Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

LỊCH SỬ QUẢNG BÌNH Và NAM TIẾN QUÊ TÔI.


Quảng Bình thời Bắc thuộc là một phần phiá nam Quận Nhật Nam, từ năm 192-605 dân bản xứ nổi lên đánh đuổi quan cai trị người Hán , chiếm một vùng Huế đến núi Bạch Mả, Thành Lồi (Nguyệt Biều) mà lập nên Vương Quốc Độc Lập Lâm Ấp trong thời gian đó Đại Việt còn bị Bắc thuộc ). Lâm Ấp là tiền thân của Vương Quốc Champa , Năm 605 Lâm Ấp bị nhà Hán đời nhà Tùy đánh bại và Và Vương Quốc Champa luôn có chiến tranh với người Hán , với người Việt và Vương quốc Kmer.

Vương quốc Champa có thời cực thịnh Chế Bồng Nga ( Che Bunga) 1360-1390) vị vua thứ 39 của Vương Quốc Champa ( vị vua thứ 3 , triều đại thứ 12 ) mà lảnh thổ trải dài từ Đèo Ngang, Hoành Sơn đến Bình Thuận thủ đô là Đồ Bàn nay thuộc xả AnNhơn tỉnh Bình Định ( thời Nguyễn Nhạc làm vua nhàTây Sơn
cũng xây đô trên Đồ Bàn củ di tích còn lại làa Thành Hoàng Đế )
Bây giờ lần thứ 3 Chế Bồng Nga tiến đánh Thăng long Vua Trần VN rất sợ hải , trong trận chiến tại Sông Hải Triều ( Sông Luộc thuộc tỉnh Thái Bình bây giờ, Chế Bồng Nga bị pháo tử thương 1390, quân Chàm cướp được xác không đầu cuả CBN đem về cố quốc. Ít năm sau Nhà Trần cũng mất ngôi về tay Nhiếp chính Hồ Qúy Ly, ông này giết cháu ngoại là Vua Trần Thiếu Đế và Lập ra nhà Hô 1400 , quốc hiệu đổi tư Đại Việt thành Đại Ngu đến đời con Hồ Hán thương đánh Chiêm chiếm Chiêm Động và Cổ Lủy ( Quảng Nam và Quảng Ngải ngày nay) bị .Nhà Hồ caó chung 1407 khi  nhà Hán chiếm.

Vào thời đại Nhà Lý , năm 1069 chiến tranh Chiêm Việt xảy ra Nguyên Soái Lý Thương Kiệt bắt được Vua Chiêm Chế Củ về Thăng Long , Chế củ phải dâng 3 châu  đễ được thả về là Điạ Lý, Malinh và Bố Chánh, năm sau LTK nam tiến bất thành và cho di dân đến lập nghiệp và đối Điạ Lý thàng Bình Tiên, Ma Linh thành Minh Linh và Bố chánh thành Nam Bố Chánh.9 Nay là Quảng Bình, Quảng Trị và một phần Thưà Thiên )

Dùng hôn nhân đễ mở rộng bờ cỏi : Năm 1306 , vâng lời thái thượng hoàng Trần Thánh Tông, Vua Trần Anh Tông gả em gái Huyền Trân Công Chuá cho Vua Chàm Chế mân , sinh lể là Châu Ô, Châu Rí (Lý)tức Huế, Thừa Thiên bây giờ)

Thời Hậu Lê ( Lê Trung Hưng ).
Năm 1568 Vua Lê Thánh Tông ( Lê Duy Ninh) lập thừa Tuyên thuận Hoá và cử Nguyễn Hoàng vào trân giử : Thừa Tuyên Thuận Hoá gồm một phủ Tân Bình còn gọi là Tiên Bình với 2 huyện Khương Lộc và Lệ thủy. 2 châu là Minh Linh vàBố Chánh.

Bắc Nam Trịnh Nguyễn Phân Tranh :
Năm 1558 Chuá Nguyễn Hoàng đảm nhận thừa tuyên Thuận Hoá sau đổi Thừa tuyên Thuận Hoá thành Phủ Quảng Bình rồi Dinh Quảng Bình.
Đời chuá Sải Nguyễn phúc Nguyên Châu Bố Chánh bị chia hai lấy Sông Gianh làm giới tuyến :
Bố Chánh Ngoại Châu thuộc nhà Lê và Bố Chánh Nôi Châu nam Sông Gianh thuộc Chuá nguyễn.
Đời Vua Quang Trung Nguyễn Huệ nhập hai Châu Bố Chánh thành Châu Thuận Chánh,.

