Thứ Ba, 10 tháng 9, 2019

DƯƠNG QUỲNH HOA

Tuong Dang

Khi được phỏng vấn về các nhà lãnh đạo Việt Nam, bà trả lời lạnh lùng:

– "Đó là những kẻ ngu si đần độn, bởi vì họ là cộng sản".

-----------------------------

Bác sĩ, cựu Thứ trưởng Bộ y tế Dương Quỳnh Hoa

"Tôi đã là người cộng sản cả đời tôi. Nhưng bây giờ, khi chứng kiến những sự thật về chủ nghĩa cộng sản và sự thất bại của nó, quản trị kém, tham nhũng, đặc quyền, áp chế, lý tưởng của tôi đã không còn".

"Trong chiến tranh, chúng tôi sống trong lòng nhân dân. Ngày nay, khi quyền lực nằm trong tay Đảng, Đảng coi nhân dân như kẻ thù tiềm ẩn".

Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa vốn là thứ trưởng Bộ y tế, một trong những sáng lập viên của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam VN.

BS DQH vốn sống trong một gia đình Tây học, có uy tín và thế lực trong giới giàu có ở Sài Gòn từ thập niên 40.

Cha là GS Dương Minh Thới và anh là LS Dương Trung Tín; gia đình sống trong một biệt thự tại đường Bà Huyện Thanh Quan xéo góc Bộ Y tế (VNCH) nằm trên đường Hồng Thập Tự.

LS Tín đã bị ám sát tại Đà Lạt, trong đó, cái chết của ông không được soi sáng, nhưng đa phần có nhiều nghi vấn chính trị, vì bấy giờ ông có khuynh hướng thân Pháp.

Về phần bà Hoa, được đi du học tại Pháp vào cuối thập niên 40, đã đỗ Bác sĩ Y khoa tại Paris và về lại Việt Nam vào khoảng năm 1957. Do có quan niệm cấp tiến và xã hội, bà gia nhập vào Đảng CS Pháp năm 1956, trước khi về nước.

Do vậy, bà hoạt động trong lãnh vực y tế và lần lần được móc nối và gia nhập Đảng CSVN.

Tháng 12/1960, bà trở thành một thành viên sáng lập của MTDTGPMNVN, dưới bí danh Thùy Dương, nhưng còn giữ bí mật cho đến khi bà chạy vô “bưng” qua ngõ Ba Thu -Mỏ Vẹt xuyên qua Đồng Chó Ngáp. Ngay sau biến cố Tết Mậu Thân, tin tức trên mới được loan tải qua đài phát thanh của Mặt Trận.

Năm 1969, bà giữ chức Bộ trưởng Y tế của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền nam Việt Nam.

Sau năm 1975, bà tiếp tục giữ chức Bộ trưởng trong Chính phủ Cách mạng lâm thời. Nhưng đến tháng Bảy năm đó, bộ máy này bị giải thể. Nhiều thành viên của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam bị vô hiệu hóa và được giao những chức vụ hình thức.

Bà được bầu là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam, đại biểu Quốc hội khóa VI, Ủy viên Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Y tế phụ trách phía Nam.

Bà thôi chức thứ trưởng Bộ Y tế Chính phủ Thống nhất năm 1979 và xin ra khỏi đảng. Thủ tướng Phạm Văn Đồng đồng ý, với điều kiện bà phải giữ im lặng. Nhưng sự im lặng đó không kéo dài được lâu, khi bà phải chứng kiến quá nhiều điều “phản cách mạng” từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam “thực thi” cái lý tưởng mà bà đã hy sinh cả đời cho nó. Khi được báo Far Eastern Economic Review (FEER) phỏng vấn ngày 17/10/1996: “Quel est l’évènement le plus marquant pendant les 50 années passées?” Bà trả lời:
“L’effondement du mur de Berlin qui mit un terme à la “grande illusion“. Tạm dịch: “Biến cố nào được kể là nổi bật nhất trong 50 năm qua?” DQH: “Sự sụp đổ bức tường Bá Linh và chấm dứt một “ảo tưởng.”

Khi được Stanley Karnow phỏng vấn về sự thất bại của cộng sản Việt Nam, bà trả lời:

– Tôi đã là người cộng sản cả đời tôi. Nhưng bây giờ, khi chứng kiến những sự thật về chủ nghĩa cộng sản và sự thất bại của nó: quản trị kém, tham nhũng, đặc quyền, áp chế, lý tưởng của tôi đã không còn. (“I have been a Communist all my life, but now I’ve seen the realities of Communism, and it is a failure – mismanagement, corruption, privilege, repression. My ideals are gone")

Giữa thập niên 1990, nhân chuyến thăm VN của Tổng thống Pháp Mitterrand, Đài Truyền hình Pháp làm một phóng sự về cuộc sống thường nhật của vợ chồng bà Dương Quỳnh Hoa. Ông chồng bà Hoa cũng là một trí thức tốt nghiệp tại Pháp, nhưng đã sớm nhìn ra bản chất của chế độ ngay từ những năm 1970, nên ông “mũ ni che tai” ngay từ thời ấy. Hình ảnh êm đềm của hai vợ chồng già bơi xuồng qua những con lạch nhỏ, với hàng dừa rủ bóng, đã không che dấu được những nhận xét vô cùng chua chát về chế độ. Khi được phỏng vấn về các nhà lãnh đạo Việt Nam bà trả lời lạnh lùng:

– Đó là những kẻ ngu si đần độn, bởi vì họ là cộng sản...
Trước đó bà đã trả lời phỏng vấn của Đài CBS Mỹ:

– Trong chiến tranh, chúng tôi sống trong lòng nhân dân. Ngày nay, khi quyền lực nằm trong tay Đảng, Đảng coi nhân dân như kẻ thù tiềm ẩn.

