Có nỗi buồn đi qua đấy không
Có ai đang ủ giấc mơ vàng
Hay chăng chăn chiếu thềm hoang lạnh
Hay nguyệt cầm buông tay dối gian
Người chẳng cùng ta mơ ngọc thạch
Xây lâu đài tình ái thiên thu
Ta vẫn nhủ Vừng ơi mở cửa
Phép lạ ơi
giải thoát ngục tù
Có nụ cười rơi đâu đấy không
Cho ta nhặt lấy chiếc hôn nồng
Vòng tay ôm giấc mơ thần thoại
Hoàng tử về công chúa rưng rưng
Có bạc vàng đem mua sắt son
Trầu cau mong đợi chốn thiên đường
Hãy cho anh nắm tay em lại
Đừng để em lìa xa yêu thương
Mong-Hoa Vo
6/3/2017
Trong khi Eva thay hết từ xà-lách qua cải bẹ xanh đến lá chuối, lá dừa thì Adam cứ trung thành với chiếc lá nho. Một ngày, hết chịu nổi nên Eva càm ràm:
– Thời ...buổi này mà ông cứ khư khư giữ chiếc lá nho, cổ lỗ không chịu được !
:D
:D
:D
– Đang khủng hoảng kinh tế mà cứ chạy theo thời trang như bà thì có ngày đói nhăn răng. Tôi xài lá nho này là hàng Trung Quốc đó bà, vừa rẻ mà lại bền.
:v
:v
– Rẻ thì có thể, nhưng bền thì khó tin !
– Tin đi, vì tui từng che bằng lá nho Mỹ, nho Úc thì chỉ vài ngày là héo queo, ra đường mắc cỡ gần chết ! Từ khi dùng lá nho Trung Quốc thì có thể che đậy chỗ ấy đến cả tháng trời mà lá không chịu héo, chẳng biết họ xịt cái thuốc chi mà bền thiệt !
– Sao ông ngu muội vậy, đâu phải thiên hạ khi không lại vu xấu cho hàng “made in China”. Thậm chí cao cấp như máy tính mà cũng cài mã độc, xe hơi thì nhả hơi độc, còn hàng nhái thì có đủ từ AK47 đến búp bê cao su
3:)
3:)
3:) ... Thế ông có nghĩ xài cái ni nó sẽ ngấm độc chất dần dần vào người ông, tiêu tùng cả lục phủ ngũ tạng không?
Nói rồi Eva cúi xuống kiểm tra
:'(
:'(
:'(, nhưng vừa liếc qua đã đột ngột thét lên:
– Ông thiệt khó... dạy! Hết xài lá nho đến trữ cả nho khô Trung Quốc!
Adam tức quá, gân cổ cãi:
– Bà đừng nói điêu, tôi có hà tiện cỡ nào thì cũng biết người ta đang cảnh báo nho, mận, lựu, giá... của Trung Quốc đều chứa chất độc, ngu gì trữ nho Trung Quốc, mà nhất là nho khô? Chết cha, hay là...
Eva lo lắng:
– “Hay là” sao ông?
– Bà nhìn thấy mấy trái nho?
– Tôi thấy tòn teng hai trái quắt queo trên cái cành khô rang rang...
– Thôi rồi bà ơi: đó không phải nho khô !
:p
:p
:p
Lượm và lặt...
FB Lê Trương Thanh Bình
– Thời ...buổi này mà ông cứ khư khư giữ chiếc lá nho, cổ lỗ không chịu được !
– Đang khủng hoảng kinh tế mà cứ chạy theo thời trang như bà thì có ngày đói nhăn răng. Tôi xài lá nho này là hàng Trung Quốc đó bà, vừa rẻ mà lại bền.
– Rẻ thì có thể, nhưng bền thì khó tin !
– Tin đi, vì tui từng che bằng lá nho Mỹ, nho Úc thì chỉ vài ngày là héo queo, ra đường mắc cỡ gần chết ! Từ khi dùng lá nho Trung Quốc thì có thể che đậy chỗ ấy đến cả tháng trời mà lá không chịu héo, chẳng biết họ xịt cái thuốc chi mà bền thiệt !
– Sao ông ngu muội vậy, đâu phải thiên hạ khi không lại vu xấu cho hàng “made in China”. Thậm chí cao cấp như máy tính mà cũng cài mã độc, xe hơi thì nhả hơi độc, còn hàng nhái thì có đủ từ AK47 đến búp bê cao su
Nói rồi Eva cúi xuống kiểm tra
– Ông thiệt khó... dạy! Hết xài lá nho đến trữ cả nho khô Trung Quốc!
Adam tức quá, gân cổ cãi:
– Bà đừng nói điêu, tôi có hà tiện cỡ nào thì cũng biết người ta đang cảnh báo nho, mận, lựu, giá... của Trung Quốc đều chứa chất độc, ngu gì trữ nho Trung Quốc, mà nhất là nho khô? Chết cha, hay là...
Eva lo lắng:
– “Hay là” sao ông?
– Bà nhìn thấy mấy trái nho?
– Tôi thấy tòn teng hai trái quắt queo trên cái cành khô rang rang...
– Thôi rồi bà ơi: đó không phải nho khô !
Lượm và lặt...
FB Lê Trương Thanh Bình