Năm 1801 Nguyễn Ánh ( Vua Gia Long ) lại chia hai Bố Chánh như củ  sau đổi thành Dinh Quảng Bình rối Trực Lệ Quảng Bình.
Đến đời Vua Minh Mạng lại đổi Bố Chánh Nội Châu thành Huyện Bố Chánh và đổi Bố Chánh ngoại châu thành Châu Bó Chánh rôi huyện Bố Chánh.

Năm 1831 Vua Minh Mạng đổi Dinh Quảng Bình thành Tỉnh Quảng Bình,
Đến đời Vua Tự Đức Tỉnh Quảng Bình gồm có 2 phủ và mỗi phủ có 3 huyện:
Phủ Quảng Trạch với 3 huyện Bình Chánh, Minh Chánh và Bố Trạch .
Phủ Quảng Ninh với 3 huyện Phong Lộc, Phong Đăng và Lệ Thủy.

Sau khi thống nhất Việt Nam 1975.
1976 hợp nhất 3 tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên làm Bình-Trị-Thiên và cia lại như củ 1990.
Nay Tỉnh Quảng Bình gồm một Thành phố Đồng Hới và 6 huyện :

H. Bố Trạch với thị xã Hoàn Lảo ( có Di Sản Thế Giới Phong Nha - Kẻ Bàng National Park).
H. Lệ Thủy.
H.Minh Hoá.
H.Quảng Ninh,
H.Quảng Trạch với thị xả Ba Đồn.
H. Tuyên Hoá.
( Theo Từ Điển Nhà Nguyễn cuả Hương An Vỏ văn Dật xuất bản 2912 tại Nhà Sách Nam Việt.)

Theo nhà cổ sử học Trần Quốc Vượng và theo sách Tan Thư Quận Chí cuả Trung Quốc:
Bắc Quảng Bình 1700 năm trước Lâm Ấp ( đời Đường và Chiêm Thành đời Tống ), tiền thân của Vương Quốc Champa:
Năm 1069 Quảng Bình chính thức thuộc Đại Việt, Chế Củ bị bắt và phaỉ chuộc tự do băng 3 châu Điạ Lý, Minh Linh và Bố Chánh., Champa chỉ còn từ Quảng Nam đến Bình Thuận.

Đến đời nhà Hô , Hồ Hán năm 1402 chiếm Chiêm Động và Cổ Lủy ( là Quảng Nam, Quảng Ngải bây giờ. Đất chót của chiêm thành là Trấn Thành tự trị trong Tỉnh Bình Thuận Năm 1692 cũng bị Chuá Nguyễn Phúc Chu xoá sổ. )

Năm 1471 Vua Lê Thánh Tông đánh Chiêm mở rông biên giới đến phiá nam Núi Đá1 Bia ( Thạch Bi Sơn )tức nam Phú Yên bây giờvà đặt ra thừa tuyên Quảng Nam gồm 3 phủ Thăng Hoa, Tư Nghiã, Hoài Nhơn, Từ Nghiã. tư Nghiã chính là tiền thân Quảng Ngải ngày nay.

Chuá Sải Nguyễn Phúc Nguyên ( 1613-1635) gả Công Chuá Ngọc Vạn cho vua Chân Lạp tạo thuân lợi cho di dân Việt về nam vùng Bà Rịa rối giúp Dương Ngạn Địch và tùy tùng định cư ở Mỷ Tho, Trần Thượng Xuyên ở Nông Nai ( Đồng Nai ) khai thác, buôn bán và lập các làng Minh Hương khắp nơi.
Chuá Nguyễn Thứ 7 Nguyễn Phúc Chu cử Ông Nguyễn Hửu Cảnh làm Kinh Lược Sứ đất Chân Lạp.
Mac Cửu và con là Mạc thiên Tứ khai thác Hà Tiên vào thời Vỏ Vương Nguyễn Phúc Khoát ( chuá thư 8). Lập hai đạo kiên Giang, Long Xuyên, chấm dứt Nam Tiến : đến Mủi Cà Mau, Về phiá tây gồm Châu Đốc, An Giang rồi Gò Công , Tân An ( Tầm Bôn, Lôi Lạc ).

1700 năm trước Quân Kim Linh gồm bắc Quảng Bình , đến thời Vua Minh Mạng kỵ húy đổi chử Kim thành chử Thọ : Tho Linh .
Thọ Linh liên xã thành hìnhgồm Lệ Sơn, La Hà, Cảnh Dương và Thổ Ngoạ và ngày nay Thọ linh chỉ còn là một thôn ( làng ) thu nhỏ.

Quảng Bình đau thương từ Trịnh Nguyễn Phân Tranh đến Chiến Tranh ủy nhiệm nội chiến Quốc Cọng trong đó Quảng Bình gần như bị san bằng vì B52 trải thảm trừ 20 Km DMZ Vùng Phi Quân Sự ngang vỉ tuyến 17..