Hình ảnh sau cùng khán giả truyền hình Pháp thấy về bà Dương Quỳnh Hoa là con thuyền nhỏ trôi khuất trong đám dừa nước, để lại đằng sau một vệt nước dài như những mối u uẩn cho đến suốt cuộc đời của bà.

Ngày 25/2/2006, người nữ đảng viên-cán bộ cộng sản đã đóng góp một phần không nhỏ vào chiến thắng 1975 lặng lẽ từ trần.

___

Bà Dương Quỳnh Hoa KHÔNG HỀ CÓ MẶT trong đoàn VN kiện các công ty Mỹ về chất độc Da cam. Bản thân bà là một nạn nhân. Bà có xét nghiệm độc chất gởi sang Đức, và một bệnh án. Bộ y tế mượn hồ sơ bệnh án và tự tiện mượn tên tuổi bà cho vụ kiện có thêm “ sức nặng”. Cá nhân bà không đồng ý. vì cho rằng vụ kiện bị chính trị hoá và ít có bằng chứng khoa học thuyết phục (Sau chiến tranh, bà thuyết phục bộ y tế nhanh chóng tiến hành nghiên cứu khoa học về hậu quả chất độc Da cam, nhưng đề nghị đó bị coi nhẹ. Nên sau đó bà không đồng ý tham gia vụ kiện. Các chính phủ thời kỳ “Đổi Mới”, nhiều cán bộ lão thành...cũng tôn trọng và tìm cách “ tranh thủ” bà.
Bs Dương Quỳnh Hoa dù được một giải thưởng quốc tế từ Mỹ- nhưng chưa bao giờ đặt chân lên đất Mỹ.
Tôi biết rõ sự việc vì tôi là bác sĩ làm việc nhiều năm tại Trung Tâm Nhi khoa, và được Cô Bảy tin tưởng kể cho nghe nhiều “ giai thoại”

fb Nguyen Vien


Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2019

ĐI TRONG MÙA BÃO

Mình dắt nhau đi qua mùa bão
Nước ngập thuyền trôi phố hoá sông
Đi cho quên hết vòng cơm áo
Và nợ nước non một tấm lòng

Mình dắt nhau đi xem nguồn cội
Đã mất hay còn trong sử xanh
Linh thiêng ngày cũ hay tội lỗi
Kẻo bản đồ xưa xoá rất nhanh

Nếu có yêu nhau trong mùa lễ
Đừng như Trọng Thủy tráo nỏ thần
Đừng gieo lông ngỗng hoà máu lệ
Và trút lên đầu lũ tuổi xanh

Đi cho vơi bớt niềm tủi hận
Để phố thưa dần những nỗi đau
Để mưa bão quét tan số phận
Chờ đợi mà chi ...sớm bạc đầu

TRẦN PHONG VŨ
31/8/19

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2019

ĐẠO VÀ NGƯỜI.

Dân số Cao Miên hiện nay khoảng trên hai mươi triệu người. Người Khmer mười sáu triệu, người gốc Việt khoảng hai triệu rưỡi, người Hoa khoảng tám trăm ngàn, người Chăm sáu trăm ngàn, và có trên một trăm ngàn người dân tộc thiểu số như Tompuon, Bnong, Kreung, Kavet, Brau, Jarai… sống ở vùng núi phía Đông Bắc.

Dân Trung Quốc lục địa cũng đang tìm cách tràn vào đất Cao Miên, nhất là Nam Vang, Siam Reap và Sihanouk Ville.

Dân Chân Lạp (Cao Miên) chịu ảnh hưởng văn hóa Ấn Độ và theo đạo Hindu khá sớm. Nhưng sau này người Miên chuyển sang theo đạo Phật Tiểu thừa hay Nam tông/ Theravada Buddhism giống như người Thái, người Lào, người Miến. Người Hoa, người Việt đa số theo đạo Phật Đại thừa hay Bắc tông/ Mahayana Buddhism hay theo đạo Khổng/ Confucialism, đạo Lão/ Taoism. Người Chăm theo đạo Hồi. Người dân tộc thiểu số thì thờ thần núi, thần gió, thần sông…

Đạo Công giáo và Tin Lành có rất ít tín đồ ở Cao Miên. Trước năm 1975  ở Nam Vang có Nhà thờ Đức Bà/ Notre Dame Cathedral khá đẹp, bị hủy hoại nặng nề trong thời gian Khmer Đỏ 1975-1979. Thời Pháp thuộc, một thời gian khá dài giáo phận Nam Vang quản lý luôn các giáo xứ tại Nam bộ dọc sông Tiền, sông Hậu hay sát biên giới Việt- Miên. Hình như cũng quản lý luôn Thủ Dầu Một thì phải? Tuy vậy, số người Miên theo đạo Công giáo là không đáng kể.     

