Ngươi có dám cùng ta quay về nhìn quá khứ
Ảm đạm hai mầu đen trắng rất phân minh
Dẫu có uy nghiêm mà cũng cực kỳ đầy khổ sở
Lịch sử buồn vẽ bởi những cái chết hiển linh
Mảnh khăn đen đội trên đầu quốc nhục
Và máu thiêng tưới tắm mảnh non sông
Ngươi có từng ngày và đêm thao thức
Thắp hương linh và quỳ xuống gọi hồn
Gọi tổ tiên, cha ông, gọi rừng và gọi biển
Hội tụ về đọc lại sử nghìn năm
Đừng nhảy múa hò reo như một bầy hãnh tiến
Rực rỡ huy hoàng ...
Lũ đồng bóng vô tâm
TRẦN PHONG VŨ
22/5/2017
Ảnh Tôn Thất Hân quan Thượng thư Bộ Binh ( tương đương bộ trưởng quốc phòng ngày nay ) triều Nguyễn
Nhìn cụ thấy... khổ quá
Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017
Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017
CHUYỆN KHEN THƯỞNG HỌC SINH CUỐI NĂM
Khen thưởng để động viên khuyến khích học sinh là đúng.
Bộ Giáo dục đã quy định : những học sinh giỏi toàn diện ở tất cả các môn học và có phẩm chất, năng lưc. tốt (đạo đức tốt) thì khen thưởng hoc sinh xuất sắc. Đây cũng là một cách để hạn chế tình trạng khen thưởng tràn lan ở bậc tiểu học.
Nhưng tôi thấy ở rất nhiều trường, nhiều lớp gần như có những lớp 100% học sinh đều đươc khen thưởng cuối năm. ???
Tôi vừa tiếp một giáo viên, khi tôi hỏi vì sao đề xuất khen thưởng học sinh về thành tích vượt trội mà không có ghi chú rõ là vượt trội về cái gì ? (lý do khen) Giáo viên trả lời hết sức ngây ngô là định chỉ khen để động viên học sinh mà không cần ghi vào học bạ nên không ghi lý do... ?? Vậy là khen ảo ư ? GV nói thêm : vì thấy tội nghiệp học sinh, nó đóng tiền đầy đủ mà... Đến đây thì tôi hãi hùng... Tôi chưa cần hỏi là đóng tiền gì ? Đóng cho ai ? Chỉ thấy ngậm ngùi là nhận thức của giáo viên quả là rất kém dẫn đến việc chuyện khen thưởng như là trò chơi ảo trên game show.
Cái đinh đóng móng ngựa sút thì con ngựa té, viên tướng ngã và trận đánh kể như thua ( nghệ thuật nâng quan điểm) ... Ông nào từng hô hào giáo dục như trận đánh ( cũng nâng quan điểm ) Ông ... kể như thua rồi nhé... Ông ơi
TRẦN PHONG VŨ
Saigon 22/5/2017
Bộ Giáo dục đã quy định : những học sinh giỏi toàn diện ở tất cả các môn học và có phẩm chất, năng lưc. tốt (đạo đức tốt) thì khen thưởng hoc sinh xuất sắc. Đây cũng là một cách để hạn chế tình trạng khen thưởng tràn lan ở bậc tiểu học.
Nhưng tôi thấy ở rất nhiều trường, nhiều lớp gần như có những lớp 100% học sinh đều đươc khen thưởng cuối năm. ???
Tôi vừa tiếp một giáo viên, khi tôi hỏi vì sao đề xuất khen thưởng học sinh về thành tích vượt trội mà không có ghi chú rõ là vượt trội về cái gì ? (lý do khen) Giáo viên trả lời hết sức ngây ngô là định chỉ khen để động viên học sinh mà không cần ghi vào học bạ nên không ghi lý do... ?? Vậy là khen ảo ư ? GV nói thêm : vì thấy tội nghiệp học sinh, nó đóng tiền đầy đủ mà... Đến đây thì tôi hãi hùng... Tôi chưa cần hỏi là đóng tiền gì ? Đóng cho ai ? Chỉ thấy ngậm ngùi là nhận thức của giáo viên quả là rất kém dẫn đến việc chuyện khen thưởng như là trò chơi ảo trên game show.
Cái đinh đóng móng ngựa sút thì con ngựa té, viên tướng ngã và trận đánh kể như thua ( nghệ thuật nâng quan điểm) ... Ông nào từng hô hào giáo dục như trận đánh ( cũng nâng quan điểm ) Ông ... kể như thua rồi nhé... Ông ơi
TRẦN PHONG VŨ
Saigon 22/5/2017
Ảnh Hè rồi tranh thủ đi phượt thôi...