Dân Quảng Bình điạ Linh nhân kiệt ( Ngô Đình Diệm, Vỏ Nguyên Giáp, Đinh Xuân Quảng ( Wikipedia)..."Sơn, Hà, Cảnh, Thổ, Văn Vỏ Cổ Kim ", cuộc sống dân chúng đang từ từ phục hồi .

THỌ LINH QUÊ TÔI
( Cám ơn ông Phan Văn Khuyến , tác giả Một Thuả Vui Buồn đã cho nhiều chi tiết thân thương vê Thọ Linh.ĐXD.)

Quê tôi dưới Dảy Trường Sơn,
Kim Linh tên củ sử còn rỏ ghi:
Một ngàn bảy trăm niên kỳ.
Quận KIM LINH bắc Quảng Bình ngày nay.
Thời Vua Minh Mạng đổi thay:
Kim Linh quốc húy sửa thành THỌ LINH.
Thọ Linh liên xã thành hình:
La, Hà, Cảnh, Thổ, hửu tình Lệ Sơn.
Nhân kiệt phát , điạ linh còn .
Tho Linh nay chỉ là thôn thu mình:
Một thôn năm xóm hồi sinh:
Tây Trường, Đông Tự, Trung Đình, Bắc Lang.
Bên Sông có xóm Nam Hà,
Rào Nan uốn khúc chảy qua xóm làng.
Thọ Linh phong thủy nhịp nhàng:
Tây lên Cao Mại phong hàn gió sương.
Đông xuống Thọ Hạ, Diên Trường.
Nam phường Cây lim, Nam Trang, Kẻ Bàng.
Bắc Lâm Xuân giáp xóm Làng.
Đất đai một giải sơn hà vấn vương.
Động Cao, Rú Cấm, ruộng nương.
Rào Nan Đập nước dẩn mương đến làng.
Tương Trần Nu, Miểu Thành Hoàng
Dẹp Chiêm ,mở nước, dựng làng di dân.
Mai, Trần, Phan, Nguyễn, Đinh Xuân.
Yêu thương đùm bọc như dân họ hàng.
Chợ Thọ Linh cạnh Rào Nan,
Với hai bến nước tây nam bốn mùa.
Trường Thọ Linh có từ xưa ( 1922)
Bên đường xe lửa xuyên qua xóm Chuà.
Xa quê mới thấy nhớ nhà,
Nhớ nước Giếng Mả, nhớ Bà Nội xưa.
Nhớ nền nhà củ Xóm Chuà.
Nhớ cây khế ngọt đến mùa đơm bông.
Thao thức giá buốt đêm đông .
Gió heo may thổi như Ông Mệ về.
Rú Thông lăng mộ chỉnh tề.
Đêm nghe tiếng vạc nhớ về quê cha.

Quảng Thuận
Đinh Xuân Dũng.
Thung Lủng Hoa Vàng 10/8/2017.

NÓI THÊM VỀ NGHIỆP BỆNH

Stt của nhà văn Phạm Lưu Vũ:

Ở đời có câu: “cái sảy nảy cái ung”, lại có câu “giậu đổ bìm leo”… chính là những câu nói về lẽ nhân quả. Bởi vì  “cải sảy” là nhân, mà “cái ung” là quả, cũng như “giậu đổ” là nhân, mà “bìm leo” là quả vậy…

Ai cũng hiểu đó là chuyện ngoài đời (ngoại thân). Nhưng ít người biết rằng cả hai câu trên chính là nói chuyện bên trong con người (nội thân) mà cụ thể là nói về bệnh… ung thư. Khối u nó cố thủ sẵn ở đâu đó, nhỏ như cái “sảy”, nhưng hễ có dịp là nó nảy ngay thành cái “ung”. Cho nên “cái sảy nảy cái ung” là nói về khối u. Ban đầu có thể chỉ là cái u lành, song một khi hội đủ “duyên”, thì nó sẽ phát tác, sẽ “di căn”… Cho nên “giậu đổ bìm leo” là nói về bệnh ung thư khi bắt đầu di căn vậy.

Mình đã có lần viết, đại khái tuyệt đại đa số bệnh tật, nhẹ thì ngứa ngáy, nặng thì đau đớn… chủ yếu đều do những “nghiệp” (dữ) nó sinh ra. Riêng bệnh ung thư thì chắc chắn do “nghiệp”.