Tại Nam Bộ Việt Nam, đạo Công giáo có lịch sử lâu đời hơn và có số tín đồ đạo gốc đông đảo chiếm gần 20% dân số.  

Việc truyền đạo Phật từ Ấn Độ sang các nước Miến, Thái, Miên, Lào trải qua nhiều thế kỷ… thường diễn ra âm thầm sâu lắng chớ không ồn ả và gây nhiều tranh cải như việc truyền đạo Hồi hay truyền đạo Gia-tô. Các giáo sĩ ban đầu đến Khmer truyền đạo Hindu là chính, một số nhà sư Phật giáo theo để khất thực. Nhưng từ từ đạo Phật lại trở thành quốc giáo trong vương quốc Khmer kể từ thế kỷ 14, vì các vua cho rằng giáo lý đạo Phật “lành”.

Có người cho rằng đạo Phật không phải là một tôn giáo, nó là một triết lý sống thụ động, nên việc truyền đạo Phật có nghĩa là âm thầm giáo dục chúng sinh hiểu rõ Tứ thánh đế “Khổ - Dục - Diệt - Đạo” để mà sống, chết và tái sinh một cách thanh thản nhẹ nhàng không vướng bận. Chất Thiện thể hiện trong giáo lý Phật giáo khá rõ nét, trong khi các tôn giáo khác nhắm vào sự qui thuận đấng toàn năng trước.

Đạo Phật không công nhận Thượng Đế, Tạo Hóa hay đấng có uy quyền toàn năng như các tôn giáo khác. Đạo Phật nhắm thẳng vào cái Thiện trong tinh thần cần gột rửa của con người…

Nói lý thuyết cho sang vậy thôi, chớ các nhà sư hay Phật tử của chúng ta bây giờ cũng đang có rất nhiều người đầy Dục, hay ưa thích gây ra nhiều điều ồn ào vui vẻ sao cho có scandals mới đã. Nhiều vị tu sĩ trong giai đoạn mới này chưa gột bỏ được hết hay không muốn gột bỏ Tham, Sân, Si. Hay là vì hệ thống tu tập Phật giáo ở nước ta còn dễ dãi quá, hay là vì do xã hội và chính quyền đang cưng chiều họ quá để đánh đổi lấy một cái gì đó không biết nữa.  Trên lý thuyết Việt Nam có khoảng 60% dân số theo Phật giáo, nhưng rất nhiều người trong số đó cả đời chưa bao giờ đến chùa. Chùa lớn nhỏ bây giờ tại Nam Bộ nhiều vô số kể...

Phật giáo như một quốc giáo ở Cao Miên thì khác. Chùa/ pagoda là nơi người ta dựa vào mà sống từ lúc mới sinh cho tới lúc chết, là nơi người ta học chữ và văn hóa (thường là cập một), học giáo lý hay tu tập Phật pháp một thời gian bắt buộc trước khi bước vào đời. Chùa cũng là nơi người ta gởi nắm tro tàn nhằm luân hồi qua một cuộc đời khác tốt lành hơn.

Với mấy triệu người Việt và người Hoa đang sinh sống ở Cao Miên thì có thêm Phật giáo Đại thừa. Chùa của người Miên thờ Phật Thích Ca, chùa người Việt thờ thêm Phật Quan Âm. Chùa người Hoa thờ Quan Công, Phật Bà… ở phía trong gian chính của chùa, còn tượng Phật Thích Ca thì thờ ngoài sân hay ở gian chùa phụ.         

Người Chăm ở Cao Miên theo đạo Hồi và thường sống tại các cù lao trên dòng Mekong. Tập trung lớn nhất là ở tỉnh Kampong Cham. Kampong Cham là quê hương của Hunsen quyền lực thời bây giờ, là tỉnh có dân số hai triệu người, nhiều thứ hai ở Cao Miên sau Nam Vang (ba triệu dân). Trong số trên nửa triệu người Chăm sống ở Cao Miên, có quá phân nửa sinh sống tại Kampong Cham. Người theo đạo Hồi có giáo đường/ mosque, nơi này đóng vai trò giống như chùa của người Miên vậy. Đó là nơi để cầu nguyện, học kinh Koran, học tiếng Ả Rập…  

Đất Nam Bộ đầu tiên là thuộc vương quốc Phù Nam/ Funan, theo truyền thuyết là một vương triều của một dân tộc chịu ảnh hưởng văn hóa Ấn Độ sâu đậm và theo đạo Hindu, có một lãnh thổ khá rộng bao gồm Tây Nguyên và Nam bộ của Việt Nam, miền trung và miền nam nước Thái Lan, toàn bộ bán đảo Mã Lai kéo tới mũi Singapore… của thời bây giờ.