ĐẠI BÀNG ĐEN
Một ông giám đốc nuôi con vẹt biết nói, nó rất tinh khôn, ông thường treo nó lên cạnh phòng thay đồ của nhân viên nữ, hằng ngày ông thường hỏi nó nào là cô này mặc nội y màu gì, cô kia mặc màu gì... hôm nào nó cũng trả lời trúng phóc, rồi lão ra nói với nữ nhân viên của mình là tôi biết hôm nay từng cô mặc nội y màu gì, có muốn thử không, này nhé cô này mặc màu xanh, cô kia mặc màu hồng... nếu có sai tôi sẽ bao cơm trưa các cô, hihi.
Tất cả các cô đều rất ngạc nhiên, không hiểu sao lão lại biết tỏng tòng tong như thế.
Một hôm, vào giờ làm việc cô gái nọ xem xét rất kỹ phòng thay đồ xem lão có đặt camera hay có lổ thủng nào không, tuyệt nhiên ko có. Cô bèn nghĩ, hay là hôm nay mình không mặc gì cho lão bẽ mặt mà bao cơm.
Sáng hôm đó như thường lệ lão mang lồng vẹt xuống hỏi thì thấy con vẹt nằm thở hổn hển. Này hôm nay mày bị sao vậy? Lão hỏi. Con vẹt tỉnh lại nói: Tôi... tôi... vừa nhìn thấy một con Đại bàng đen thui... Ui, tôi sợ quá, xỉu luôn...
Thế là hôm đó lão Giám đốc vừa bẽ mặt, vừa phải bao cơm tất cả các cô.
(Fb Văn Chin Nguyễn).
Tất cả các cô đều rất ngạc nhiên, không hiểu sao lão lại biết tỏng tòng tong như thế.
Một hôm, vào giờ làm việc cô gái nọ xem xét rất kỹ phòng thay đồ xem lão có đặt camera hay có lổ thủng nào không, tuyệt nhiên ko có. Cô bèn nghĩ, hay là hôm nay mình không mặc gì cho lão bẽ mặt mà bao cơm.
Sáng hôm đó như thường lệ lão mang lồng vẹt xuống hỏi thì thấy con vẹt nằm thở hổn hển. Này hôm nay mày bị sao vậy? Lão hỏi. Con vẹt tỉnh lại nói: Tôi... tôi... vừa nhìn thấy một con Đại bàng đen thui... Ui, tôi sợ quá, xỉu luôn...
Thế là hôm đó lão Giám đốc vừa bẽ mặt, vừa phải bao cơm tất cả các cô.
(Fb Văn Chin Nguyễn).
Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017
CAN YOU SPEAK VIETNAMESE?!
Giáo viên dạy Anh nói chuyện với một giáo viên khác :
-"Tui không thể chịu nổi sao lại có đứa học trò thế này.
-Nó làm sao?!
-Chuyện là tôi có ra một bài làm là hãy kể một câu chuyện ngắn bằng tiếng Anh , rồi nó kể câu chuyện về hoàng tử và công chúa".
Giáo viên kia thắc mắc:
-Vậy có gì không ổn?
-Không ổn là bài làm của nó như thế này:
"Hoàng tử và công chúa gặp nhau tại lâu đài. Hoàng tử hỏi : '
'-Can you speak Vietnamese?'
Công chúa trả lời:
"-Sure'.
Thế là sau đó cả bài văn nó toàn viết bằng tiếng Việt hết!
Chết thật!!
fb Phạm Xen
NGỨA MỒM
Sáng ra ngứa mồm làm mấy cái gạch đầu dòng cho nó xả!
Gạch phát thứ nhất: Liên hoan phim với pano là cái đèo gì mà hoắng lên thế nhở. Mịa, cứ làm như quân ta sắp giải phóng Paris đến nơi không bằng! Bố tiên sư, cái sự tự mãn của dân An Nam nó lên cao kinh khủng, lúc nào cái mặt cũng nghênh nghênh tưởng như ta đây như là bố thiên hạ. Cái loại ấy mà xây dựng chủ nghĩa xã hội được thì mới lạ. Chậc, nói chả bảo khoe chứ treo mẹ quả ảnh chân dung Trần Hồng Giang lên cửa chuồng gà rồi ngồi ngắm có nhẽ còn thú hơn.