Chả cứ bệnh tật trong người, ngay cả chuyện làm ăn ngoài đời cũng do “nghiệp quả” nó can thiệp ngấm ngầm mà rất… hiệu quả. Người có nghiệp lành thì đầu tư 1 vốn 4 lời… cứ như thể tiền nó tự biết “đẻ”, đẻ nhiều đến nỗi… ung thư cả túi. Kẻ mang nghiệp dữ thì làm đâu lỗ đấy, lãi mẹ đẻ lãi con… cứ như thể tiền nó tự biết “cháy”, cháy nhiều đến nỗi… cháy cả túi.

Tất cả nghiệp lành và dữ nói đến ở đây, đều không phải do tạo ở đời này, mà do tạo từ những kiếp trước, người phàm không thể nào biết được.

Như trong 1 bài viết trước đã nói. Bệnh tật vì là nghiệp, cho nên hình dáng (tướng) của nó gọi là “chứng bệnh”, nguồn cơn (gốc) của nó gọi là “tâm bệnh” và bản chất (thể) của nó gọi là “nghiệp bệnh”.

Bệnh ung thư chính là như thế. Chẳng khác nào chủ nợ nó dẫn xã hội đen mang dao vào trong nhà mà ngồi lì, mà dọa giết…

Tây y chỉ chữa “chứng bệnh”, giống như gọi công an tới can thiệp. Ban đầu có thể làm cho bọn kia sợ mà tạm thời bỏ đi. Song sau đó chúng lại quay lại. Lại báo công an, nhưng lần này công an phải dùng tới lựu đạn cay để đuổi (giống như dùng hóa chất, phóng xạ…). Chỉ đuổi thôi, chứ không diệt được nó. Vì thế rốt cuộc nó vẫn quay lại đòi cho kì được (thân mạng) mới thôi.

Đông y (cùng lắm) chỉ chữa đến “tâm bệnh”, giống như mời người có uy tín đến nịnh nọt, năn nỉ bọn kia. Nịnh khéo thì nó đồng ý cho khất nợ vài tháng, vài năm… Khéo nữa thì có thể khất được chục năm… Thậm chí thầy giỏi, cực giỏi thì có thể khất nợ cho đến tận… kiếp sau. Thế là mừng húm, cứ tưởng khỏi bệnh, song nghiệp đâu còn đó, trước sau gì cũng phải trả.

Còn một cách chữa nữa, không phải thầy thuốc, mà là “thầy bà”. Đây là cách chữa “nghiệp bệnh” của các loại tà ma, ngoại đạo. Cách này giống như họ mang “tín dụng đen” đến giúp người bệnh trả nợ. Bọn kia đòi được nợ, bằng lòng rút đi hẳn. Song người bệnh lại mắc nợ “tín dụng đen”, phải chấp nhận đời đời kiếp kiếp phụ thuộc vào họ, mãi mãi làm “đồ chúng”, “quyến thuộc”… của ma.

Những “thầy bà…” cực kì cao tay mà bất lương, thì thậm chí còn có thể ứng trước “nghiệp” của con cháu người bệnh đem ra trả nợ thay. Thế là họ vừa chả mất gì, lại vừa tạo được vô số đồ chúng, quyến thuộc…

Cho nên bệnh càng nặng thì (trước đó) càng cần phải tỉnh táo, sáng suốt. Tốt nhất là tự mình trả nghiệp. Trả như thế nào? Xin đợi đến... hồi sau.