Vương quốc Phù Nam bất ngờ tàn lụi vào thế kỷ thứ bảy, dân cư biến mất, lãnh thổ bị sát nhập vào một nước chư hầu là Chân Lạp, tức đế quốc Khmer sau này. Phần đồng bằng sông Cửu Long (Tây Nam bộ của Việt Nam bây giờ) từ khi nước Phù Nam biến mất thì không còn người ở, cho tới thế kỷ mười lăm mười sáu mới có lác đác người Việt, người Miên, người Chăm… rồi người Hoa di cư tới khai hoang. Hai sắc dân có đóng góp quan trọng cho việc biến vùng đồng bằng sông Cửu Long từ một vùng hoang vu trở thành một vùng trồng trọt và chăn nuôi phát triển, có các thị trấn ven sông buôn bán tấp nập là người Việt và người Hoa.

Dựa vào luận điểm này, nhiều người Việt cho rằng vùng đồng bằng sông Cửu Long của Việt Nam trước đây không phải là đất Cao Miên, không phải là vùng đất Thủy Chân Lạp hay Kampuchea Krom mà người Việt cưỡng chiếm của chính quyền Nam Vang bằng nhiều hình thức, mà nguyên thủy là đất đai của vương quốc Phù Nam.

Nhiều người Việt cũng cho rằng phần lãnh thổ to lớn được vẽ trên bản đồ Đế quốc Khmer hiện được treo trang trọng trong hoàng cung Nam Vang thực ra là bản đồ của vương quốc Phù Nam chớ không phải là bản đồ của nước Cao Miên thời cổ.

Dĩ nhiên, người Cao Miên luôn nghĩ ngược lại, họ luôn cho Nam Bộ Việt Nam, đảo Phú Quốc, vùng biển kéo dài từ Vũng Tàu tới Hà Tiên… chính là đất đai của tổ tiên họ.

Lãnh thổ, lãnh hải và biên cương quốc gia từ thời xưa cũ cho tới bây giờ vẫn luôn là những tranh chấp đôi khi rất khó giải quyết giữa các quốc gia láng giềng như Trung Quốc với Ấn Độ, Trung Quốc với Việt Nam, Cao Miên với Thái Lan, Cao Miên với Việt Nam… Vùng đồng bằng sông Cửu Long mà người Cao Miên gọi là Hạ Kampuchea (Kampuchea Krom) cùng với đảo Phú Quốc luôn bị các người Cao Miên theo chủ nghĩa dân tộc cho là vùng đất mà người Việt đã cưỡng chiếm của chính quyền Nam Vang dưới nhiều hình thức khác nhau.

Vào các thế kỷ trước đây, biên giới giữa các quốc gia thường không được xác định rõ, nhất là biên giới giữa các quốc gia thuộc tiểu vùng sông Mekong như Việt, Miên, Lào, Thái, Miến… do biên giới luôn luôn thay đổi sau các cuộc chiến chinh phạt, bên chinh phạt thắng đương nhiên mở rộng được lãnh thổ và biên giới khi họ không muốn lui quân về.

Hay nói đúng hơn, diện tích lãnh thổ của một quốc gia sẽ thay đổi theo sự biến đổi mạnh hay yếu của trung tâm quyền lực địa chính trị. Thí dụ như khi vương quốc Phù Nam mạnh nhất, thì lãnh thổ của nó bao trùm hết các vùng phía nam bán đảo Đông Dương và nguyên bán đảo Mã Lai, khi Phù Nam biến mất thì Đế quốc Khmer thế chỗ cho tới thế kỷ 16, sau đó tới Xiêm La và Việt Nam có phần lãnh thổ lớn nhất. Chămpa thì bây giờ không còn lãnh thổ và biên giới, nó chính thức hoàn toàn bị hòa nhập với Việt Nam từ nửa đầu thế kỷ 19 dưới thời Minh Mạng. Nhưng thực tế, nước Champa đã bị mất từ giữa thế kỷ 18 rồi.

Lãnh thổ, biên giới thay đổi… nhưng sự hiện hữu cộng sinh của các sắc dân Miên, Việt, Hoa, Chăm và các tôn giáo của họ sẽ không thay đổi trên đất Cao Miên.

18/07/2017.
Bài viết của Momentary Notes

Vũ thấy hay copy lại để tham khảo và chia sẽ

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

CẨN THẬN KHI ĐI MÁY BAY ĐƯỜNG DÀI


Sưu tầm

Chỉ một tích tắc sau khi chiếc máy bay khổng lồ Boeing 747 đáp xuống phi trường quốc tế Frankfurt của Đức Quốc, trực thăng cứu cấp đã chờ sẵn và bốc ngay Cô Emma C. 28 tuổi, vừa đi nghỉ hè tại Sydney trở về, vào bệnh viện cấp cứu. Tất cả mọi cố gắng của toán cấp cứu và bác sĩ, y tá bệnh viện không thể cải tử hoàn sinh người nữ hành khách trẻ tuổi bất hạnh này.

