là Mỹ sẽ cấm cửa hàng hóa điện tử của TQ, cả thiết bị lẫn hạ tầng viễn thông!.
.
Chúng ta sẽ thấy điều này khoảng từ giữa tháng 10 đến đầu tháng 11 năm 2018.
Trên đây là tiên đoán của tôi. Bạn đọc cứ cho là một trò chơi thể thao, có thể đúng, có thể sai.

(Bài tới:Việt Nam với cuộc chiến TM Mỹ Trung)

Tối 26/9/2018.
Nguyễn Huy Cường.

Fb Oanh Bùi