Fb Oanh Bùi chia sẻ

TỰ SỰ NGOẠI TÌNH


Quen nhau trên group, buổi hẹn đầu tiên hai đứa vào bar uống đâu dăm ly, ôm nhau nhảy say sưa. Một lúc hắn ghé tai thì thầm “Đêm nay anh đưa em về nhé!” Mình vờ vịt hỏi về đâu ạ! Nhíu mắt rất gian, hắn bảo: “Em có muốn vào cái nhà mà có chữ nghỉ không?”
Lúc ấy hơi phê phê, nhưng mình vẫn tỉnh lắm, nói, nhưng vào đó anh phải hứa không được làm gì em nha. Hứa đi! Hắn gật, nói rồi rồi, chỉ ôm nhau ngủ trong sáng thôi.
Vào nhà nghỉ, hắn với tay tắt đèn. Mình ú ớ hỏi, ơ anh hứa chỉ ôm nhau trong sáng mà! Cởi cái quần đùi hoa ra, hắn cười he he nói: "ừ, ôm nhau trong sáng, còn phang nhau thì trong tối". Thế là xong 5 năm "thủ tiết" với chồng.
Trên đường về hắn dặn: “Cấm để thằng chồng đụng vào người em nghe chưa”. Mình nói: "Nhưng nó cứ đòi đụng thì làm thế nào"! Hắn nghiêm mặt: “Thì nhét đôi bít tất vào chỗ đó, nói em đang đèn đỏ”. Mình tát vào mặt hắn, bảo: "Anh đồ lưu manh". Hắn nói: "công nhận".
Tối lão chồng đòi làm tí. Mình ôm riết lấy thằng con, vùng vằng gắt: “Thằng này nó tỉnh ngủ lắm đấy”. Chồng véo cái vào mông bảo, thì sang phòng khách ta "chiến". Mình lấy tay lão dí vào chỗ đó, xì môi: “Nhưng lò lại đang bận sốt cà chua”. Lão tiu nghỉu bỏ ra phòng khách, vừa đi vừa lầm bầm: “Sốt sốt cái đéooo gì mà sốt lâu thế”. Nhìn mặt lão thộn thộn thấy cũng tội nhưng thôi kệ, vì mình không thích. hi hi.
Trưa nói chuyện điện thoại. Đang anh anh, em em ngọt xớt tự nhiên nghe hắn chuyển giọng: “Dạ, cám ơn chú, bố cháu vẫn khỏe ạ. Dạo này chú có hay đi đánh cờ tướng không? Dạ, dạ, cám ơn chú nhiều”. Mình gắt: "Anh điên à. Tự nhiên lảm nhảm chú chú, cháu cháu cái gì thế"? Lát sau hắn gọi lại bảo đang nói với em thì con ngan già xách phích nước sôi đi xuống, may thấy anh xưng chú chú, cháu cháu nên nó tưởng gọi điện chúc tết ông chú họ, hú hồn. Mình nói anh là đồ gian manh. Hắn cười hé hé hỏi em thấy anh tỉnh không? Mình bảo tỉnh.
Đi chùa về, hẹn nhau nhà nghỉ. Mình chơi nguyên combo áo chống nắng, khẩu trang, kính đen… cưỡi Lead vàng 2 gương phi tới. Một lát sau hắn đi con Morning đến. Thằng lễ tân hỏi cô chú qua đêm hay nghỉ giờ ạ? Hắn quát: “Anh chị thôi, cô chú cái đéooo gì. Ra lấy giấy báo bọc biển số xe .lại cái”. Mình hỏi bọc làm gì. Hắn bảo: "Bọc kẻo người quen chúng nó trông thấy. Có hôm xong việc quên béng, chạy ra ngã tư có đứa đi sau nháy nháy đèn mới biết chưa gỡ tờ báo che biển số. Mẹ, muối hết cả mặt, may chưa về đến nhà".
Lúc ôm nhau mình hỏi dạo này con ngan già nhà anh nó có bắt nhúng trym vào bát nước ấm nữa không? Hắn bảo à không, nó bắt trả bài đầy đủ thôi. Nhưng ngày xưa thì 3, 5, 7 - tuần ba chiếc. Giờ anh kêu áp lực công việc, xì chét xì chiếc, lại có tý tuổi nên tính theo quý rồi. Một quý một lần, lễ tết khuyến mại thêm chiếc nữa là vui vẻ hát bolero cả ngày luôn. Mình hỏi thế nó không nghi à? Hắn bảo không, khi triển khai anh toàn nghĩ đến em. Nghe xong sôi hết cả máu, mình chửi anh là thằng đểu. Hắn nhếch mép thủng thẳng bảo đứa nào ăn vụng chả đểu.
Sáng nay dậy sớm. Lúc đang đánh răng chồng bảo “Em dạo này có ai à?” Mình nguýt cho cái, bảo anh đừng nói linh tinh ảnh hưởng đến danh dự em. Lão sợ mình cáu, líu cả lưỡi xin lỗi rối rít, rồi nói anh đùa, tại anh thấy em sốt cà chua lâu quá !!!     (Song Hà)

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

BÀI HỌC...NGÀN VÀNG

 (Chuyện cổ tích giữa đời thường-Phạm Xen)

Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc nọ có một đức vua trên đường vi hành tình cờ đã nghe được từ một ông lão rao bán rằng:
"Có một bài học đáng giá nghìn vàng”, ai bỏ ra một ngàn lượng vàng thì ông ta sẽ bán cho cái đạo lý đó…

Nhiều người nghe thấy lạ thì tò mò đi theo dò hỏi, tuy nhiên gạn hỏi thế nào ông lão cũng chỉ nói:
-Ai trả đủ một ngàn lượng vàng thì kẻ đó mới được biết bí mật của “bài học”.