Lý do tử vong: cô bị nhồi máu vào hai buồng phổi (Lungenembolie – embolie pulmonaire – plumonary embolism) do cục máu đông của hai cẳng chân dội ngược lên. Một cơn bệnh chết người gần như 100% mặc dù trình độ phát triển y học hiện đại.
Đưa ra một đề tài đang tranh luận là làm thế nào để phòng ngừa một sự thay đổi của sự đông máu trong cơ thể con người đưa đến việc đột tử.
– Phòng ngừa và làm chận đứng sự đông máu đang di chuyển trong mạch máu
– Điều hành cơ chế tạo cục máu đông

Để dễ hiểu rõ vấn đề, bài viết được thu gọn trong một số câu vấn đáp cụ thể để giải thích những dữ kiện nêu trên như sau:

*1- Một chuyến bay đường xa nguy hiểm như thế nào?

Có một điều chắc chắn là thường một chuyến bay đường dài vì sự ngồi bất động trong suốt cuộc hành trình là nguyên nhân đưa đến sự đông máu ở phần hạ chi. Bao nhiêu hành khách trong số hàng triệu triệu lữ hành hằng năm khắp năm châu bốn biển gặp phải nghịch cảnh nói trên, chúng ta không thể tìm ra được một con số chính xác. Những phi trường quốc tế London, Paris, Lyon, Sydney hay Frankfurt đã phúc trình qua nhiều báo cáo y khoa nhưng sự thật vẫn còn nằm trong vòng bí mật.

Lý do chính là tai biến do thành hình cục máu đông ở phần dưới cơ thể không phát hiện sớm khi máy bay đáp xuống mặt đất, mà triệu chứng lâm sàng của tai biến mạch máu lại thường xảy ra khoảng 14 ngày sau đó. Do đó thống kê của các sân bay quốc tế không thể mang ra ánh sáng những con số chính xác được. Ngoài ra còn có những bản báo cáo thiếu dữ kiện không đem lại lợi ích chung cho khách hàng… Vậy điểm rõ ràng mà mỗi hành khách trước khi lên máy bay cần phải biết: những chuyến bay trên những đoạn đường xa, thời gian càng dài là yếu tố chắc chắn tạo nên sự đông máu mà chúng ta không ai có thể lường trước được.

*2- Sự nguy hiểm do đâu mà ra?

Chúng ta chỉ biết rõ là chức năng đưa đến sự đông máu thường lại xảy ra do chỗ ngồi quá hẹp của hạng bình dân (Economy-Class) . Chính vì sự kiện ngẫu nhiên này nên người ta đã không ngần ngại và đã nhầm lẫn khi viết: triệu chứng lâm sàng của sự đông máu ở hạng du lịch bình dân (Economy-Class- Syndrom). Sự nhận xét trên không đúng 100% vì ngay cả những hành khách hạng nhất, hạng thương gia cũng bị tai biến mạch máu nêu trên. Nguyên nhân được chứng minh rõ ràng là biến chứng tạo nên do sự tạo thành cục máu nhỏ rồi phát triển và lan dần rộng ra do các cục máu tụ kết hợp lại.

Hiện tượng máu tụ được hiểu biết là do là thiếu cử động trong chuyến bay và 2 cẳng chân xếp lại do tư thế ngồi trên máy bay. Hai nhận xét này thực ra rất đúng cho các hành khách máy bay ở hạng bình dân, do chỗ ngồi khá chật chội.

*3 -Hành khách di chuyển bằng xe buýt, tàu hoả và xe hơi trên chặng đường dài có gặp phải tai biến tuần hoàn trên không?

Có, hành khách sử dụng các phương tiện du lịch vừa kể trên cũng có thể xảy ra tai biến tạo thành cục máu rồi đưa đến đông máu tĩnh mạch ở hạ chi. Tuy nhiên một điểm phải được chú ý thêm nữa là trên máy bay, khí thông trong buồng hành khách rất khô. Ví dụ trong chuyến bay, quý vị để một chén cơm nóng thì chỉ cần 1 tiếng đồng hồ sau cơm sẽ khô như chén cơm chiên. Tác động “phụ” của không khí khô khan trong buồng hành khách sẽ “hút thêm” nước từ các mạch máu của cơ thể bạn trong hành trình, sự kiện “máu cô lại” chính là yếu tố quyết định nguyên nhân bắt đầu xuất hiện những cục máu đông nhỏ nằm ở phần hạ chi của con người.

Ngoài sự khô ráo, áp lực khí trong buồng máy bay cũng giảm xuống tạo thêm một yếu tố “rút nước” trong máu rồi tích lũy vào lớp mô. Đó cũng là một lý do đưa đến máu “khô” rồi… cục máu đông sẽ dễ thành hình. Nguy hiểm hơn nữa là trong chuyến bay, hành khách theo thói quen lại thích uống rượu ‘không mất tiền’. Chất rượu sẽ làm mạch máu nở rộng thêm ra; máu lưu hành trong cơ thể chảy chậm hơn cho nên hổ trợ mạnh mẽ cho sự đông máu được nhanh hơn. Sự di chuyển bằng máy bay như vậy nguy hiểm hai lần nhiều hơn bằng xe búyt hay ô tô. Di chuyển bằng xe lửa được xem như là an toàn hơn hết.

* 4-Nhóm hành khách nào có nhiều nguy cơ tai biến mạch máu?