Gạch phát thứ hai: Lèo mịa, hóa ra hơn 70 năm nay chúng ta toàn sống trong đêm tối thôi các anh các chị ạ! Giờ bình minh mới bắt đầu lên nhá, sướng chưa? Hân hoan phấn khởi chưa? Bố tiên sư, lại là một kiểu tự mãn nữa, cứ tưởng bố mày đang đứng ở cửa thiên đường rồi, chỉ chờ mỗi thằng gác cổng nó kéo barrie ra cái là bố mày lao thẳng vào thiên đường cho nó sướng cái thằng người. Tự tin thế chứ lị! Cơ mà... cái loại không biết mình là ai, không biết mình đang đứng ở đâu thì cũng vứt thôi. Cứ phải để thực tế nó đập vào mặt cho rồi lúc đấy mới há mồm ra kêu ối á. Cái loại xây dựng chủ nghĩa xã hội bằng niềm tin như thế thì khác đếch mấy ông đánh dậm bảo, yên tâm, thế nào tao cũng bắt được cua dưới bể.
Gạch phát thứ ba: Ô hô... có nhõn 8000 ông cụ mà được gắn danh hiệu yêu nước hẳn hoi nhá. Sướng cái thằng người chưa? Nhẽ còn phải lên dăm bảy chục, một trăm thì cũng còn rẻ ý chứ. Thế mà cái bọn thối mồm nó lại đua nhau bảo là sưu cao thuế nặng, nó đem ví với cái thời anh chị Dậu nhà tôi ngày xưa, thế có khốn nạn không? Cứ cái kiểu ấy thì bảo sao chả lâu lên được chủ nghĩa xã hội nhể?! Sắp tới đây sẽ còn phải tăng thu ở các chỗ khác nữa. Tỷ dụ, món bún đậu mắm tôm sẽ thu thêm 2000 ông cụ, đi toilet công cộng sẽ thu thêm 750 ông cụ, vé xem Sơn Tùng MTV thì cao hơn chút, cỡ 200k ông cụ... Thế nhể!
FB TRẦN HỒNG GIANG
PS Giang dường như là thành viên của hội nhà văn Nam Định. Thú vị là lối chửi có vần điệu và không kém phần hài hước. Nhà văn vốn là một người có tật phải di chuyển băng xe lăn.
Bài viêt nay bắt nguồn từ mấy sự kiện đương thời :
1.Ông TT phát biểu tại hội nghi mong ước HN phải đep như Paris và "bình minh đang đến ở Nha Trang...
2. Ong Ruệ phát biểu về việc tăng thuế áp giá xăng 8000đ/lít : đóng thuế là yêu nước. Lý do thuế xnk về 0 thì phải tìm nguồn thu khác
Gạch phát thứ nhất: Liên hoan phim với pano là cái đèo gì mà hoắng lên thế nhở. Mịa, cứ làm như quân ta sắp giải phóng Paris đến nơi không bằng! Bố tiên sư, cái sự tự mãn của dân An Nam nó lên cao kinh khủng, lúc nào cái mặt cũng nghênh nghênh tưởng như ta đây như là bố thiên hạ. Cái loại ấy mà xây dựng chủ nghĩa xã hội được thì mới lạ. Chậc, nói chả bảo khoe chứ treo mẹ quả ảnh chân dung Trần Hồng Giang lên cửa chuồng gà rồi ngồi ngắm có nhẽ còn thú hơn.
Gạch phát thứ hai: Lèo mịa, hóa ra hơn 70 năm nay chúng ta toàn sống trong đêm tối thôi các anh các chị ạ! Giờ bình minh mới bắt đầu lên nhá, sướng chưa? Hân hoan phấn khởi chưa? Bố tiên sư, lại là một kiểu tự mãn nữa, cứ tưởng bố mày đang đứng ở cửa thiên đường rồi, chỉ chờ mỗi thằng gác cổng nó kéo barrie ra cái là bố mày lao thẳng vào thiên đường cho nó sướng cái thằng người. Tự tin thế chứ lị! Cơ mà... cái loại không biết mình là ai, không biết mình đang đứng ở đâu thì cũng vứt thôi. Cứ phải để thực tế nó đập vào mặt cho rồi lúc đấy mới há mồm ra kêu ối á. Cái loại xây dựng chủ nghĩa xã hội bằng niềm tin như thế thì khác đếch mấy ông đánh dậm bảo, yên tâm, thế nào tao cũng bắt được cua dưới bể.