Bởi vậy nhiều người cho là lão bị điên vì họ nghĩ chẳng có bài học nào đắt đến như vậy.
Ngày ngày ông lão cần mẫn đi như một người bán rong và rồi tiếng rao của lão cũng đến tai nhà vua.
Vua ngạc nhiên vội cho cận thần theo dõi và được mật báo rằng ông lão có hành tung như một vị hiền triết – cốt cách khoan thai, đời sống chuẩn mực, đàng hoàng, lời ăn tiếng nói không thừa một chữ, biểu hiện của người siêu phàm, thoát tục…
Nhà vua cả mừng bèn giả dạng thường dân đến gặp và hỏi ông lão rằng bài học gì mà lão rao bán đến một nghìn lượng vàng?
Ông lão nói:
-Đây là bài học mà có thể làm cho người ta thoát khỏi những đau khổ của cuộc đời, vượt qua khỏi những lầm lỗi và có thể đạt tới tột đỉnh vinh
quang…
Nghe xong, nhà vua vẫn còn bán tín bán nghi nên bỏ về, nhưng lòng cứ ray rứt bởi sức hấp dẫn của ý nghĩa bí ẩn của bài học đáng giá ngàn vàng ấy.
Rồi nhà vua quyết định mở ngân khố lấy ra một nghìn lượng vàng rồi hạ chỉ mời ông lão vào hoàng cung.
Ông lão cả mừng vì nhận ra đức vua chính là người hôm trước đã gặp và hỏi lão về bí mật của bài học đáng già ngàn vàng.
Vua nói:
-Ta chấp nhận hoặc bị lừa mất một nghìn lượng vàng hoặc thật sự sẽ được một bài học vô giá.
Nói đoạn, nhà vua truyền cho quan Thủ ngân chất đủ một ngàn lượng vàng trước mặt ông lão.
Nhân đủ số vàng, ông lão cung kính dâng lên đức vua một vuông lụa viết vỏn vẹn 10 chữ:
"Phàm làm việc gì, suy nghĩ đến hậu quả của nó”.
Đọc xong 10 chữ ấy, đức vua có cảm giác như mình đã bị lừa, nhưng lời vua nặng tựa Thái Sơn, nên không kịp rút lại, đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”.
Còn ông lão thì lặng lẽ chất vàng vào túi vải, cung kính vái tạ vua rồi rời khỏi kinh thành.
Từ đó nhà vua cứ bị ám ảnh bởi 10 chữ:
"Phàm làm việc gì phải suy nghĩ đến hậu quả”
và nếu nhà vua chỉ mua câu nói này với một lượng vàng thì chắc hẳn Người đã quên bài học này từ lâu. Nhưng đằng này, mỗi chữ trị giá tới 100 lượng vàng. Nghĩ vậy, đức vua vừa tức giận, vừa tiếc công quỹ và câu nói nặng ngàn vàng đó đã nhập vào tâm nhà vua tự bao giờ để rồi mỗi khi nhà vua làm việc gì đều suy nghĩ đến hậu quả của nó.
Tới khi đức vua mua “bài học ngàn vàng” thì cả triều đình nhận ra nhà vua thay đổi từng ngày.
Đức vua trầm tĩnh hơn, khôn ngoan hơn, công tư phân minh, phân định mọi việc sáng suốt, ngồi trên ngai vàng trong hoàng cung mà đoán định tình hình ở biên cương như thần…
Đất nước từ đó bắt đầu cường thịnh.
Thần dân thì mừng vui vì đời sống được an lành, thịnh vượng.
Nhưng chính nhà vua lại không nhận ra điều đó, ông chỉ bị ám ảnh bởi bài học ngàn vàng và Người luôn tự nhủ:
"Phàm làm việc gì cũng phải suy nghĩ đến hậu quả của nó!"

Nhờ vậy mà nhân cách nhà vua được tu chỉnh, đức vua không còn là một vì Vương tầm thường kế vị ngai vàng, thích hưởng thụ như ngày xưa mà giờ đây làm việc gì Người cũng suy nghĩ cho dân, cho nước.


Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

........NHƯ ...TỪ MẪU


Một bệnh nhân chuẩn bị làm phẫu thuật gặp bác sỹ kíp trưởng thắc mắc:
- Bác sỹ cho hỏi, vì sao chi phí gây mê lại đắt thế, có mỗi 1 liều thuốc mê mà những 5 triệu cơ à?
Bác sỹ kíp trưởng vỗ vai bệnh nhân, ân cần giải thích:
- Thực ra chi phí gây mê bao gồm 2 hạng mục. Trong đó hạng mục thuốc mê chỉ 200.000đ thôi, còn 4.800.000đ là chi phí cho hạng mục làm bệnh nhân tỉnh lại.
Nhưng với tinh thần " bệnh nhân là thượng đế", quý bệnh nhân có thể chọn cả 2 hạng mục hoặc chỉ chọn 1 trong 2 hạng mục, thậm chí những bệnh nhân có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn có thể yêu cầu từ chối cả 2 hạng mục...
Khi đã nằm trong phòng mổ, ông bệnh nhân đợi mãi vẫn chưa thấy các bác sỹ tiến hành công việc, ông bệnh nhân sốt ruột mở mắt ra quan sát thì thấy bốn năm bác sỹ đang đứng xung quanh bàn mổ, chỉ tay vào người ông nói với nhau:
- Chỗ này...45 triệu....chỗ này... 70 triêu...chỗ này...65 triệu.....tổng cộng khoảng 300 triệu...
Ông bệnh nhân giật mình ngồi bật dậy thắc mắc:
- Hôm trước bệnh viện thông báo tổng chi phí phẫu thuật cho tôi chỉ có 30 triệu, sao các ông lại tính thành 300 triệu, tôi lấy đâu ra tiền mà trả?!
Bác sỹ kíp trưởng xua tay giải thích:
- Không phải như vậy đâu bác ạ. Để tôi giải thích cho bác, trường hợp của bác thực sự đã vô phương cứu chữa, 1 phần nghìn tia hy vọng cũng không còn. Chúng tôi chỉ đang tính thử xem nội tạng và một số bộ phận còn tốt của bác bán được bao nhiêu tiền thôi...
Ông bệnh nhân chưa kịp nghe xong đã ngất xỉu.
Bác sỹ kíp trưởng lập tức chỉ đạo:
- Vấn đề gây mê đã được giải quyết, không tốn một giọt thuốc mê nào, tất cả chuẩn bị phẫu thuật,
5 triệu tiền gây mê đưa tôi 2 triệu còn 3 triệu chia đều cho anh chị em..

Pham Xen st

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

BỐ ƠI

Một hôm đang trên đường về nhà, bỗng tiếng chuông điện thoại kêu, tôi mở máy nghe, trong điện thoại phát ra giọng nói của một bé gái " bố ơi bố sắp về chưa ?, con nhớ bố lắm !" dựa vào trực giác tôi nghĩ đó là một cuộc gọi nhầm, vì tôi chỉ có một cậu con trai 6 tuổi.

Cũng có lẽ do thường xuyên có người gọi nhầm nên tôi cũng không lấy làm lạ, và cũng chỉ nói "gọi nhầm rồi" và cúp máy.

Số điện thoại đó liên tục gọi đến trong nhiều ngày sau, và tôi bắt đầu cảm thất phiền toái, có khi cục cằn trả lời, có lúc chẳng buồn nghe.Hôm đó cái số
điện thoại kì lạ kia lại gọi liên tiếp, nhưng điều làm tôi chú ý là khi chuông điện thoại không có người nghe nhưng đầu bên kia vẫn kiên nhẫn đợi người nhấc máy.

Cuối cùng khi tôi không còn nhẫn nại được nữa và đành phải nhấc máy nghe, vẫn là giọng nói không có sức sống của bé gái đó :"Bố ơi ! bố về nhà nhanh lên, con nhớ bố lắm ! mẹ nói đây là số điện thoại của bố mà, bố ơi con đau lắm ! mẹ nói ngày nào bố cũng phải đi làm, một mình mẹ chăm sóc con, mẹ mệt lắm rồi, bố ơi ! con biết bố làm việc vất vả, nếu không về được thì bố có thể hôn nhẹ ở trong điện thọai được không ạ" sự ngây thơ của bé gái kiến tôi không thể từ chối, tôi hôn vào chiếc điện thoại mấy cái thì nghe bé gái nói :"
cám..ơn...bố, con..vui..lắm...., và...hạnh...phúc nữa..."

Tôi bắt đầu chú ý tới số điện thoại kỳ lạ đó, lần này giọng nói phía bên kia không phải là cháu bé đó nữa mà là một phụ nữ: "xin lỗi anh ! mấy hôm nay chắc là đã làm phiền anh nhiều, thành thật xin lỗi! tôi định làm xong công việc rồi xẽ gọi đến xin lỗi anh, cháu gái bị ung thư xương từ lúc mới sinh,không lâu trước bố cháu bị thiệt mạng do tai nạn,vì ngày ngày cháu bị cơn đau hành hạ thật là tội lắm, nên tôi không dám nói tin này cho cháu biết, mỗi khi cháu lên cơn đau thì bố cháu thường ở bên cạnh động viên cháu, mấy ngày nay cháu đau giữ lắm, tôi không nhẫn tâm nên đã bịa ra một số điện thoại..."

"Bây giờ cháu gái sao rồi !" - tôi vội vàng ngắt lợi chị hỏi. "cháu đã đi rồi ! lúc đó có lẽ anh đã hôn nó trong điện thoại, miệng nó vẫn còn mỉm cười và tay thì
nắm chặt chiếc điện thoại có tiếng của cha nó..."