Tất cả hành khách đi trên các chuyến bay đều có thể gặp phải, bất luận già hay trẻ. Tuy nhiên những hành khách cao niên, phái nữ thì khả năng bị tai biến dễ gặp hơn… Ngay cả những lực sĩ cũng bị tai biến mạch máu, như trường hợp 3 lực sĩ trong phái đoàn Anh Quốc đã bị tai biến đông máu trên đường đến tham dự thế vận hội Sydney trong năm vừa qua. Ngoài ra vẫn có một số hành khách tương đối “dễ gặp phải” tai biến hơn so với những nhóm người khác…

* 5- Những ai thuộc nhóm người này?

Nhóm hành khách nằm trong diện sau đây rất có thể bị tai biến mạch máu:

a.- Mập
b.- Các bà dùng thuốc thuốc ngừa thai.
c.- Những hành khách trên 50 tuổi
d.- Các bệnh nhân có tình trạng yếu tim
e.- Trong gia đình có thân nhân đã bị tai biến mạch máu
g.- Một vài loại thuốc an thần trong một vài điều kiện sẽ khích động tai biến mạch máu
h.- Hút thuốc lá

Hành khách nào mang trong người càng nhiều yếu tố nêu trên thì dễ gặp phải tai biến hơn.

*6- Trường hợp nào tai biến mạch máu sẽ dễ dàng khởi động?

Nằm trong diện nguy hiểm này gồm có:

a.- Đã có lần bị đông cục máu trước đây
b.- Bị nhiễu loạn chu trình đông máu trong cơ thể mà người ta tìm thấy qua khám nghiệm cục máu đông sau tai biến
c.- Đã bị tai biến mạch máu não và bị liệt một phần của cơ thể
d.- Đang bị bó bột do chấn thương gãy xương
e.- Vừa bị mổ xong nhất là sau các trường hợp mổ bụng
f.- Sản phụ vừa mới sinh xong
g.- Bướu trong người, bướu ung thư thường khuyến khích sự đông máu

*7- Hành khách nên chuẩn bị như thế nào?

. Hành khách nên đi lui tới trong buồng máy càng nhiều càng tốt
. Khi ngồi thì nên cử động bàn chân & cẳng chân tuồng như đang lái xe hơi (đạp thắng, nhả ga…)
. Nên tham gia chương trình tập thể dục được truyền hình trong chuyến bay (Flyrobic) – hiệu quả rất khả quan.

Một điểm nên chú ý nữa là:

. Không bỏ hành lý dưới chân.
. Không hút thuốc.

Điều quan trọng đáng lưu ý :

. Không uống rượu nhiều,

. Phải uống thật nhiều nước để bù lại sự mất nước.

*8-Thế nào là uống thật nhiều nước?

Tuỳ theo nhu cầu đòi hỏi của cơ thể và cường độ khát nước; nên uống trà, nước trái cây và nước suối.

*9- Hành khách trong nhóm “dễ” bị tai biến phải chuẩn bị như thế nào?

Trong trường hợp không cấm dùng thuốc có chứa Acetylsalicylsaure thì hành khách nên uống một viên Aspirin 100mg trước khi lên máy bay. Nhóm hành khách này nên ngồi ngoài lối đi hoặc cạnh chỗ lối thoát nạn để có thể cử động dễ dàng. Theo kinh nghiệm, nên mang thêm vớ chống sự tạo thành cục máu đông.

*10 – Còn các hành khách thuộc nhóm “nguy hiểm” thì phải xử trí như thế nào.

Nhóm người thuộc diện “nguy hiểm” thì phải nên suy nghĩ tìm một phương tiện chuyên chở an toàn hơn; tuy nhiên nếu phải xử dụng máy bay thì bắt buộc gặp bác sĩ gia đình trước khi lên đường, thường thì được chích loại thuốc loãng máu “Heparin” hai tiếng đồng hồ trước khi máy bay cất cánh. Thuốc “Heparin” có công hiệu trong vòng 24 tiếng đồng hồ.

Chuẩn bị thuốc men vẫn chưa đủ, hành khách thuộc nhóm “nguy hiểm” này phải tuân theo đúng những lời hướng dẩn đã nêu trên trong suốt hành trình.

*11- Thời gian và khí hậu thay đổi có kéo thêm sự khó khăn không?

Quá đúng như vậy. Vì giờ giấc bị thay đổi cho nên thời điểm cần phải uống thuốc cũng bị ảnh hưởng theo. Bệnh đái đường là nhóm người bị ảnh hưởng nhiều nhất. Nhóm bệnh nhân dùng thuốc loãng máu “Macumar” không bị nhiễu loạn mạnh vì hiện tại thì thuốc “Macumar” được chia đều cho 7 ngày, nhóm hành khách trên thường không gặp phải biến chứng. Những chuyến du hành đến miền nhiệt đới hay về Việt-Nam thì tai biến đông máu thường dễ gặp phải hơn, vì khí hậu nóng và ẩm tại chỗ ngay sau khi đáp xuống phi trường địa phương dễ “khuyến khích” tai biến tạo cục máu đông. Một điểm nữa cũng phải cần lưu ý là các chuyến bay ban đêm dễ bị tai biến nhiều hơn những chuyến bay ban ngày vì ban đêm cơ thể thường ít hoạt động hơn.