Gạch phát thứ ba: Ô hô... có nhõn 8000 ông cụ mà được gắn danh hiệu yêu nước hẳn hoi nhá. Sướng cái thằng người chưa? Nhẽ còn phải lên dăm bảy chục, một trăm thì cũng còn rẻ ý chứ. Thế mà cái bọn thối mồm nó lại đua nhau bảo là sưu cao thuế nặng, nó đem ví với cái thời anh chị Dậu nhà tôi ngày xưa, thế có khốn nạn không? Cứ cái kiểu ấy thì bảo sao chả lâu lên được chủ nghĩa xã hội nhể?! Sắp tới đây sẽ còn phải tăng thu ở các chỗ khác nữa. Tỷ dụ, món bún đậu mắm tôm sẽ thu thêm 2000 ông cụ, đi toilet công cộng sẽ thu thêm 750 ông cụ, vé xem Sơn Tùng MTV thì cao hơn chút, cỡ 200k ông cụ... Thế nhể!
FB TRẦN HỒNG GIANG
PS Giang dường như là thành viên của hội nhà văn Nam Định. Thú vị là lối chửi có vần điệu và không kém phần hài hước. Nhà văn vốn là một người có tật phải di chuyển băng xe lăn.
Bài viêt nay bắt nguồn từ mấy sự kiện đương thời :
1.Ông TT phát biểu tại hội nghi mong ước HN phải đep như Paris và "bình minh đang đến ở Nha Trang...
2. Ong Ruệ phát biểu về việc tăng thuế áp giá xăng 8000đ/lít : đóng thuế là yêu nước. Lý do thuế xnk về 0 thì phải tìm nguồn thu khác
CƯỜI RA NƯỚC MẮT
Một quan chức lãnh đạo ngành y tế sau khi hạ cánh an toàn đã mở phòng khám tư tại nhà, ghi biển :" Bác sỹ đa khoa Trần Y Đức, chữa tất cả các bệnh nan y, khỏi bệnh mới thu phí 100.000đ, không khỏi bệnh bồi thường cho bệnh nhân 500.000đ". 🐥 Một ông nạn nhân trước đây đã tán gia bại sản vì chữa bệnh đi ngang qua trông thấy biển hiệ u, nhận thấy đây là cơ hội tốt để kiếm ít tiền và trả thù đời. Ông ta bước vào phòng khám, nói với bác sỹ:
- Thưa bác sỹ, tôi bị mất thính giác, mấy hôm nay không nghe thấy gì sất cả.
🐺 Bác sỹ nhìn người đàn ông từ đầu đến chân, rút điện thoại ra bấm máy gọi: " A lô, em à! sao chúng mình cứ phải thì thào lén lén lút lút làm gì chứ nhỉ, thằng chồng em nó bị điếc rồi, nó đang ngồi trước mặt anh đây này".
Người đàn ông chồm lên giằng lấy điện thoại: Alô, Alô. Nhưng đầu dây bên kia không có ai.
- Chúc mừng ông! thính giác của ông đã khôi phục bình thường, xin ông nộp 100.000đ phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân đành hậm hực trả 100.000đ, trong bụng vẫn chưa cam tâm.
🐥 Mấy hôm sau, ông ta lại đến phòng khám: Bác sỹ ơi, tôi bị mất vị giác rồi, mấy hôm nay ăn cơm không có cảm giác mùi vị gì.
Bác sỹ: Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 5 giọt vào mồm.
- Ối giời ơi, sao ông lại nhỏ nước tiểu vào mồm tôi thế này
🐺 Bác sỹ: chúc mừng ông! vị giác của ông đã bình thường, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân lại cắn răng rút 100.000đ trả cho bác sỹ, trong lòng vẫn rất ấm ức.
🐥 Mấy hôm sau, ông ta lại tìm đến phòng khám: Thưa bác sỹ, tôi bị mất trí nhớ rồi, tôi chả nhớ gì cả, xin chữa cho tôi với.
Bác sỹ: Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 50 giọt vào mồm.
- Sao lại thế? thuốc số 36 là chữa vị giác cơ mà!
🐺 Chúc mừng ông! trí nhớ của ông bây giờ còn tốt hơn của tôi, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân lại phải móc 100.000đ trả cho bác sỹ, trong lòng vẫn chưa chịu thua.