Fb Lê Phong
26/8/2015



Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

SƠN TINH THỦY TINH THỜI @

Thấy con gái đã ngoài 30, vua Hùng vội vàng tổ chức kén rể.

Một hôm có 2 chàng trai đến cầu hôn. Một người đến từ miền núi, tài giỏi phi thường. Chàng vẫy tay về phía đông, phía đông rừng thành đồi trọc; chàng vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên hàng dãy biệt thự không phép trong rừng đặc dụng... Người ta gọi chàng là Sơn Tinh.

Một người đến từ miền biển, tài giỏi không kém: chàng hô mưa gọi gió, hút cát, xả thải... Chàng chỉ tay về miền trung là cá chết trắng bờ, chàng phẩy tay về phía nam là hàng triệu mét khối chất thải bị nhận chìm, chàng liếc mắt một cái là tàu cá ngoài khơi bị chìm hàng loạt... Người ta gọi chàng là Thủy Tinh.

Thấy cả 2 đều tài giỏi, vua cha băn khoăn lắm. Vua Hùng nói: - Hai người đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một người con gái. Ngày mai, nếu ai đem đồ sính lễ đến trước thì ta sẽ gả con gái cho. Sính lễ gồm: một trăm ván cơm nếp, hai trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.

Hôm sau Sơn Tinh mang lễ đến trước và đón Mỵ Nương về trong tâm trạng vô cùng hồi hộp. Thủy Tinh thua cuộc nên rất cay cú, điên cuồng xả lũ hồ thủy điện tấn công Sơn Tinh.
Thấy Mỵ Nương lo lắng, Sơn Tinh chấn an:

- Nàng yên tâm. Thủy Tinh xả lũ thì chỉ chết bà con nông dân thôi, chứ mình ở kinh thành sợ chó gì?
- Chàng đừng chủ quan, Thủy Tinh là người tài giỏi, chắc hắn không để ta yên.
- Xời, thằng đó thì tài cán gì, nó giở trò lừa cha con nàng thôi.
- Là sao? Hôm trước rõ ràng hắn phẩy tay một cái là cá chết, tàu chìm hàng loạt cơ mà?
- Cá chết là do nhà máy thép nó thải độc. Còn tàu cá chìm là do bọn tàu lạ nó đâm. Hắn trông coi biển mà bất tài vô dụng nên mới xảy ra cơ sự đó.
- Nhưng còn tàu chiến, máy bay, súng ống của hắn đang diễu võ dương oai ầm ầm ngoài Biển Đông kia kìa, chàng đối phó với hắn thế nào đây?
- Khà khà! Nàng ngây thơ quá. Đó là nước lạ vào vùng biển của hắn tập trận bắn đạn thật, chứ đâu phải vũ khí của hắn mà lo. Hắn chỉ có tàu ngầm vài Ký Lô, nhưng đã cho vào nơi trú ẩn an toàn rồi. Phen này thằng Thủy Tinh sắp sửa không còn tí nước mà tắm, chứ tuổi gì mà đòi đánh ta?
- Trời ơi, tất cả là hắn phét lác thế thôi hả?
- Ừ, thời buổi này làm đếch gì có cái gì là thật. Thuốc chữa ung thư còn giả nữa là.
- Hả? Thế sính lễ voi chín ngà, gà chín cựa... của chàng cũng là giả sao?
- Hè hè. Bây giờ voi 2 ngà đang sống mà còn bị chúng nó đè ra bẻ, thì lấy đâu ra voi 9 ngà? Ta lấy 9 cái ngà dính keo 502 đấy. Gà, ngựa... cũng đều làm vậy cả. Nhưng mà ta cấm nàng không được gọi đó là hàng giả, chỉ là hàng “kém chất lượng” thôi.
- Thế còn tình yêu của chàng dành cho em, nó là thứ duy nhất còn lại trên đời này là thật, phải không chàng?
- Tình yêu ý hả? Làm gì có mà thật với giả? Chẳng qua là bố nàng làm to thì ta mới đến hỏi cưới nàng thôi. Chả giấu gì nàng, ta trông coi rừng, liên quan nhiều đến củi khô và củi tươi, mà cái lò tôn thì đang cháy hừng hực, nên muốn kiếm chỗ trú ẩn...
- Trời ơi.... huhuhu

Kể từ đó, Mỵ Nương không bao giờ coi chồng, bố mẹ chồng, anh em chồng... là người nhà.

Copy fb Nguyễn Hoàng
Ảnh Black Magic Woman ( Việt Lê Sony Nex)
20/9/2017