*12- Phía các hãng máy bay quốc tế nên thay đổi thế nào để giảm bớt tai biến đông máu?

Các hãng máy bay quốc tế chuyên dành cho các “hành trình dài” phải tôn trọng các điều kiện căn bản tối thiểu để bảo vệ sức khỏe và sinh mạng hành khách. Chúng tôi thiết nghĩ:

. Quảng cáo ưu điểm các bít tất có sức “co dãn mạnh” để ôm sát vào cẳng chân chống việc ứ máu phần hạ chi và cho phép bán trên máy bay.
. Các hành khách “mập” phải có những “ghế bành ngồi” phù hợp với “thân hình đồ sộ” của khách hàng.
.. Và khách hàng chuẩn bị “túi tiền” cho vé máy bay có tất cả điều kiện thích hợp để có sự bảo đảm về sức khoẻ trong chuyến bay và cho một cuộc sống chắc chắn sau khi đáp xuống phi đạo.

Dr. Tôn Thất Hứa

*Dr. Tôn-Thất Hứa
. 1976 – Y sĩ chuyên khoa giải phẫu tổng quát và lồng ngực
. 1981 – Y sĩ chuyên khoa gây mê và hồi sức (Anesthesiologie and Critical Care Medicine – Anesthesie et Réanimation)
. 1990 – Bác sĩ cấp cứu và hồi sinh (Notarzt – Emergency physician – Médecin en service d’ urgence);
. 1997 – (Leitender Notarzt – Emergency catastrophy physician – Médecin catastrophe) .
. Bác sĩ cấp cứu tỉnh Würzburg và vùng phụ cận.
. Thành viên cứu cấp máy bay tiểu bang Bayern.

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2019

ĐỜI BUỒN

Hôm nay, cậu bé con một người bạn cũ của tôi tự sát...

Không một dấu hiệu gì báo trước. Không một lời từ biệt. Không một câu trăng trối. Tầng tầng lớp lớp những dằn vặt bủa vây lấy người ở lại.

Rằng lý do tại sao?

Có lẽ không một ai hiểu được tại sao một thằng bé 16 tuổi chọn cách từ bỏ cuộc đời này và ra đi mãi mãi.

Trong cuốn Nhật ký năm 14, cậu bé viết, “Năm lớp 6 mình có mối tình đầu tiên, mẹ phát hiện việc mình thích N, mẹ đọc trộm những mẩu thư ngăn bàn N viết, mẹ đến tận nhà N và yêu cầu bố mẹ N xem lại cách dạy con. Mình ko còn nhớ nổi mối tình đầu của mình kết thúc ra sao. Chỉ biết sau đấy 2 đứa không bao giờ nhìn mặt nhau nữa dù còn học chung lớp đến trung học. Mãi sau này mẹ hỏi tại sao mình xa cách mẹ vậy, tại sao ko tâm sự với mẹ? Vì sao? Vì mẹ đã biết quá nhiều, nên không bao giờ mẹ được quyền biết thêm bất cứ điều gì nữa cả.”

Sau đám tang, trên đường về, tôi không khỏi suy nghĩ mông lung.

Những đứa trẻ tự sát, mọi người nói chúng ngu dại, nhưng tôi lại thấy chúng già trước cả chúng ta – những người cha người mẹ tưởng mình trưởng thành và luôn đúng! Chúng không bồng bột đâu. Để có thể đi đến quyết định đau đớn thế, chắc hẳn chúng phải chuẩn bị từ rất rất lâu, tỉ mỉ và cặn kẽ, từ tốn nhưng quyết liệt.

Cuối cùng thì những con người như bọn mình đang làm gì cuộc đời của nhau?

Bạn có dám chắc rằng con của bạn đang sống hạnh phúc như nó mong muốn?

Mỗi ngày bạn có hỏi nó rằng, hôm nay có gì khiến con buồn, và có gì khiến con vui?

Đứa cháu gái con chị tôi, tôi từng chứng kiến nó hỏi mẹ “Mẹ không có câu nào khác để hỏi con à?” Khi chị tôi nói “Nay đi học được mấy điểm hả con?”.

Đành rằng ta luôn cho con những điều tốt đẹp nhất, nhưng ta có bao giờ quan tâm điều con thực sự cần?

Tôi không biết phải nghĩ gì nữa. Mọi thứ như một vòng luẩn quẩn, như đám mây đen bám rịt trong lòng. Nặng nề và bí bách.

Đêm nằm ôm con, tôi hỏi chồng, “Anh này, sau này anh muốn con làm nghề gì? Anh muốn con yêu người thế nào?”. Chồng tôi nói, “làm gì hay yêu ai chẳng được em. Miễn là nó vui!”

Phải! Tôi sẽ chỉ dạy con cách suy nghĩ đúng đắn, cách bảo vệ bản thân, cách phản ứng, cách đối đáp, cách đối nhân xử thế, cách tiếp thu kiến thức trong cuộc đời. Tôi sẽ không dạy nó phải chơi với người thế này, yêu người thế kia, học gì, làm gì…

Tôi sẽ lắng nghe con trước. Nếu nó thật sự muốn tôi khuyên nhủ, tôi sẽ khuyên.