🐥 Mấy hôm sau, ông bệnh nhân lại tìm đến phòng khám, lần mò dò dẫm bước vào: Tôi bị mù rồi, không nhìn thấy gì hết, bác sỹ làm ơn chữa cho tôi với!
🐺 Bác sỹ khám rất cẩn thận, rồi buồn bã nói:
- Thành thật xin lỗi ông! bệnh này tôi không chữa được, tôi xin bồi thường cho ông 500.000đ, đây xin ông cầm lấy!
- Sao lại đưa tôi tờ 20.000đ thế này?
🐺 Bác sỹ: xin chúc mừng ông! mắt ông bây giờ còn tinh hơn cú vọ, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.
Lần này thì ông bệnh nhân đã tâm phục khẩu phục nộp 100.000đ, vái lạy ông bác sỹ ra về
🐤 Anh y tá trẻ khâm phục: Bác sỹ tài tình thật.
🐺 Bác sỹ vỗ vai y tá nói: khi nào cậu trở thành lãnh đạo ngành y tế như tôi, cậu sẽ hiểu một chân lý bất di bất dịch: bệnh nhân mãi mãi chỉ là bệnh nhân. Bầy trò móc túi lấy tiền của thiên hạ là nghề của chúng ta, chứ không đến lượt chúng nó.
fb võ tòng anh
- Thưa bác sỹ, tôi bị mất thính giác, mấy hôm nay không nghe thấy gì sất cả.
🐺 Bác sỹ nhìn người đàn ông từ đầu đến chân, rút điện thoại ra bấm máy gọi: " A lô, em à! sao chúng mình cứ phải thì thào lén lén lút lút làm gì chứ nhỉ, thằng chồng em nó bị điếc rồi, nó đang ngồi trước mặt anh đây này".
Người đàn ông chồm lên giằng lấy điện thoại: Alô, Alô. Nhưng đầu dây bên kia không có ai.
- Chúc mừng ông! thính giác của ông đã khôi phục bình thường, xin ông nộp 100.000đ phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân đành hậm hực trả 100.000đ, trong bụng vẫn chưa cam tâm.
🐥 Mấy hôm sau, ông ta lại đến phòng khám: Bác sỹ ơi, tôi bị mất vị giác rồi, mấy hôm nay ăn cơm không có cảm giác mùi vị gì.
Bác sỹ: Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 5 giọt vào mồm.
- Ối giời ơi, sao ông lại nhỏ nước tiểu vào mồm tôi thế này
🐺 Bác sỹ: chúc mừng ông! vị giác của ông đã bình thường, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân lại cắn răng rút 100.000đ trả cho bác sỹ, trong lòng vẫn rất ấm ức.
🐥 Mấy hôm sau, ông ta lại tìm đến phòng khám: Thưa bác sỹ, tôi bị mất trí nhớ rồi, tôi chả nhớ gì cả, xin chữa cho tôi với.
Bác sỹ: Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 50 giọt vào mồm.
- Sao lại thế? thuốc số 36 là chữa vị giác cơ mà!
🐺 Chúc mừng ông! trí nhớ của ông bây giờ còn tốt hơn của tôi, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân lại phải móc 100.000đ trả cho bác sỹ, trong lòng vẫn chưa chịu thua.
🐥 Mấy hôm sau, ông bệnh nhân lại tìm đến phòng khám, lần mò dò dẫm bước vào: Tôi bị mù rồi, không nhìn thấy gì hết, bác sỹ làm ơn chữa cho tôi với!
🐺 Bác sỹ khám rất cẩn thận, rồi buồn bã nói:
- Thành thật xin lỗi ông! bệnh này tôi không chữa được, tôi xin bồi thường cho ông 500.000đ, đây xin ông cầm lấy!
- Sao lại đưa tôi tờ 20.000đ thế này?
🐺 Bác sỹ: xin chúc mừng ông! mắt ông bây giờ còn tinh hơn cú vọ, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.
Lần này thì ông bệnh nhân đã tâm phục khẩu phục nộp 100.000đ, vái lạy ông bác sỹ ra về
🐤 Anh y tá trẻ khâm phục: Bác sỹ tài tình thật.
🐺 Bác sỹ vỗ vai y tá nói: khi nào cậu trở thành lãnh đạo ngành y tế như tôi, cậu sẽ hiểu một chân lý bất di bất dịch: bệnh nhân mãi mãi chỉ là bệnh nhân. Bầy trò móc túi lấy tiền của thiên hạ là nghề của chúng ta, chứ không đến lượt chúng nó.
fb võ tòng anh
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