Tôi hỏi chồng thêm, nếu lỡ con chúng mình sau này vì lý do khách quan mà hư đốn, anh có hận nó không? Hận vì công sinh thành nuôi nấng rồi nó quay lưng với mình?

Chồng tôi hỏi lại tôi, “Ô nó yêu cầu mình đẻ nó ra à mà mình lại đặt áp lực lên nó thế? Anh không thích kể công. Anh tin con mình chẳng bao giờ hư cả. Nhưng nếu nó có làm mình thất vọng thì cũng đành chấp nhận. Nó đã dành cho anh cả tuổi thơ của nó, cho anh trải nghiệm sự vui vẻ hạnh phúc chưa từng có. Anh biết ơn nó! Không trông mong không cần gì nhiều!”

Ừ thì làm cha mẹ ai chẳng đặt lên vai con những ước mơ hoài bão nào đó. Nhưng hãy gửi gắm, chứ đừng ép buộc.

Tôi chỉ mong con tôi đủ mạnh mẽ trên đời. Sống như nhánh cỏ bị vùi dập sau cơn giông vẫn vươn mình trước gió.

Hãy quên đi việc ép con phải làm thế này thế kia.

Xin hãy dạy con sự thẳng thắn, dạy con cách diễn đạt con nghĩ thế nào, bản thân con tự nói ra được rằng con muốn gì, và nếu được cho phép, con sẽ làm gì.

Rồi ta sẽ mỉm cười tự nhủ, tại sao ta không nhận ra điều ấy sớm hơn?

p/s: Chúng ta nên nhận ra sớm hơn!!
---
Hoang Vi Le

____

FB Hoàng Nguyên Vũ





Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2019

SUỐT ĐỜI GẶP MAY


Buổi sáng đi làm, Chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, Chị nghĩ:
“May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao”.
Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng Giám đốc cho gọi Chị. Chị nghĩ:

“Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.

Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp Chị để mong Chị thông cảm rằng, lẽ ra hôm nay Chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên Chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.

Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ:
“Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công hàng chục nghìn tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông Giám đốc tài ba và rất tử tế”.
Buổi chiều, Chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của Chị.

🌾Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, Chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào xe của anh ấy, khiến chồng chị bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, Chị nghĩ:
“Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa để ăn mừng cái may của gia đình mình.

Chị xin nghỉ việc ở công ty, ra lập doanh nghiệp riêng. Thương trường như chiến trường. Ban đầu vất vả lắm. Ngược xuôi chèo lái con thuyền công ty. Nhưng chị luôn giữ một tâm thái lạc quan tích cực như vậy. Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Dần dà, công ty làm ăn khấm khá. Chị có dư của ăn của để.

Bữa Chị mua căn biệt thự, nhờ người bạn làm nghề điện nước đến lắp đặt toàn bộ hệ thống chiếu sáng trong và ngoài nhà. Chẳng ngờ, người bạn sinh lòng tham, lắp cho chị toàn bóng đèn hàng chợ nhưng tính với chị giá trên trời. Được dăm bữa, bóng đèn dở chứng, cái sáng cái tối. Ánh sáng chuyển màu, cái màu trắng cái màu vàng. Chị gọi ông bạn vàng kia thì mất hút. Chị chẳng lấy làm buồn. Chị bảo: "Cũng may không mua đèn của hắn để lắp cho showroom mà chị sắp khai trương. May mà có cậu em Thần Đèn tình cờ xuất hiện và thiết kế lại toàn bộ ánh sáng cho nhà chị. Nhà chị đẹp hơn, lung linh hơn rồi".

🌾Đến một ngày, Chị phát hiện chồng có bồ. Anh chị chia tay. Chị nói với anh lúc đứng ở cổng tòa: "Thôi vậy cũng may. May mà biết sớm để rồi kết thúc sớm. May mà con mình cũng đã đủ lớn để hiểu chuyện của bố mẹ nó và không oán trách ai cả".

🍁🍁🍁Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà những người sống quanh chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài.

Giờ đây tuy đã gần 50 tuổi rồi nhưng trông chị vẫn trẻ trung như tuổi 30.

Một lối sống lạc quan và tích cực là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được. Và đó còn là sự biểu hiện của một con người có trí tuệ và đạo đức.

Và chỉ những ai làm được điều đó thì mới xứng đáng để được hưởng bình an và hạnh phúc trong cuộc sống.

NGƯỜI HẠNH PHÚC KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI ĐƯỢC SỐNG TRONG HOÀN CẢNH THUẬN LỢI MÀ LÀ NGƯỜI CÓ THÁI ĐỘ TÍCH CỰC TRONG BẤT KÌ HOÀN CẢNH NÀO.

(ST)

BỐN “CHUYỆN LẠ” Ở NHẬT


✅ 1. Trung thực
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những “mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka... cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách.
Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 - 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
✅ 2. “No noise” - không ồn
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
✅ 3. Nhân bản
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
✅ 4. Bình đẳng
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.
Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.

(Sưu tầm)